Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1600: Đến Ngủ Ké

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:42:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biên Giới, Chử gia đảo.

Sau khi yến tiệc kết thúc, đêm về khuya.

Trong viện lạc Chử Khách, thêm hai vị khách đến thăm, đều tụ tập trong một căn phòng khách. Ánh đèn leo lét, chiếu sáng cả căn phòng.

Bọn Phong Hành Lan thần sắc phức tạp , đó chút câu nệ gọi đôi phu thê tựa giai nhân một tiếng.

"Bá phụ, bá mẫu."

Mà Vân Tranh cũng gọi theo một tiếng, cô hiện giờ gọi Chử Thu Trì là Chử di nữa, mà là bá mẫu.

"Tốt ." Chử Thu Trì vui vẻ liên tục gật đầu, ngay đó ngẩng đầu Dung Thước mắt, nàng nghẹn ngào: "Thước nhi..."

Vân Tranh thấy , liền nhường gian cho ba bọn họ. Cô đầu quét mắt các đồng đội một cái, hiệu bọn họ theo ngoài.

"Bá phụ bá mẫu, chúng cháu xin phép cáo lui , hai và Dung ca cứ trò chuyện ạ." Các đồng đội lập tức hiểu ý, nở nụ tiêu chuẩn với Chử Thu Trì và Tây Dã Duy Dung, nhanh ch.óng cất bước rời khỏi phòng.

Vân Tranh cũng ngoài, hơn nữa còn tiện tay đóng cửa .

Chử Thu Trì hốc mắt đỏ : "Thước nhi, những năm qua con sống thế nào? Dung Thiên Cực tổn thương con ?"

Dung Thước thần sắc nhàn nhạt: "Dung Thiên Cực c.h.ế.t trong tay ngoại công ."

"Ngoại công?" Hai mắt Chử Thu Trì mở to, chút kích động dò hỏi: "Con gặp ngoại công ở Dao Quang Đại Lục ? Ông hiện giờ khỏe ? Còn cữu cữu Ân Nam Thâm của con, thế nào ?"

Dung Thước mím môi : "Tất cả đều ."

Tây Dã Duy Dung vẫn luôn trầm mặc ít lời, thôi, cuối cùng vẫn mở miệng chuyện: "Thước nhi, cha với con, đều là của cha. Nếu mắt của cha , lầm , cũng sẽ giao phó con và nương con cho tên súc sinh Dung Thiên Cực ."

"Con oán, thì oán cha."

Dung Thước: "Không gì đáng oán cả."

Chử Thu Trì thấy tỏ hờ hững như , trong lòng hung hăng nhói đau. Với sự hiểu của nàng về tên súc sinh Dung Thiên Cực , lão nhất định sẽ để Thước nhi sống yên . Thế nhưng Thước nhi hề oán trách, cũng tủi , thậm chí ngay cả những khổ nạn từng trải qua cũng hề nhắc tới.

Chử Thu Trì đem những chuyện và Tây Dã Duy Dung trải qua ở Đông Vực Ngoại, đều kể cho Dung Thước , để Dung Thước hiểu tại nàng và Tây Dã Duy Dung mới là cha của .

Từ đầu đến cuối Dung Thước đều tỏ bình tĩnh, dường như sớm đoán .

Chử Thu Trì : "Sau , chúng sẽ bù đắp thật cho con."

"Ừm." Dung Thước khẽ đáp một tiếng.

Trong lòng Chử Thu Trì chút mất mát. Nàng cảm thấy giữa bọn họ và Thước nhi một cách khổng lồ thể vượt qua, hận, oán, mà là hơn ba mươi năm qua, tình cảm giữa bọn họ và Thước nhi thiếu vắng sự bồi đắp.

Bọn họ thể đồng hành cùng khôn lớn, đây là sự nuối tiếc lớn nhất trong lòng nàng.

Hơn nữa, tính tình Thước nhi lạnh nhạt, khiến một loại cảm giác khó mà đến gần.

Chử Thu Trì đột nhiên nhớ điều gì đó, sắc mặt dịu dàng hỏi: "Tiểu cô nương Vân Tranh là đạo lữ của con ? Có thành ?"

Khi nhắc đến Vân Tranh, thần sắc lạnh nhạt của Dung Thước phảng phất như tan chảy, trong ánh mắt một phần nhu tình, đôi môi mỏng hé mở: "Ừm, vẫn thành , nhưng đính hôn ."

Chử Thu Trì thu hết sự đổi thần sắc của trong mắt, sửng sốt một chút. Trong lòng nàng chút chua xót, đồng thời cũng chút an ủi.

Ít nhất Thước nhi yêu, cũng yêu .

