Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1527: Tiến Vào U Minh
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:40:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi mấy Vân Tranh và bọn Ôn Bạch đường ai nấy , Vân Tranh ngay lập tức triệu hoán Quái Toán Ngọc Bút, xem vị trí hiện tại của bọn họ cách U Minh Bí Cảnh còn bao xa?
Kết quả khiến nàng khiếp sợ.
Mạc Tinh nhịn dò hỏi: "A Vân, ? U Minh Bí Cảnh là cách chúng xa chứ?"
Vân Tranh ngẩng đầu bọn họ: "U Minh Bí Cảnh ngay tại nơi !"
"Cái gì? Lại thể trùng hợp như ?" Mạc Tinh kinh ngạc.
Chung Ly Vô Uyên sắc mặt trầm : "Vậy chúng tìm lối của U Minh Bí Cảnh, lối , cho dù chúng U Minh Bí Cảnh ở ngay khu vực , cũng cách nào tiến , cũng là phí công."
Vân Tranh gật đầu: "Không sai, nhưng đó, chúng uống Ngụy Ma Đan . Nếu sẽ những Ma tộc khác phát hiện chúng là Nhân tộc."
Yến Trầm lập tức lấy Ngụy Ma Đan , chia cho bọn họ.
"Ta tổng cộng luyện chế 21 viên Ngụy Ma Đan, chúng hiện tại bảy , vặn mỗi ba viên, nhớ kỹ hai điểm, d.ư.ợ.c hiệu của một viên Ngụy Ma Đan là một tháng, còn nữa Ngụy Ma Đan t.h.u.ố.c giải."
Ánh mắt Mộ Dận khẽ sáng lên: "Trầm ca, thật sự quá mạnh , ngay cả Ngụy Ma Đan cũng thể luyện chế!"
Mạc Tinh lớn: "Đó là đương nhiên, thiên phú luyện đan của Yến Trầm chính là tuyệt đỉnh."
Khóe môi Yến Trầm nở một nụ .
Sau đó, bọn họ đều tự uống một viên Ngụy Ma Đan.
Chung Ly Vô Uyên uống Ngụy Ma Đan xong, vài giây , trong cơ thể chịu sự xung kích tàn phá, hình lảo đảo một cái, đưa tay ôm lấy vị trí tâm khẩu, trong cổ họng trào lên mùi m.á.u tanh, sắc mặt cũng dần dần trắng bệch.
Nam Cung Thanh Thanh là đầu tiên nhận sự khác thường của , nàng vội vàng đưa tay đỡ lấy Chung Ly Vô Uyên, thần sắc lo lắng sốt ruột : "A Uyên, ?"
Các đồng đội giật , đều vây quanh Chung Ly Vô Uyên.
Trong lòng Yến Trầm chùng xuống, trực tiếp đưa tay bắt mạch cho Chung Ly Vô Uyên.
"Ta... ." Sắc môi Chung Ly Vô Uyên trắng bệch, nghiêng đầu về phía Nam Cung Thanh Thanh, mỉm lắc đầu.
Sắc mặt Yến Trầm đổi, phát hiện linh hồn của Chung Ly Vô Uyên ngày càng suy yếu, đây là do bản Ngụy Ma Đan chứa ma lực, điều dẫn động lời nguyền ma lực trong cơ thể Chung Ly Vô Uyên, tiến hành công kích và áp chế linh hồn của .
Chung Ly Vô Uyên đó trúng lời nguyền ở Thiên Âm Ma Cảnh, trong cơ thể chỉ còn một nửa linh hồn, nay chịu sự công kích và áp chế, dẫn đến một nửa linh hồn ngày càng suy yếu.
Nếu chịu đựng vài công kích linh hồn như thế nữa, linh hồn của chắc chắn sẽ tiêu tán.
Trong lòng Yến Trầm áy náy, tự trách : "Trách , trách y thuật tinh, thuật nguyền rủa cũng tinh, mới khiến rơi hiểm cảnh như , nếu thông minh cẩn thận hơn một chút, linh hồn của sẽ ma lực ẩn chứa trong Ngụy Ma Đan c.ắ.n trả."
"Chuyện trách ." Chung Ly Vô Uyên nhíu mày, chậm rãi mở miệng.
Yến Trầm rơi trầm mặc, rũ mi mắt xuống, vốn dĩ vì thể giúp Vô Uyên giải trừ lời nguyền mà cảm thấy buồn bã, bây giờ vì sai lầm của bản , dẫn đến tình trạng của Vô Uyên càng thêm nghiêm trọng.
