Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 155: Phân Bổ Ký Túc Xá

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:20:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đám tân sinh đưa đến nơi ở của Thánh Viện.

Theo thông tin hiển thị lệnh bài phận, Vân Tranh ở viện 666.

Vân Tranh: "..."

666 ?

Nam t.ử và nữ t.ử đều ở riêng, ở chung một viện.

Mộ Dận hỏi: "A Tranh, tỷ ở viện nào?"

"Phòng 666, còn ?" Vân Tranh đầu hỏi Mộ Dận.

Mộ Dận lộ vẻ vui mừng: "Đệ ở 663, chắc là cách nơi tỷ ở xa."

Yến Trầm ghé sát , : "Thật trùng hợp, ở phòng 664."

Vân Tranh bọn họ , hiểu bọn họ gần như đều ở các viện sát vách.

"Các ngươi tự tìm viện ." Vị sư đen tráng đầu khi dẫn bọn họ đến khu vực ký túc xá , liền cất cao giọng .

Đám tân sinh , lập tức tốp năm tốp ba kết bạn tìm chỗ ở của .

Phòng càng cao, càng ở sâu bên trong, hơn nữa linh khí ở sâu bên trong càng thêm nồng đậm, đây chính là đãi ngộ của thiên phú mạnh.

Từ phòng 600 trở đều là hai ở.

Tiểu t.ử Mộ Dận ở cùng với một thiếu niên tên là Bạch Diễn, Bạch Diễn lai lịch cũng nhỏ, là con trai của hội trưởng Luyện Đan Minh Hội.

Chung Ly Vô Uyên và Úc Thu ở cùng , tại phòng 667.

Mạc Tinh thì ở cùng Nam Cung Quân Trạch, và cũng ở sát vách Vân Tranh, tại phòng 665.

Còn Phong Hành Lan tu vi cao nhất, thì tự ở phòng 668.

Vân Tranh khi từ biệt bọn họ, liền đến cửa viện 666 của , ngay lúc cô cất bước chuẩn , một ánh mắt rơi xuống cô.

đầu , là Nam Cung Thanh Thanh.

Chỉ thấy nàng mặc một bộ váy dài màu trắng, dung mạo thanh tú, khí chất mang theo sự cao ngạo lạnh lùng nhàn nhạt, nàng dường như thích .

Nàng mím môi, ngước mắt Vân Tranh một cái, liền cao ngạo dời tầm mắt .

Nam Cung Thanh Thanh cất bước lên bậc thềm, đó dùng lệnh bài phận mở cửa.

Khóe môi Vân Tranh khẽ cong lên.

Dường như, là một bạn cùng phòng thú vị...

Sau khi , đập mắt là giữa sân viện một chiếc bàn đá, còn bốn chiếc ghế đá đặt đó, ngoài còn gì khác.

Có tầng hai.

Tầng một ngoài phòng chứa đồ, còn một gian bếp nhỏ, ở giữa là đại sảnh.

Nam Cung Thanh Thanh lên tầng hai, đợi Vân Tranh lên tới, Nam Cung Thanh Thanh liền lên tiếng: "Ở đây hai căn phòng, ngươi phòng phía Đông, là phía Tây?"

Phòng phía Đông hơn, sẽ nóng như .

Ngay lúc Nam Cung Thanh Thanh tưởng cô sẽ mở miệng đòi 'phòng phía Đông', thấy cô hì hì : "Hay là oẳn tù tì ."

Nam Cung Thanh Thanh: "..."

Nam Cung Thanh Thanh vốn dĩ cái hành động ấu trĩ như oẳn tù tì , nhưng thấy ánh mắt và nụ đầy mong đợi của cô.

Nàng mím môi.

Mẫu hậu dạy bảo nàng, hành vi cử chỉ đều giống như một công chúa cao quý, nhất ngôn nhất cử đều cẩn trọng mà .

Mỗi khi nàng một hành vi 'vượt rào', mẫu hậu sẽ giam lỏng nàng ở...

Nghĩ đến đây, ánh mắt Nam Cung Thanh Thanh càng lạnh hơn.

"Ngươi ở phía Đông ."

Nàng để câu , liền về phía căn phòng phía Tây.

Vân Tranh bóng lưng của nàng, liễu mi khẽ nhíu, vị công chúa Chu Tước Quốc cũng khá cao ngạo đấy, nhưng mang đến cho cảm giác cô độc khó hiểu.

"Chít chít."

Âm thanh nhỏ bé hưng phấn truyền đến, Vân Tranh nghiêng đầu rũ mắt liền thấy cục bông nhỏ .

Cô ôm nó từ vai xuống, đó sức xoa xoa.

"Nhị Bạch, lông của ngươi hình như mềm hơn ."

"Chít chít." Ta mỗi ngày đều tắm suối nước nóng linh dịch trong Phượng Tinh Không Gian đó!

Sự xuất hiện của cục bông nhỏ, khiến dòng suy nghĩ của cô cắt ngang.