Cô nương thể khiến Thước nhi đổi, nhất định là một . Trước đây nàng cảm thấy Vân Tranh ưu tú, ngờ cô là vị hôn thê của con trai .

Trong lòng nàng vẫn khá vui mừng, dù Vân Tranh cũng là tiểu cô nương mà nàng nhắm trúng từ .

Chử Thu Trì : "Vân Tranh cô nương cũng từ Đông Vực Ngoại đến ? Con và con bé ở bên bao lâu ?"

...

Bọn họ trò chuyện ròng rã một canh giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1600-den-ngu-ke.html.]

Sau đó, Chử Thu Trì và Tây Dã Duy Dung liền rời khỏi viện lạc Chử Khách.

Đêm khuya thanh vắng, Vân Tranh giường của , đả tọa tu luyện.

Đột nhiên, cô nhận một luồng khí tức quen thuộc xuất hiện. Cô mở hai mắt , trong đêm tối lờ mờ, thấy đàn ông tuấn mỹ mặc một bộ mặc bào.

"Tranh nhi." Giọng trầm thấp êm tai chậm rãi truyền đến.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Vân Tranh, đàn ông cởi thắt lưng, trút bỏ áo bào đen bên ngoài, từng bước về phía giường.

Cảnh tượng , vô cùng mê hoặc lòng .

Vân Tranh chớp chớp mắt, khoảnh khắc tiếp theo, cằm cô những ngón tay mạnh mẽ hữu lực khẽ nâng lên. Người đàn ông cúi , những nụ hôn vụn vặt liền rơi xuống.

"Ưm... ưm..."

mở miệng chuyện, đàn ông bịt kín miệng.

Hồi lâu , Vân Tranh đàn ông bên cạnh, gần như chiếm nửa chiếc giường. Mái tóc đen như mực xõa tung gối, cổ áo hé mở, thấp thoáng thể thấy vài phần xuân sắc.

Đôi môi mỏng của nhiễm sắc hồng đào, thoạt hôn.

Đôi mắt đen của mang theo tình ý rõ ràng, lẳng lặng ngắm cô.

Vân Tranh: "..."

Cô dùng ngón tay chọc chọc n.g.ự.c : "Chàng đến ngủ ké ?"

"Ừm."

Vân Tranh rũ mắt : "Sao trả lời thản nhiên thế, hừ, đây là giường của em, ngủ, cũng trả một chút giá chứ."

"Giá gì?"

Vân Tranh nghĩ đến điều gì đó, hai má 'xoạt' một cái đỏ bừng. Cô ho khan vài tiếng, đó cúi ghé sát tai : "Những lời từng với em... trong Thông Tiên Bí Cảnh."

Trong bầu khí lờ mờ, ánh mắt nhuốm màu d.ụ.c niệm của đàn ông càng thêm rõ ràng. Yết hầu lăn lộn một cái, định đồng ý, Vân Tranh thở dài ngắt lời.

"Thôi bỏ , để . Bây giờ chúng đang khách ở nhà nương , nếu chuyện mật , lắm."

Sắc mặt Dung Thước cứng đờ: "..."

Cô nghiêm túc dò hỏi: "Chàng và bá phụ bá mẫu chuyện thế nào ?"

"Cũng ."

"Vậy thì . Tối nay ở vãn tiệc em thấy bá mẫu áy náy với , cứ giữ dáng vẻ lạnh như băng, sẽ khiến bá phụ bá mẫu cảm thấy đau lòng đấy. Ngày mai với bọn họ một cái." Vân Tranh gật đầu, đến cuối cùng, cô đưa tay chạm khóe miệng , đó tạo cho một nụ độ cong.

"Cười lên, bao."

"Được." Dung Thước ngước mắt cô, giữa hàng lông mày bất giác cong cong, nơi sâu thẳm đáy mắt phảng phất như sự sủng nịnh và dịu dàng vô tận.

Vân Tranh thu tay , xuống bên cạnh : "Nửa tháng là Thiên Âm Ma Cảnh mở , chúng cũng nhân cơ hội tiến trong đó. mà, chúng thể ở Chử gia đảo nửa tháng ? Nếu thể, chúng về Ngũ Châu cũng ."

Tiến Thiên Âm Ma Cảnh hạn chế, ngoài Biên Giới cũng thể tiến trong đó.

Dung Thước nghiêng đầu cô: "Em Chử gia đảo ?"

"Ừm." Vân Tranh . Cô tự nhiên Chử gia đảo chờ đợi Thiên Âm Ma Cảnh mở , còn một nguyên nhân khác, đó là Chử gia đảo cha của A Thước, cô để A Thước giao lưu với bọn họ nhiều hơn.

Dung Thước : "Vậy ngày mai sẽ gặp Chử gia chủ thượng một ."

"Em cùng ."

"Được."

 

 

Loading...