Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1526: Cùng Quân Từ Biệt

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:40:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám Ma tộc: "!!!"

Ôn Bạch: "!!!"

Xích Vĩ trưởng lão đối với chuyện vô cùng chấn động, ngay cả Thiếu quân nhà cũng đ.á.n.h bại , mấy tên Nhân tộc ?

Mặc dù, Âm Phàn Sinh thua phần lớn đều là vì khinh địch, nhưng thể , mấy tên Nhân tộc vẫn chút bản lĩnh, nếu cho dù Âm Phàn Sinh khinh địch đến , cũng sẽ bại tay bọn họ.

Vân Tranh nhận lấy t.h.u.ố.c giải Yến Trầm đưa tới, đó đưa đến mặt Âm Phàn Sinh, chậm rãi : "Thiếu tướng, đa tạ chỉ giáo, chúng sở dĩ thể thắng ngươi, là bởi vì dùng xảo diệu trong chiến thuật, nếu thực sự dựa thực lực, chúng e là thắng nổi ngươi."

"Nếu cơ hội gặp , chúng sẽ đường đường chính chính tỷ thí một trận."

Giọng điệu Vân Tranh khiêm tốn, thái độ chân thành.

Trong lòng nàng cũng nghĩ như , đợi bọn họ tìm Úc Thu, cơ hội chiến đấu với Âm Phàn Sinh một trận, đến lúc đó, nàng thể sẽ buông tha cho Âm Phàn Sinh nữa.

Hiện tại, đông phức tạp.

Dưới con mắt chằm chằm của bao , g.i.ế.c c.h.ế.t Âm Phàn Sinh, quả thực chính là rước họa .

Thái độ của nàng khiêm hòa, chỉ là duy trì sự bình yên hiện tại.

Âm Phàn Sinh những lời , cho dù trong lòng giận dữ, nhưng tâm trạng quả thực dễ chịu hơn một chút, nhưng định buông tha cho bảy Vân Tranh.

Hắn một ngụm nuốt xuống t.h.u.ố.c giải.

"Vậy ?" Hắn lạnh một tiếng, sức mạnh của cũng đang chậm rãi khôi phục.

Bảy Vân Tranh tới mặt Ôn Bạch và Xích Vĩ trưởng lão, đúng lúc , Âm Phàn Sinh hoắc mắt ngẩng đầu, trầm giọng hạ lệnh.

"G.i.ế.c bọn chúng!"

Lời , lão giả mặc áo đen cùng đám thị tùng Ma tộc theo Âm Phàn Sinh chợt chằm chằm bảy Vân Tranh, đồng thời, hành động.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Xích Vĩ trưởng lão cũng kịp mắng c.h.ử.i Âm Phàn Sinh đê tiện vô sỉ, trực tiếp thi triển Không Gian Ma Thuẫn, phất tay một cái, đưa bảy Vân Tranh cùng các thị vệ của Xích Nguyệt Ma trong vòng xoáy gian.

Ôn Bạch thì nhanh ch.óng nâng chưởng oanh một cái.

Một tiếng nổ 'ầm' vang lên, mặt đất cuồn cuộn khói đặc bốc lên.

Lão giả mặc áo đen nhanh ch.óng xuyên qua sương mù dày đặc, ánh mắt tìm kiếm xung quanh, thấy bóng dáng của bọn họ.

"Bọn chúng chạy !"

"Thiếu tướng, bọn chúng trốn thoát !"

Âm Phàn Sinh lời , sắc mặt đen vài phần.

Trong lúc tức giận, mãnh liệt nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m ầm ầm nện xuống mặt đất: "Đáng c.h.ế.t!"

Mặt đất nháy mắt nứt nẻ như mạng nhện.

Lão giả mặc áo đen nhanh ch.óng tới bên cạnh Âm Phàn Sinh: "Thiếu tướng, khí tức d.a.o động gian , bọn chúng hẳn là trốn tới Vô Vọng Đảo!"

"Vô Vọng Đảo?"

Đó chính là địa bàn của Ông Tẫn Ma Đế! Ông Tẫn Ma Đế chính là Ma giả từ thời viễn cổ, thực lực vượt xa Khổng Ưu Ma Đế!

Bọn Ôn Bạch mà dám đặt chân lên địa bàn của Ông Tẫn Ma Đế? Bọn chúng tìm c.h.ế.t ?

Nơi đáy mắt Âm Phàn Sinh xẹt qua một tia phức tạp cùng nghi hoặc.

...

...

Vô Vọng Đảo.

Đoàn chật vật rơi xuống một vùng hoang dã, gần như mỗi đều ngã dập m.ô.n.g.

Mộ Dận nhíu mày nghiêng , đưa tay sờ sờ thắt lưng của , đau đến nhe răng trợn mắt: "Tss, eo của đập trúng đá ..."

Dưới thắt lưng của Mộ Dận, quả thực một tảng đá.

Yến Trầm dậy, đưa tay kéo Mộ Dận một cái, bật : "Vậy lưng chắc chắn bầm tím ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1526-cung-quan-tu-biet.html.]

Ôn Bạch và Xích Vĩ trưởng lão đều dậy, bọn họ ngẩng đầu xung quanh, phát hiện nơi tuy là một vùng hoang dã, nhưng ở phía xa còn một vài động tĩnh nhỏ truyền đến.

Vân Tranh: "Nơi chính là Vô Vọng Đảo?"

Ôn Bạch gật đầu: "Phải."

Vân Tranh mỉm với Ôn Bạch: "Nếu như , chúng liền đường ai nấy thôi. Mười năm nếu còn gặp , nhất định sẽ để 'tâm nguyện' của ngươi đạt thành."

