Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1667: Hành Động Vô Lễ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:44:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tranh dùng ánh mắt dò xét nàng một cái, đó gật đầu.

Nữ t.ử áo trắng thấy nàng gật đầu, cũng chút kinh ngạc, mà lúc cách đó xa truyền đến động tĩnh, nàng lập tức đưa tay nắm lấy cổ tay Vân Tranh, đó thi triển một pháp quyết.

...

Chư thần đuổi theo đuổi theo, liền dần dần dừng , bọn họ dùng thần thức của để tìm kiếm bốn phía.

"Lục Vận đại nhân, khí tức của bọn chúng hình như biến mất !"

"Lục Vận đại nhân, ngài thể cảm nhận vị trí của bọn chúng ?"

"Đáng ghét! U Minh Thần Nguyệt Minh dám coi thường cả mệnh lệnh của Thần Chủ đại nhân, đây là ỷ bối phận cao, mà xằng bậy!"

"Có lẽ, Nguyệt Minh đại nhân nỗi khổ tâm gì khó chăng?" Một tiểu tinh thần yếu ớt .

Lời , ánh mắt mang tính áp bức của Lục Vận liền rơi xuống vị tiểu tinh thần , dọa tiểu tinh thần cả run rẩy một cái.

Lục Vận trầm giọng : "Nếu Nguyệt Minh nỗi khổ tâm khó , vì ? Hắn hiện giờ bỏ trốn, chứng thực chuyện phạm tội nghiệt, các ngươi đỡ cho , nhất là tiên hãy nghĩ đến những thần minh c.h.ế.t t.h.ả.m vô tội trong Nguyệt Minh Thần Cảnh , còn nỗi nhục nhã mà Hoa Thần đại nhân chịu đựng lúc sinh tiền và khi c.h.ế.t!"

Chư thần xong, lập tức hùa theo.

"Lục Vận đại nhân sai, Nguyệt Minh nếu phạm , vì trốn? Chỉ cần thông qua sự thẩm vấn của Thần Chủ đại nhân, sẽ việc gì, rõ ràng là sợ tội bỏ trốn!"

"Hoa Thần cùng các thần minh c.h.ế.t vô tội như , chúng nhất định trả công bằng cho bọn họ!"

"Tiếp tục đuổi theo, bọn chúng chắc chắn trốn xa !"

Chư thần tản , hướng về các hướng khác truy kích nhóm Nguyệt Minh.

khi bọn họ một thời gian, hai đạo ảnh dần dần huyễn hóa .

Vân Tranh ngước mắt nữ t.ử áo trắng bên cạnh, giọng điệu chân thành : "Cảm ơn."

Nữ t.ử áo trắng khẽ lắc đầu, đó nàng hạ giọng dò hỏi: "Nguyệt Minh đại nhân đang ở trong gian ẩn giấu ?"

Vân Tranh , cũng trả lời ngay lập tức, mà là định định nàng .

Nữ t.ử áo trắng chạm ánh mắt phòng của Vân Tranh, nàng mím mím môi, liền tự xưng phận : "Bản thần tên là Hồng Hòe, phong hiệu Nhân Thần."

Nhân Thần Hồng Hòe?

Vân Tranh khẽ nhíu mày, hỏi: "Vì giúp chúng ?"

Hồng Hòe kiên định : "Bản thần tin tưởng Nguyệt Minh đại nhân, sẽ đưa ma giả của Ma Giới Nguyệt Minh Thần Cảnh!"

Vân Tranh thăm dò hỏi: "Cô tận tai thấy 'Nguyệt Minh đại nhân' thừa nhận đưa ma giả Nguyệt Minh Thần Cảnh ?"

"Có." Hồng Hòe gật đầu, nhưng nàng nghĩ tới điều gì, sắc mặt lạnh : "Bất quá, bản thần cảm thấy 'Nguyệt Minh đại nhân' là giả, nhưng bản thần tìm bất kỳ chứng cứ nào chứng minh 'Nguyệt Minh đại nhân' đó là giả."

Trong lòng Vân Tranh khẽ chấn động.

Nàng Nhân Thần Hồng Hòe mắt, trong lòng loại nghi hoặc, vì nàng thể tin tưởng Nguyệt Minh như ?

Nàng âm thầm truyền âm cho Nguyệt Minh, hỏi Nguyệt Minh quen Nhân Thần Hồng Hòe ?

Nguyệt Minh trả lời: Không quen, chỉ gặp qua nàng hai .

Vân Tranh câu trả lời của Nguyệt Minh, đối với Nhân Thần Hồng Hòe mắt vẫn dấy lên một tia phòng , nàng hướng về phía Hồng Hòe khẽ gật đầu : "Nguyệt Minh đại nhân luôn ở cùng chúng , ngài từng những lời đó."

Hồng Hòe xong, mi mắt chậm rãi giãn .

"Ta ngay mà..."

Vân Tranh lộ vẻ khó hiểu dò hỏi: "Vì Hồng Hòe đại nhân cô tin tưởng Nguyệt Minh đại nhân như ?"

Hồng Hòe tựa như nhớ chuyện gì đó, ngẩng đầu xa xa lên bầu trời, thôi, cuối cùng chỉ lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1667-hanh-dong-vo-le.html.]

