Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1621: Oán Khí Bám Vào
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:43:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc Chử Minh Lỗi đang chuyện, mặt đất đế giày của nhúc nhích vài cái.
Chử Minh Lỗi nhận sự khác thường, cảnh giác nhích hai chân một chút, ánh mắt sâu xa mặt đất vài cái, nhưng gì bất thường.
Lẽ nào là ảo giác của ?
Khoảnh khắc thu hồi tầm mắt, trong vô hình, mặt đất lờ mờ tỏa một luồng oán khí, chúng bám Chử Minh Lỗi và Hô Diên Linh Mị.
Mà hai bọn họ hề .
...
Vân Tranh và các đồng đội một đoạn đường, thể chống đỡ nổi nữa, vội vàng lấy ghế đẩu nhỏ xuống, liên tục nuốt vài viên đan d.ư.ợ.c.
Lúc ở huyễn cảnh đó, bọn họ thương nhẹ, bây giờ trải qua một trận chiến, bọn họ bây giờ thật sự cạn kiệt bộ linh lực trong đan điền.
Nếu rời muộn hơn một chút, chắc chắn sẽ đám Chử Minh Lỗi thấu, đến lúc đó khó mà thoát .
Mặc dù nhiều át chủ bài của Vân đội nhà vẫn dùng đến, nhưng bảo tồn thực lực, vẫn là khá quan trọng.
Dù , ai cũng khoảnh khắc tiếp theo, liệu gặp nguy hiểm khác ?
Tám đồng loạt ghế đẩu, bắt đầu điều chỉnh khí tức, tĩnh dưỡng một lát.
Vân Tranh thả Đại Quyển và Tam Phượng , để hai nhóc tì giúp canh gác, nếu nguy hiểm ập đến, cũng thể ngay lập tức.
Vân Tranh ăn hai viên Dũ Linh Đan, đan d.ư.ợ.c nhanh phát huy tác dụng.
Khoảng hai canh giờ .
Bọn họ khôi phục một chút linh lực, đó bắt đầu lên đường.
Đi mãi mãi, Mạc Tinh nhịn nữa, phàn nàn : "Khu rừng một mùi tanh hôi? Cái rốt cuộc là tỏa từ ?"
Toàn bộ khu rừng hình lõm đều lượn lờ mùi tanh hôi như , cho nên khiến căn bản phân biệt mới là ngọn nguồn tỏa mùi hôi thối.
Mộ Dận : "Tinh ca, chúng mau ch.óng rời khỏi đây là , mặc kệ nó mùi tanh hôi gì."
"Nói cũng đúng."
Đi lâu, sắc trời dần tối sầm .
Khu rừng hình lõm lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của bọn họ, một chốc một lát, căn bản khỏi khu rừng . Nếu sử dụng linh lực để đường, lẽ sẽ nhanh hơn nhiều, nhưng thương thế của bọn họ lành, dùng linh lực khỏi quá mức lãng phí, cho nên bọn họ chỉ thể dùng cách bộ.
Vân Tranh ngẩng đầu sắc trời một cái, đó : "Xem tối nay chúng ngoài , nghỉ ngơi ở đây một đêm , coi như là dưỡng tinh súc duệ ."
"Được."
Một nhóm dừng , nghỉ ngơi tại chỗ.
Đêm nay, nguy hiểm gì xảy , bốn bề cũng đặc biệt yên tĩnh.
Vân Tranh và các đồng đội thiền tu luyện một đêm, mà việc canh gác vẫn giao cho Đại Quyển và Tam Phượng, Ngũ Lân cũng ngoài .
...
Hôm .
Nhóm Vân Tranh tiếp tục lên đường, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi khu rừng hình lõm , trong thời gian , bọn họ giải quyết mười mấy đợt hoa ăn thịt khổng lồ đ.á.n.h lén, còn gặp một t.ử của ba đại gia tộc, trong bọn họ cũng kẻ sợ c.h.ế.t đến khiêu khích mấy Vân Tranh, nhưng đều mấy Vân Tranh đ.á.n.h bại.
Mà những t.ử thất bại tự nhiên nhóm Vân Tranh cướp sạch.
Cuối cùng, bọn họ chỉ thể ngậm ngùi tiễn mấy Vân Tranh, đau lòng như d.a.o cắt, bởi vì bộ tiền tiết kiệm của bọn họ đều còn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1621-oan-khi-bam-vao.html.]
Giờ ngọ, Vân Tranh và các đồng đội thành công khỏi khu rừng hình lõm.
Mạc Tinh hít sâu một ngụm khí trong lành, mang theo nụ cảm thán : "Cuối cùng cũng ngoài , khu rừng thật sự là quá thối."
