Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1649: Nàng Đánh Các Cậu
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:43:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thực sự ." Giọng điệu Vân Tranh chân thành.
"... Vâng." Thập Tam Tổ ngượng ngùng đáp một tiếng, ngay đó nó nhớ điều gì đó, khá là gấp gáp dò hỏi: "A Mẫu, thành công phá vỡ phong ấn ?"
Vân Tranh im lặng một nháy mắt, đáp: "Phá vỡ ."
"Vậy thì ." Thập Tam Tổ thấy lời của Vân Tranh, chút nghi ngờ tính chân thực trong lời của nàng, bởi vì nó từ đầu đến cuối đều vô cùng tin tưởng Vân Tranh, mức độ tín nhiệm thậm chí đạt đến trạng thái mù quáng.
Thập Tam Tổ mở miệng, chu đáo dò hỏi: "A Mẫu, bây giờ cảm thấy cơ thể thế nào? Có chỗ nào thoải mái ? Có cần ngô bây giờ chở về nơi đóng quân ?"
Giọng Vân Tranh lộ vài phần yếu ớt: "Ta nghỉ ngơi thêm một lát, đợi tỉnh sẽ khởi hành về nơi đóng quân."
Thập Tam Tổ sửng sốt một chút, nó lập tức đáp: "Vâng, A Mẫu, ngô sẽ canh giữ bên cạnh ."
Vân Tranh khẽ ừ một tiếng, đó nhắm hai mắt , nàng bất động thanh sắc dùng thần thức của tiến đan điền, trong đan điền, sợi xích phong ấn cuối cùng vẫn tồn tại, chẳng qua nó đứt gãy một nửa.
Đạo phong ấn , nàng dốc lực chỉ phá vỡ một nửa.
Cũng công phá phong ấn.
Có điều, nàng phát hiện thể bước con đường Thần Minh .
Bởi vì phong ấn phá vỡ một nửa, cho nên phong ấn thể áp chế việc thăng cấp của nữa, hơn nữa, một khi nàng thăng cấp Thần Minh, nàng liền thể khống chế một phần thần lực đến từ kiếp .
Thần thức thể của Vân Tranh tới gần sợi xích phong ấn , nàng giơ tay chạm vị trí lỗ hổng phá vỡ một nửa, chỉ khẽ chạm , thể cảm nhận thần lực cuộn trào k.h.ủ.n.g b.ố đang khởi động.
Đầu ngón tay nàng nóng lên.
Ngay trong khoảnh khắc đó, trong đầu nàng mà hiện lên một bóng dáng.
Vừa xa lạ, quen thuộc.
Bóng dáng mơ hồ chậm rãi tới gần, rõ dung mạo của , chỉ cảm thấy chút quen thuộc, nọ khẽ gọi một tiếng.
—— Thần Chủ.
"Sóc..." Âm thanh là do nàng phát .
Vân Tranh đột nhiên hồn, thở hổn hển một sâu.
Sóc là ai?!
Là Thần Minh nào của thời Viễn Cổ?
...
Hôm , sáng sớm.
Vân Tranh tỉnh , thể lực của cơ thể dần dần khôi phục, nhưng cả nàng vẫn vô cùng yếu ớt, phản phệ quá mức nghiêm trọng, khi nàng dậy, thể dựa Thập Tam Tổ hóa thành hình .
Thập Tam Tổ đỡ nàng dậy.
Sau đó, Thập Tam Tổ hóa thành thú hình, để Vân Tranh lưng nó, nhanh ch.óng chạy về hướng nơi đóng quân.
Khoảng một khắc đồng hồ .
Viễn Cổ Tổ Long khoảnh khắc khi đến nơi đóng quân, trong chớp mắt hóa thành vòng tay quấn quanh cổ tay Vân Tranh.
Nơi đóng quân truyền đến tiếng ồn ào.
Ánh mắt Vân Tranh ngưng , khi thấy cảnh tượng mắt , sắc mặt đột ngột lạnh xuống.
Lúc , mấy Phong Hành Lan vốn đang xảy tranh chấp với các t.ử của ba đại gia tộc, lập tức chú ý tới Vân Tranh xuất hiện ở cách đó xa.
"Tranh Tranh!"
Khi thấy Vân Tranh sắc mặt tái nhợt yếu ớt, sắc mặt các đồng đội và Đế Niên kinh biến, lập tức với tốc độ nhanh nhất chạy tới.
Đế Niên vội vã chạy tới, ông đột ngột giơ tay nâng má Vân Tranh, giọng điệu lo âu dò hỏi: "Tranh Tranh, xảy chuyện gì? Sắc mặt cháu kém như ? Rốt cuộc là ai ức h.i.ế.p cháu?"
Yến Trầm nhíu mày : "Tranh Tranh, tớ giúp bắt mạch."
"A Tranh, là tên khốn kiếp nào đối xử với như ? Tớ băm vằn thành vạn mảnh!" Mộ Dận lo lắng Vân Tranh, giọng điệu tàn nhẫn mắng.
Mà Viễn Cổ Tổ Long đang quấn quanh cổ tay Vân Tranh lúc , nhúc nhích một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1649-nang-danh-cac-cau.html.]
