Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1608: Ngang Tàng Bá Đạo

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:42:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vạn Sĩ Sơn trong lúc chạy thục mạng, thấy tiếng la hét của ít dân làng phía , ông mặt mày tái mét c.h.ử.i một câu: “Một đám dân ngu!”

Ông bây giờ chút sức lực nào, còn kéo theo chiếc xe đẩy , chạy nhanh lắm.

Vân Tranh phía nhanh đuổi kịp, cô ánh mắt sắc lạnh, nhấc chân đá mạnh chiếc xe đẩy một cái, trong chốc lát, một tiếng ‘bịch’ vang lên, chiếc xe đẩy vốn chắc chắn lắm lập tức vỡ tan tành.

Rơi vãi đất.

Dân làng xung quanh kinh ngạc, trong dân làng, cũng ít t.ử của ba đại gia tộc, họ thấy lưng của Vạn Sĩ tam trưởng lão sắp đá trúng, một cảnh tượng kinh liền xuất hiện, Vân Tranh dường như định tại chỗ, đá Vạn Sĩ Sơn.

Vân Tranh sắc mặt trầm xuống, phía cô dường như một lớp rào cản ngăn cản cô, khiến cô thể hành động.

Vạn Sĩ Sơn nhận sự khác thường của Vân Tranh, như cứu thoát thở phào nhẹ nhõm, ông đầu liếc Vân Tranh một cách oán độc, quyết định so đo với cô.

Ông tiếp tục chạy về phía !

Vân Tranh chỉ thể trơ mắt ông bỏ chạy, ánh mắt cô càng thêm lạnh lẽo, cô , những dân làng phía cũng đuổi kịp.

Dân làng thở hổn hển hỏi: “Đạo trưởng, tại ngài đuổi theo Lão Khoai?”

“Đạo trưởng?”

“Không gì.” Vân Tranh chỉ nhàn nhạt một câu.

Dân làng cũng nghi ngờ nhiều, ngay đó nhao nhao : “Đạo trưởng, chúng thể giúp gì cho ngài?”

Vân Tranh họ, khẽ mỉm : “Trời sắp tối , các đói ? Về nhà ăn cơm , đến tối, các mới sức việc, đúng ?”

Dân làng , lúc mới nhớ thời gian, lập tức bừng tỉnh gật đầu.

, đúng , còn nấu cơm…” một phụ nữ kinh ngạc .

Dưới vài lời khuyên của Vân Tranh, những dân làng tụ tập dần dần giải tán, họ ai về nhà nấy.

Vân Tranh hai t.ử theo cô từ nhà thôn trưởng , hỏi: “Ta tên Vân Tranh, các ngươi tên gì?”

Nữ t.ử: “Hô Diên Nguyệt.”

Nam t.ử: “Chử Nguyên.”

Vân Tranh gật đầu, chậm rãi : “Giúp nhặt một ít đá đến đây, dùng để bố trận, đối phó với những con yêu quái đó.”

Hô Diên Nguyệt và Chử Nguyên một cái, tuy chút nghi ngờ Vân Tranh ý đồ khác, nhưng họ bây giờ còn lựa chọn nào khác.

Phá cục, mới thể khỏi ảo cảnh.

“Được, cần mấy viên đá?” Hô Diên Nguyệt đáp.

Vân Tranh : “Càng nhiều càng .”

Hai , chỉ thể theo.

Mà những t.ử của ba đại gia tộc trở thành ‘dân làng’ xung quanh, ánh mắt phòng Vân Tranh mặc đạo bào màu đỏ.

Một trong đó, một t.ử khẽ nheo mắt, dùng giọng điệu nghi ngờ hỏi: “Ngươi… đạo trưởng, dùng đá bố trí trận pháp, thật sự đáng tin cậy ?”

Vân Tranh một tiếng: “Có đáng tin cậy , thử mới .”

Lời , những t.ử hóa thành ‘dân làng’ sắc mặt đổi, một cái, trong lòng lạnh một tiếng, họ nên đặt một chút hy vọng Vân Tranh .

, Ngũ Châu gặp ảo cảnh mạnh mẽ ‘quy tắc trời đất’ như thế ?

Muốn phá giải loại ảo cảnh , chỉ dựa mấy viên đá vỡ, là thể.

Các t.ử của ba đại gia tộc lập tức Vân Tranh, cũng mắt.

Vân Tranh quan tâm đến suy nghĩ của họ, cô ngẩng đầu trời, đó theo con đường , chuẩn tìm Mạc Tinh .

Chỉ là, cô , liền phát hiện con đường đổi.

Ánh mắt cô đổi.