Cô ôm cục bông nhỏ về phía căn phòng phía Đông.

Màn đêm buông xuống.

Đột nhiên——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-155-phan-bo-ky-tuc-xa.html.]

Cửa lớn của viện gõ vang, giọng tiện tiện quen thuộc truyền đến: "Vân Tranh, mở cửa!"

"Mở cửa!"

Tiếng gõ cửa 'bịch bịch' liên tục vang lên.

Vân Tranh vội vàng xuống lầu, đó mở cửa, phát hiện là khuôn mặt lẳng lơ của Úc Thu, lập tức đóng sầm cửa .

'Rầm——'

Cánh cửa suýt chút nữa chấn vỡ.

Úc Thu bên ngoài ngơ ngác, âm thanh của cánh cửa cho đầu óc ong ong.

Hồi lâu tiếng gõ cửa vang lên, Vân Tranh hài lòng chuẩn .

Nam Cung Thanh Thanh thông qua cửa sổ thấy Vân Tranh lầu, chỉ thấy chân cô một cục bông nhỏ màu trắng theo, kêu 'chít chít'.

Đây là chuột ?

giống.

Vân Tranh lấy một xấp giấy trắng, đó ghế đá, trải giấy trắng lên bàn đá, trong chớp mắt, trong tay cô thêm một cây b.út lông.

tiên nhanh ch.óng phác họa một loại phù văn giấy trắng, đó nhẹ nhàng b.úng một cái tờ giấy phù văn vẽ xong.

Chỉ trong chớp mắt——

Giấy phù văn rời khỏi tay cô, đó dán lên bức tường của viện.

'Rào rào'

Trong viện thắp sáng bởi ánh sáng tỏa từ giấy phù văn.

Mặc dù bằng ban ngày, nhưng mạc danh một loại cảm giác ấm áp.

Đáy mắt Nam Cung Thanh Thanh xẹt qua một tia kinh ngạc.

Thế mà loại phù văn thắp sáng ?

Vân Tranh dường như nhiều thứ kỳ lạ.

Ngay đó, nàng thấy thiếu nữ áo đỏ một tay chống cằm, một tay cầm b.út lông, vẽ vời giấy trắng.

Tản mạn lơ đãng.

Mỗi khi cô vẽ xong một tờ, cần cô lấy tờ giấy trắng , bàn tay ngắn ngủn của cục bông nhỏ màu trắng đầy lông lá gạt tờ giấy phù văn .

Hợp tác rõ ràng.

Động tác đó thành thạo đến mức khiến khiếp sợ.

'Cốc cốc cốc'

Cửa gõ vang, khác với kiểu gõ cửa 'đập cửa' của Úc Thu, gõ cửa dịu dàng.

Vân Tranh dậy, mở cửa.

Vừa mở cửa , liễu mi của Vân Tranh khẽ nhướng.

Nam t.ử tuấn mỹ ôn nhuận mặc áo tím lên tiếng: "Vân Tranh, nãy bọn thấy viện của các ngươi sáng, cho nên đến trò chuyện với ngươi một chút, tình cờ hôm nay là sinh thần của Chung Ly Vô Uyên, ngươi phiền chứ?"

Vân Tranh kinh ngạc nam t.ử tuấn mỹ bên cạnh .

"Chung Ly, hôm nay là sinh thần của ngươi ?"

Chung Ly Vô Uyên chút ngượng ngùng khẽ gật đầu: "Ta cũng nhớ hôm nay là sinh thần của , là Yến Trầm cứ nằng nặc kéo ăn mừng thôi."

"Mau ." Vân Tranh .

Sau khi để hai bọn họ trong, cô bảo bọn họ đợi một lát, đó lên tầng hai gõ cửa phòng Nam Cung Thanh Thanh.

"Thanh Thanh, xuống trò chuyện một chút ?"

Tay Nam Cung Thanh Thanh đặt lên cửa, kịp phòng thấy câu , trong lòng nàng chút phức tạp.

Ngay đó, nàng rũ mắt xuống.

"Không cần ." Lạnh lùng từ chối.

Nghe , Vân Tranh : "Thanh Thanh, ngươi ngại ngùng ?"

Hai má Nam Cung Thanh Thanh ửng đỏ, phủ nhận: "Không ."

Nàng mới vì ngại ngùng, nàng là vì cảm thấy bất kỳ sự vật nào thế gian đều ăn nhập với nàng, nàng cũng chỉ mất hứng.

Hồi lâu, tiếng đáp .

Nam Cung Thanh Thanh tưởng cô , thần sắc chút cô đơn.

Đột nhiên, giọng thanh lãnh của Vân Tranh vang lên: "Lát nữa bọn trò chuyện khí thế ngất trời, sợ ngươi cô đơn."

Đôi môi Nam Cung Thanh Thanh mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, trong lòng mạc danh rung động một chút.

"Cho nên, cùng ."

 

 

Loading...