"Trầm ca, đừng tự trách, chuyện thực sự trách , đừng ôm hết trách nhiệm , nếu như , chúng lẽ cách nào Ngụy Ma Đan. Ngược , chúng còn cảm tạ ." Nam Cung Thanh Thanh thấy thế, mở miệng .
Sắc mặt Chung Ly Vô Uyên trắng bệch, bất đắc dĩ .
"Ta thực sự ."
Cảm xúc của Yến Trầm vô cùng sa sút, đại khái là bởi vì cảm giác bất lực khi sở trường giỏi nhất của thể giúp đỡ đồng đội.
Vân Tranh đưa tay vỗ vỗ lưng Yến Trầm, âm thầm an ủi, đó vòng qua , dùng linh lực kiểm tra tình trạng cơ thể cho Chung Ly Vô Uyên một chút.
"Chung Ly, thời gian ngươi đừng sử dụng tinh thần lực nữa, qua vài ngày, sẽ thôi."
"Được." Chung Ly Vô Uyên gật đầu một cái.
Các đồng đội đều về phía Yến Trầm, dường như bởi vì ánh mắt quá mức mãnh liệt, khiến Yến Trầm căn bản cách nào phớt lờ, ngẩng đầu bọn họ, nhất thời chút trầm mặc.
Ngay đó, Mạc Tinh thở dài một thật sâu, đưa tay ôm lấy bả vai , híp mắt : "Yến Trầm, ngươi quên tinh thần của Phong Vân chúng là gì ? Luôn tích cực đối mặt với thứ, khó khăn thì bước qua, một , thì cùng giúp đỡ bước qua!"
" , Trầm ca!" Mộ Dận mở miệng hùa theo, đó chỉ Chung Ly Vô Uyên, từng câu từng chữ dõng dạc : "Uyên ca thương , còn an ủi , trong lòng thực sự thấy thoải mái ? Phạt luyện chế t.h.u.ố.c thập đại bổ cho Uyên ca! Nhân tiện luyện chế cho linh đan vị linh quả, vị rượu, vị thịt nướng, vị kẹo!"
Mí mắt Phong Hành Lan khẽ giật: "A Dận, đây là đang 'mượn việc công việc tư' ?"
Sắc mặt Mộ Dận nghiêm túc: "Nói hươu vượn! Kéo bừa một thông! Lan ca, đây quả thực là chuyện giật gân!"
Phong Hành Lan: "..."
Cảm xúc sa sút của Yến Trầm bọn họ hóa giải, chút dở dở .
Tâm trạng Yến Trầm hồi phục một chút: "Được, luyện chế cho các linh đan kẹo đậu đủ loại mùi vị, thật, cũng lâu luyện chế linh đan kẹo đậu cho các ."
"Trầm ca, vị linh quả! Huynh nhân tiện luyện chế một ít linh đan mùi thối, để dành cho Thu ca!"
"Ha ha ha ha ha, A Dận tiểu t.ử thật là xa! Tao Thu mà , chắc chắn sẽ tẩn !"
"Hừ, là thì tới tẩn !" Mộ Dận bày dáng vẻ hề sợ hãi, ngược còn ẩn ẩn mang theo sự mong đợi, bây giờ Quỷ Cốt Thần Thể hộ thể, tuyệt đối là thể chịu đòn!
Các đồng đội: "..." Đợi đông đủ , sẽ tẩn cho kêu gào t.h.ả.m thiết.
Vân Tranh lên tiếng: "Chúng tìm một chỗ nghỉ ngơi một lát , tìm U Minh Bí Cảnh."
"Được."
Nam Cung Thanh Thanh dìu Chung Ly Vô Uyên, đến một bên xuống nghỉ ngơi. Tình trạng hiện tại của Chung Ly Vô Uyên hơn nhiều, nhưng sắc mặt vẫn còn trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1527-tien-vao-u-minh.html.]
Nam Cung Thanh Thanh đau lòng : "Chàng đừng cố chống đỡ, chuyện gì, với ."
"Để nàng lo lắng ." Chung Ly Vô Uyên trở tay nắm lấy bàn tay mềm mại mát lạnh của nàng, mỉm , "Bây giờ hơn nhiều ."
Nam Cung Thanh Thanh khẽ nhíu mày: "Đợi tìm Thu ca, chúng sẽ Thiên Âm Ma Cảnh, tìm cách giải trừ lời nguyền ."
Chung Ly Vô Uyên dịu dàng : "Được."
...