Dường như thể lý do gì.

Nàng về phía Vân Tranh: "Cô tên là gì?"

"Vân Tranh."

"Nguyệt Minh đại nhân và các cô , bản thần thể hộ tống các cô một đoạn đường." Hồng Hòe chậm rãi mở miệng, nàng bổ sung: "Ở bên cạnh bản thần, các cô lẽ sẽ an hơn một chút. Bởi vì chư thần hiện tại chọc giận, bọn họ sẽ liên thủ bắt giữ các cô, mà thực lực hiện giờ của Nguyệt Minh đại nhân hạn chế, cách nào phát huy thực lực chân chính, cho nên khó tự bảo vệ ."

Vân Tranh nhẹ giọng : "Cảm ơn cô, Hồng Hòe đại nhân."

Hồng Hòe Vân Tranh, chút thất thần, nàng đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay Vân Tranh, lặng lẽ cảm nhận khí tức của Vân Tranh.

Vân Tranh hiểu ngẩng đầu nàng .

Thấy Hồng Hòe thất thần, nàng lập tức lên tiếng nhắc nhở.

"Hồng Hòe đại nhân?"

Hồng Hòe hồn, ánh mắt tối nghĩa chằm chằm Vân Tranh, mở miệng: "Bản thần luôn cảm thấy..."

Khựng một chút, nàng hỏi một vấn đề quan trọng.

"Cô là tiểu tinh thần của Thiên Cung nào?"

Vân Tranh : "Tiểu thần tạm thời thuộc về Thiên Cung nào, bởi vì tiểu thần mới thăng cấp thành thần minh, còn kịp đến Thần Giới. Mà chúng gặp Nguyệt Minh đại nhân cũng là một sự cố ngoài ý , chúng loạn lưu cuốn một gian thần bí, vặn đụng Nguyệt Minh đại nhân, vì để giữ mạng, chúng liền theo bên cạnh Nguyệt Minh đại nhân. Không ngờ, trải qua mấy trắc trở, chúng liền theo Nguyệt Minh đại nhân tới Nguyệt Minh Thần Cảnh ."

Nghe những lời , tâm tình Hồng Hòe càng thêm phức tạp.

Không , từ cái đầu tiên thấy Vân Tranh, nàng cảm thấy khí tức của nàng quen thuộc.

Bây giờ hóa nàng thần minh của Thần Giới, trong lòng nàng loáng thoáng chút mất mát.

Vân Tranh phát hiện sự đổi cảm xúc của Hồng Hòe, nàng lập tức lấy một viên Dịch Dung Đan từ trong gian trữ vật, khuôn mặt nháy mắt trở nên bình thường, nàng giương mắt với Hồng Hòe: "Hồng Hòe đại nhân, đích đến của chúng ở phía Tây. Trên đoạn đường , tiểu thần sẽ tạm thời đóng giả thần thị 'Hồng Vân' của cô."

"Được." Hồng Hòe hồn, gật đầu một cái.

...

Vân Tranh và Hồng Hòe chạy về hướng Tây.

Ở nửa đoạn đường đầu, Vân Tranh đều hữu kinh vô hiểm tránh sự dò xét của các thần minh, bởi vì phận hiện giờ của nàng là thần thị 'Hồng Vân' của Nhân Thần Hồng Hòe.

Thế nhưng, bước nửa đoạn đường , liền gặp rắc rối.

Bởi vì các nàng đụng Hỏa Thần Thiếu Phong.

Trên khuôn mặt b.úp bê của Hỏa Thần Thiếu Phong, mang theo một tia ý cợt nhả, đưa tay cản đường của Hồng Hòe và Vân Tranh, mở miệng : "Hồng Hòe, hiện tại tất cả thần minh trong Nguyệt Minh Thần Cảnh đều đang tìm kiếm tung tích của Nguyệt Minh đại nhân."

Hồng Hòe lạnh lùng chằm chằm .

Thiếu Phong khẩy : "Cô luôn , tin tưởng Nguyệt Minh đại nhân ? Vậy nên, cô bây giờ là gì?"

Giọng Hồng Hòe lạnh lẽo: "Không liên quan đến ngươi, tránh ."

Thiếu Phong chỉ , ánh mắt sắc bén của rơi khuôn mặt bình thường gì lạ của Vân Tranh, ngoài nhưng trong : "Hồng Hòe, thần thị của cô thật lạ mặt. Hôm nay đúng là kỳ lạ, Hồng Hòe, cô luôn thích giữ thần thị bên ?"

Thiếu Phong chợt sải bước, từng bước đến gần Vân Tranh, định đưa tay nâng cằm Vân Tranh lên, Hồng Hòe một phát tóm c.h.ặ.t cánh tay.

Giọng điệu của Hồng Hòe giống như luyện qua sương lạnh , vô cùng băng giá.

"Thiếu Phong, dừng ngay hành động vô lễ của ngươi ."

Thiếu Phong thu tay, khẽ thở dài một tiếng, ý vị chằm chằm Hồng Hòe: "Hồng Hòe, cũng cố ý khó cô, chỉ là khuyên cô đừng xen việc của khác, đừng chuyện bất lợi cho ..."

 

 

Loading...