Ôn Bạch ngẩn một chút: "Các ngươi nhanh như rời ?"

Xích Vĩ trưởng lão ở một bên thấy cuộc đối thoại của bọn họ, chút ngây ngốc.

"Cái gì? Ngươi cái gì? Đường ai nấy cái gì?"

Vân Tranh đặt ánh mắt lên Xích Vĩ trưởng lão, ngay đó chắp tay thi lễ với ông , lễ phép mỉm : "Khoảng thời gian , đa tạ Thiếu quân và Xích Vĩ trưởng lão chiếu cố, chúng nơi để , nếu như duyên, chúng nhất định sẽ gặp ."

"Xích Vĩ trưởng lão, Thiếu quân, cảm tạ cảm tạ!" Mạc Tinh sảng khoái , hướng về phía bọn họ chắp tay.

Mấy Phong Hành Lan cũng hành lễ chắp tay với bọn họ.

Mặc dù lập trường, c.h.ủ.n.g t.ộ.c, quan niệm đều khác , nhưng nhất tộc Xích Nguyệt Ma quả thực giúp đỡ bọn họ. Trong lòng bọn họ là ơn.

Xích Vĩ trưởng lão vẫn ngơ ngác, ông tiên là Thiếu quân nhà , đó mấy Vân Tranh, ông nhíu c.h.ặ.t mày: "Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ?"

Ôn Bạch thần sắc điềm tĩnh giơ tay lên: "Xích Vĩ trưởng lão, chuyện , bản quân sẽ với ông, để bọn họ rời ."

"Không , Thiếu quân, ngài thích Vân Tranh ? Tại còn để nàng rời ?" Xích Vĩ trưởng lão buồn bực trong lòng.

Nghe lời , các đồng đội đều sửng sốt.

Trước mặt bao nhiêu nhắc tới chuyện , Ôn Bạch vẫn lòng hổ, hai má đỏ lên, trầm giọng : "Bản quân chỉ coi nàng là bằng hữu, từng suy nghĩ nào khác, Xích Vĩ trưởng lão, đừng hỏi nữa."

Vân Tranh tiếp lời: " , và Thiếu quân chỉ tình bằng hữu."

Ôn Bạch lời , nơi đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc. Hắn một khoảnh khắc phân biệt lời của nàng là chân thành, là hư tình giả ý. Bất quá, những điều đều quan trọng nữa.

Hắn đời , đều cách nào trở thành bằng hữu thực sự với Nhân tộc.

Xích Vĩ trưởng lão càng thêm ngơ ngác, chẳng lẽ suy nghĩ từ đến nay của ông đều là sai lầm? Rốt cuộc là Thiếu quân hỏng não? Hay là ông suy nghĩ quá nhiều ?

Xích Vĩ trưởng lão nắm lấy cánh tay Ôn Bạch, sắc mặt nghiêm túc và trịnh trọng, lặp lặp dò hỏi xác nhận: "Thiếu quân, ngài thực sự để bọn họ rời ?"

"Ừm."

Ôn Bạch vuốt cằm, đó về phía mấy Vân Tranh, chậm rãi một câu: "Đường hiểm trở, chuyến bảo trọng."

"Ngươi cũng ." Giọng điệu Vân Tranh bình hòa.

Mạc Tinh đưa tay vỗ vỗ Ôn Bạch: "Ôn lão , ngươi cũng bảo trọng a."

Xích Vĩ trưởng lão thấy một màn , híp hai mắt , tầm mắt chợt rơi Mộ Dận, ông g.i.ế.c c.h.ế.t tên nhóc ! Nếu , sẽ còn cơ hội nữa!

Ôn Bạch dường như nhận ý đồ của Xích Vĩ trưởng lão, giơ tay ngăn Xích Vĩ trưởng lão , đó với mấy Vân Tranh: "Các ngươi ."

"Cáo từ!"

Mấy Vân Tranh mỉm , hành lễ chắp tay với bọn họ, đó liền xoay rời .

Xích Vĩ trưởng lão thấy thế, khỏi chút oán khí: "Thiếu quân, tại ngài cứ hết đến khác bảo vệ bọn chúng?"

Ôn Bạch: "Bọn họ ."

Xích Vĩ trưởng lão chợt sững sờ, ông ngước mắt chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của Ôn Bạch, qua vài giây, ông chỉ thở dài một tiếng thật sâu.

Nếu năm xưa Thiếu quân kẻ thù Nhân tộc bắt cóc, e là cũng sẽ để bóng ma tâm lý, bất quá bóng ma tâm lý hiện tại của rõ ràng xoa dịu .

Chẳng lẽ chỉ vì mấy tên Nhân tộc ?

"Thiếu quân, đừng quản bọn chúng nữa, Vô Vọng Đảo là địa bàn của Ông Tẫn Ma Đế, chúng cẩn thận là hết." Xích Vĩ trưởng lão , trong lòng cũng lo lắng trùng trùng, bởi vì Ông Tẫn Ma Đế hỉ nộ vô thường, hơn nữa cực kỳ bài xích Ma tộc của bốn khu, tàn sát Ma tộc của bốn khu cũng là chuyện thường tình.

, Ma tộc của hai hòn đảo khác đến Vô Vọng Đảo, thì sẽ xua đuổi.

Bởi vì Ma giới chia bốn khu ba đảo, Ma Đế của bốn khu cùng thuộc một trận doanh, Ma Đế của ba đảo cũng cùng thuộc một trận doanh. Hai trận doanh là đối lập , nhưng điểm chung duy nhất chính là hiệu trung với vị Ma Thần đại nhân !

 

 

Loading...