Mấy Vân Tranh liên tục tìm kiếm lối U Minh Bí Cảnh ở vùng hoang dã , tìm suốt ba ngày, nhưng vẫn tìm thấy.
Trong thời gian , cũng một Ma tộc ngang qua, nhưng bọn chúng nhận mấy Vân Tranh là Nhân tộc, cho nên cũng thèm để ý đến bọn họ.
Mấy Vân Tranh tản xung quanh tìm kiếm.
Đột nhiên, bọn họ nhận truyền tin từ Phong Hành Lan.
"Ta thấy một tảng đá kỳ lạ, giống với tảng đá mà Úc Thu chạm đó, các ngươi qua đây xem thử ." Lúc đó ở Thông Thiên Uyên, chính là Úc Thu chạm một tảng đá kỳ lạ, cho nên mấy bọn họ mới phân tán rơi xuống 'Vô Danh Địa'.
Các đồng đội nhận tin nhắn, lập tức chạy tới địa điểm của Phong Hành Lan.
Đợi đến nơi, ngoại trừ Vân Tranh , bọn họ đều cảm thấy tảng đá kỳ lạ giống với tảng đá lúc .
Mộ Dận một mực khẳng định: "Chính là nó !"
Vân Tranh hít sâu một : "Nếu như , các ngươi đều nắm tay , tránh việc chúng rơi U Minh Bí Cảnh sẽ phân tán."
"Được!"
Vân Tranh chủ động nắm lấy tay Nam Cung Thanh Thanh, đó nàng liền ngưng tụ linh lực, cẩn thận từng li từng tí truyền trong tảng đá kỳ lạ .
mà...
Một giây, hai giây, ba giây... hai mươi giây trôi qua.
Vẫn phản ứng gì.
Bảy : "..............."
Bọn họ mang vẻ mặt cổ quái đưa mắt , mạc danh kỳ diệu chút hổ.
Phong Hành Lan nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Bây giờ chúng là ngốc ?"
"Lan ca, đây là tảng đá tìm ! Huynh càng ngốc hơn!" Sắc mặt Mộ Dận đen .
Trong lúc bọn họ đang chuyện, Vân Tranh đưa tay nhặt tảng đá kỳ lạ lên.
Ngay khắc , một đạo bạch quang bao trùm tới.
"Mẹ kiếp..."
Giọng cùng với bạch quang triệt để tiêu tán.
...
U Minh Bí Cảnh.
Một tiếng nổ 'ầm' vang lên, ở cách phía một đội ngũ rước dâu xa bốc lên cuồn cuộn khói đặc, dư chấn vẫn còn tiếp tục.
"Có địch tập kích!"
"Mọi chuẩn , phòng ngự!"
"Bảo vệ công t.ử!"
Thị vệ của đội rước dâu lập tức rút v.ũ k.h.í , bày dáng vẻ cảnh giác đề phòng, đồng thời còn hai vị lão giả mặc huyền y bày kết giới phòng ngự.
Trong đó một vị lão giả mặc huyền y thần sắc cung kính hướng về phía đang cưỡi lưng ngựa hành lễ vái chào: "Công t.ử, xin cho phép chúng tiến lên xem xét một phen."
"Ừm." Giọng tản mạn, để lộ vài phần thèm để ý.
Tân lang cưỡi lưng ngựa, mặc một bộ hỉ phục màu đỏ tươi, bên hông thắt đai lưng thêu long văn màu vàng, tôn lên vòng eo mỹ của , cực kỳ rụt rè cao quý và thần bí, mặt trắng như ngọc, dung nhan yêu nghiệt, quý khí bức , thể khiến cảnh sắc xung quanh đều mất màu sắc.
Đôi mắt đen sâu thẳm tột cùng của , cực kỳ lạnh nhạt.
Phía , nơi đập mạnh tạo thành một cái hố sâu, mấy bò , bọn họ mặt mũi xám xịt, chật vật tột cùng.
"Phì phì phì!"
Một tiếng gào thét khàn cả giọng truyền đến: "Tinh ca, liên tục đạp mặt ba cước ! Mặt của đáng tiền ? A a a! Tinh ca, đền mặt cho !!!"
"Xin , cố ý! Ê, đừng tụt quần a!"
Nam t.ử mặc áo đỏ lưng ngựa thấy giọng của bọn họ, hoắc mắt ngẩng đầu về phía , ánh mắt chợt biến đổi.
Chỉ thấy từ trong hố sâu bảy bò , mặt mũi xám xịt, thoạt , giống như ăn mày.