Viễn Cổ Tổ Long: "..." Nó cũng .
Vân Tranh dở dở an ủi: "Yên tâm yên tâm, đây c.h.ế.t ? Hơn nữa, ai ức h.i.ế.p cả, đây là đang đột phá giới hạn của bản , cơ hội thăng cấp Thần Minh thôi."
Nam Cung Thanh Thanh nhíu mày, khuôn mặt thanh lãnh thêm vài phần nghiêm túc cẩn trọng, nàng : "Tranh Tranh, đột phá giới hạn mà , là nỗi đau đớn mà thường, , ngay cả cường giả cũng thể chịu đựng .... Tranh Tranh, chúng vẫn còn thời gian, vội."
Hàm ý, chính là bảo Vân Tranh đừng liều mạng như .
Vân Tranh bật giải thích: "Ây da, tớ thực sự , Thanh Thanh mỹ nhân nhi, tớ chỉ là đ.á.n.h một trận với Thập Tam Tổ, t.h.ả.m bại thần uy của nó thôi."
Nàng nhẹ như mây gió.
Lại các đồng đội đồng loạt hung hăng trừng mắt một cái.
Vân Tranh giả vờ yếu đuối bất lực : "Hu hu hu, các dữ quá."
Nàng dứt lời, hai bên má nhà hung hăng véo một cái.
"Cậu..."
Đế Niên sầm mặt, mắng: "Vừa cái đầu tiên thấy cháu, cảm thấy cháu trắng bệch như c.h.ế.t, giống như u hồn đến đòi mạng, thực sự xí đến tận Vân Sảng Đại Lục . Cháu xem cháu, sinh một đứa như cháu chứ, đ.á.n.h , giống như cần mạng ! Cháu còn bậy hơn cả cháu, hai con cháu đều là kẻ điên! Còn dùng cách đ.á.n.h bậy như nữa, sẽ thịt đồng đội của cháu!"
"Nghe thấy !"
Vân Tranh chớp chớp mắt: "Nghe thấy ."
Mạc Tinh gãi gãi đầu, nghi hoặc mở miệng: "Không , , tại A Vân bậy, thịt chúng cháu?"
Đế Niên khẩy một tiếng, : "Phong Vân tiểu đội các cháu là một thể ? Một hồ đồ, đội đều chịu tai ương!"
"Vậy chúng cháu hồ đồ thì ?"
"Nàng đ.á.n.h các ."
"Logic hình như đúng lắm." Mạc Tinh nhíu c.h.ặ.t mày, càng thêm ngơ ngác.
Vân Tranh giơ tay nhận lấy một lọ đan d.ư.ợ.c Yến Trầm đưa tới, đó mở nắp lọ, chút do dự đổ miệng, dời tầm mắt lên các t.ử của ba đại gia tộc phía .
"Chuyện gì ?" Nàng hỏi một câu.
Úc Thu góc nghiêng tái nhợt yếu ớt của nàng, tim phảng phất như nhéo mạnh một cái, nơi đáy mắt lưu chuyển một tia đau lòng, chuyển sang dần dần bình phục , về phía , giọng điệu ôn hòa giải thích: "Bọn họ mới tìm tới, chỗ thể là vị trí lối của Thiên Âm Ma Cảnh."
"Tên thiếu gia Chử gia Chử Minh Bạch , xảy tranh luận với chúng , cho rằng là chúng g.i.ế.c Chử Minh Thao của , cho nên tay với chúng , nhưng Mạc Tinh một tràng dài với , tạm thời xua tan sự nghi ngờ của ."
Vân Tranh liếc bọn họ một cái: "Các cho rằng hung thủ là ai?"
"Rõ rành rành." Úc Thu trào phúng khẩy một tiếng.
"Ai?" Mạc Tinh tò mò.
Mộ Dận : "Thu ca, mau cho em , hung thủ rốt cuộc là ai?"
Lần Úc Thu trả lời dứt khoát: "Chử Minh Lỗi."
"Hả? Sao thể là ?" Mộ Dận và Mạc Tinh đều kinh ngạc, hai bọn họ đưa mắt , đó về phía mấy Vân Tranh, phát hiện bọn họ một chút cũng kinh ngạc.
Trong lòng bọn họ chấn động: "Các sớm đoán ?!"
"Ít nhiều cũng đoán một chút." Chung Ly Vô Uyên sắc mặt nhạt nhẽo.
Nam Cung Thanh Thanh lặng lẽ gật đầu.
Yến Trầm: "Ừ."
Phong Hành Lan: "... Ừ."
"Không chứ, với IQ của Lan ca, đều thể đoán hung thủ là ai, một thông minh như em, mà đoán !" Mộ Dận mang vẻ mặt phát điên.
Phong Hành Lan nhàn nhạt liếc một cái, hề lên tiếng.
Mạc Tinh vươn tay nắm lấy hai vai Phong Hành Lan, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc dò hỏi: "Giả ?"
Dưới ánh mắt nghi ngờ của bọn họ, Phong Hành Lan lặng lẽ gật đầu một cái.
"Tớ mà, Lan ca thông minh như ha ha ha ha ha..."