Cô tĩnh tâm , thử xem thể mở Huyết Đồng , kết quả trong khoảnh khắc đó, thần thức của cô áp chế và phản phệ kinh khủng, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

Đầu đau như b.úa bổ!

Cô loạng choạng mấy cái, suýt chút nữa ngã xuống, nhưng cô chống đỡ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1608-ngang-tang-ba-dao.html.]

Dân làng ngang qua thấy , vây , quan tâm hỏi: “Đạo trưởng, ngài ?! Có chỗ nào khỏe ?”

“Đạo trưởng, sắc mặt ngài trắng quá!”

“Đạo trưởng…”

“Ta .” Trán Vân Tranh rịn mồ hôi mỏng, cô nhẹ nhàng lắc đầu, đó tiếp tục về phía .

Bên .

Mạc Tinh cả lôi thôi lếch thếch trộn đám ăn mày, trò chuyện với họ, .

Mà Chử Minh Bạch một thì trốn ở xa, một cô lập cả đám ăn mày, sắc mặt ghét bỏ liếc Mạc Tinh mấy cái.

Trong lòng thầm nghĩ, hạ đẳng quả nhiên là hạ đẳng, cả đời cũng thể bước lên đại sảnh!

Hắn giống bọn họ.

lúc Chử Minh Bạch đang nghĩ như , tay bất giác đưa về phía , cầm chiếc bát vỡ ‘ăn xin’ một đàn ông trung niên say khướt.

Người đàn ông trung niên thấy chiếc bát vỡ đưa đến mặt , ông ánh mắt tức giận, trực tiếp nhấc chân đá mạnh Chử Minh Bạch một cái.

Bịch!

“Lão t.ử tiền ! Lũ ăn mày hôi hám từ làng khác đến!”

“Đánh c.h.ế.t tên ăn mày hôi hám !”

Người đàn ông trung niên tuy say, nhưng sức lực của ông vẫn lớn, đ.á.n.h Chử Minh Bạch đến mức la oai oái.

“Thật vô lý! Ngươi là đồ hạ…” đẳng!

Còn , lời của Chử Minh Bạch biến thành: “Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, là một tên ăn mày hôi hám, nên xin tiền ngài, ngài đại nhân đại lượng đừng so đo với tên ăn mày …”

Chử Minh Bạch xong, sắc mặt liền trở nên tái mét, vô cùng uất ức, trong lòng trực tiếp c.h.ử.i ầm lên.

Mẹ nó!

Ai là ăn mày?!

Hắn g.i.ế.c c.h.ế.t tên say rượu !

Hắn giơ tay phản kích, phát hiện tay cứng đờ giữa trung.

Bốp—

Một tiếng tát vang lên, Chử Minh Bạch đàn ông trung niên tát mạnh một cái, trực tiếp tát bay xuống đất, còn lăn hai vòng mặt đất.

Một tiếng ‘loảng xoảng’, chiếc bát vỡ trong tay Chử Minh Bạch cũng bay ngoài, rơi xuống đất.

Chử Minh Bạch đ.á.n.h đến đầu óc ong ong.

Người đàn ông trung niên vẫn dừng : “Ăn mày hôi hám, hôi c.h.ế.t , đừng chướng mắt lão t.ử!”

Ông nhấc chân đá mạnh Chử Minh Bạch mấy cái, ép Chử Minh Bạch chỉ thể ôm đầu né tránh.

“Phì!”

Người đàn ông trung niên nhổ một bãi nước bọt Chử Minh Bạch, đó hình loạng choạng, miệng hát những bài hát tục tĩu, nghênh ngang bỏ .

Mạc Tinh cùng những ăn mày khác mặt đất, chứng kiến cảnh , Mạc Tinh nhịn thở dài một , : “Huynh , ngươi t.h.ả.m quá.”

Những ăn mày nhao nhao : “Mạc , ngươi quan tâm gì? Hắn còn c.h.ử.i chúng là ăn mày hôi hám, là hạ đẳng! Hừ!”

“Loại đáng để chúng đồng cảm!”

“Ăn mày, cũng lòng tự trọng của ăn mày!”

, nếu chúng tàn tật, thể tìm một công việc để , chúng cũng sẽ ăn mày, hơn nữa bây giờ thế đạo khó khăn! Nhân loại cũng còn tương lai ?”

“Tại như ?” Mạc Tinh thấy câu cuối cùng, sắc mặt đổi.

Một ăn mày : “Trên đời yêu quái ngang tàng bá đạo, chúng thích ăn thịt , hơn nữa đặc biệt thích ăn trẻ nhỏ, nếu chúng tuổi, e là chúng sớm chôn trong bụng yêu quái . Trẻ con mới là tương lai của nhân loại, nếu trẻ con, nhân loại chúng thể duy trì?”

 

 

Loading...