Vân Tranh , đăm chiêu đầu khu rừng kỳ lạ quái dị , cô lập tức mở Huyết Đồng, trong phạm vi tầm mắt của cô chạm tới, một lớp sương mù nhạt bao phủ khu rừng , mà mặt đất của nó nhiều Hoa Nê Trùng đang nhúc nhích, kích thước lớn, đại khái to bằng bàn tay, màu đen, thể hòa một với bùn đất .
Vân Tranh đột nhiên thấy gì đó, lông mày hung hăng nhíu một cái.
"Đây Hoa Nê Trùng, mà là Oán Trùng!"
"Cái gì?" Các đồng đội chút ngơ ngác.
"Sâu bọ mặt đất của khu rừng là Hoa Nê Trùng bình thường, mà là sâu bọ khả năng bám và giải phóng oán khí." Vân Tranh giải thích.
Ngay đó, cô nghĩ tới điều gì, sắc mặt đổi, lập tức dùng tinh thần lực Đồng thuật định mấy Phong Hành Lan, cô đưa tay kéo kéo mấy bọn họ, bảo bọn họ xoay một chút.
Tiện cho cô xem xét.
Yến Trầm nghi hoặc lên tiếng hỏi: "Sao ? Lẽ nào chúng Oán Trùng?"
"Cái gì? Có sâu bọ?!" Mộ Dận , kinh ngạc trừng lớn hai mắt, vì tác dụng tâm lý , cảm thấy cả đều ngứa ngáy, đó ngừng vỗ quần áo của , giống như một con khỉ hưng phấn nhảy cẫng lên.
Nam Cung Thanh Thanh nhíu mày một cái: "Tranh Tranh, lẽ nào thật sự Oán Trùng chạy lên chúng ?"
"Không Oán Trùng."
Mộ Dận lời , lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó thấy Vân Tranh một câu: "Là oán khí."
"Oán khí?" Nam Cung Thanh Thanh kinh ngạc.
"Ừm." Vân Tranh gật đầu một cái, nghiêm túc : "Các đều oán khí ít nhiều bám , mặc dù những oán khí đủ để gây t.ử vong, nhưng sẽ trong vô hình, ảnh hưởng đến tư duy cũng như cảm xúc của các , đến lúc đó oán khí sẽ sinh sôi ngày càng nhiều, cuối cùng thể khiến các trở thành 'công cụ' của oán khí."
Úc Thu lên tiếng hỏi: "Vậy bây giờ chúng đều oán khí?"
Vân Tranh gật đầu một cái, chậm rãi : " dùng linh lực hệ quang giúp các thanh tẩy những oán khí ."
Mấy đồng ý, yên chờ Vân Tranh giúp bọn họ thanh tẩy oán khí dính trong khu rừng hình lõm, mất một khắc đồng hồ, oán khí bọn họ bộ thanh tẩy.
Mộ Dận nhíu mày : "Thiên Âm Ma Cảnh cũng tràn ngập oán khí ?"
"Quên ?" Úc Thu như , "Nơi chính là một vị đọa thần Thiên Âm Ma, nơi nó tồn tại, sức mạnh của bản tự nhiên thể ảnh hưởng đến bốn phía."
Chung Ly Vô Uyên nhớ chuyện , : "Thiên Âm Ma hẳn là vài phân , phân hạ nguyền rủa cấm thuật cho , nó là một bộ xương khô hình màu đen, tên là 'Tham'."
Vân Tranh : "A Thước từng , nó hẳn là bảy phân , lượt là Tham, Sân, Si, Hận, Ái, Ác, Dục, phân Thiên Âm Ma mà Chung Ly gặp là 'Tham'."
"Nói như , Thiên Âm Ma Cảnh chẳng là lớn , nếu thể đồng thời dung nạp nhiều phân của Thiên Âm Ma như ?" Mộ Dận lời , nghĩ đến một chuyện khác.
Yến Trầm khẽ nhíu mày : "Chỉ là chúng ở ?"
Vân Tranh trầm ngâm một lát, ngẩng đầu bọn họ : "Chúng tìm Tham , cứu Chung Ly tính."
Vân Tranh hề quên chuyện rải hạt cát bản thể của Thổ Thần Nhạc Sa ở Thiên Âm Ma Cảnh, nhưng cô bây giờ dò xét linh hạch của Thiên Âm Ma Cảnh ở , cho nên bây giờ vẫn đến thời cơ.
Phong Hành Lan gật đầu : "Nói lý."
Các đồng đội mỉm , một cái, liền bắt đầu tiếp tục lên đường.
"Đi thôi."