Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1490: Cười Một Cái Đi

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:39:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đầu Ôn Bạch thấy âm thanh xa xăm vang lên ngay khoảnh khắc đó, liền phát giác sinh mệnh cùng linh hồn của khế ước cùng một khác.

Khế ước thành, Ôn Bạch là vẻ mặt ngơ ngác.

Sự khiếp sợ trong lòng , căn bản thể dùng ngôn ngữ để diễn tả. Đồng t.ử co rụt đến mức lớn nhất, vẫn thể tin thực sự một Nhân tộc khế ước !

Hơn nữa còn là khế ước nô bộc!

Thần sắc Ôn Bạch hoảng hốt, cảm giác giờ khắc đang mơ.

Nghĩ đến đây, cam lòng nhắm hai mắt , từ trong cơn ác mộng tỉnh .

lúc , thể lơ lửng giữa trung của 'vút' một tiếng, rơi xuống, chật vật đập xuống đất.

Ôn Bạch chút đau đớn nhíu nhíu mày, vẫn mở hai mắt , đập mắt là một thiếu nữ áo đỏ. Ánh sáng vàng thiếu nữ tản , đôi mắt càng là đen nhánh sáng ngời.

Thiếu nữ cất bước tới, dừng mặt , chỉ thấy cô nở nụ nhàn nhạt.

"Ta tên là Vân Tranh, là chủ nhân của ngươi."

Ôn Bạch lời , uất kết công tâm, tức giận đến mức trực tiếp hộc m.á.u, hai mắt lật trắng ngất lịm .

Hắn căn bản cách nào chấp nhận việc Nhân tộc mà chán ghét nhất khế ước, hơn nữa còn nô bộc cho cô . Đây là nỗi nhục nhã tột cùng, càng hủy hoại tiền đồ của .

Vân Tranh thấy thế, chậm rãi lắc đầu: "Khả năng chịu đựng tâm lý quá kém."

Đám bạn bè cũng vây quanh tới.

Nam Cung Thanh Thanh về phía Vân Tranh: "Tranh Tranh, thế nào ? Khế ước thành công ?"

"Thành công ." Vân Tranh mỉm gật đầu một cái.

Mạc Tinh nhịn kinh thán lên: "A Vân, quả thực nghịch thiên ! Vậy mà thể khế ước Ma tộc! Nếu như mạnh hơn một chút nữa, chẳng thể khế ước một nửa Ma tộc của Ma Giới ?!"

Nói đến đây, Mạc Tinh nghĩ tới điều gì, ánh mắt mờ ám về phía Vân Tranh, đè thấp giọng : "Như , chúng liền một đội quân Ma tộc , đối phó với bè lũ Ma Thần càng nắm chắc hơn."

Chung Ly Vô Uyên phản đối : "Biện pháp khả thi. Tranh Tranh khế ước Ma tộc càng nhiều, hành tung của chúng sẽ bại lộ càng nhanh. Nếu như của bè lũ Ma Thần sự tồn tại của chúng , nhất định sẽ ngay lập tức tới trừ khử chúng ."

Vân Tranh thu liễm thần sắc: "Chung Ly sai, cho dù thể khế ước nhiều Ma tộc như , nhưng nếu đối đầu với Ma Thần, lẽ một chiêu liền thể tiêu diệt bộ đội quân Ma tộc . Các đừng nghĩ Ma Thần quá yếu, chính là cường giả ở đỉnh cao thế giới. Mà ở đỉnh cao , chỉ một ."

Mấy Mạc Tinh một phen lời , đều khiếp sợ.

Bọn họ từng nghĩ Ma Thần mạnh, nhưng ngờ mạnh như .

Trên đỉnh cao, chỉ một Ma Thần...

Đó là khái niệm gì?!

Còn nữa, một chiêu liền tiêu diệt một đội quân Ma tộc, thực lực của cũng quá sâu lường !

"Là nghĩ sự việc quá đơn giản ." Mạc Tinh nhíu mày, sâu sắc kiểm điểm.

Yến Trầm chợt mở miệng hỏi: "Tranh Tranh, trong ký ức của , ở thời kỳ viễn cổ, mạnh hơn Ma Thần ?"

Vân Tranh , do dự gật đầu một cái.

Mặc dù ký ức chút mơ hồ, nhưng cô hẳn là mạnh hơn Ma Thần Ly Dạ một chút. Nếu Ma Thần Ly Dạ cũng sẽ lợi dụng Lôi Thần Lộc Giác thiết lập cạm bẫy cho cô, khiến cô gánh chịu trọng thương.

Sau đó lúc cô trọng thương, Ma Thần Ly Dạ liền tay.

Ánh mắt Vân Tranh tối một cái chớp mắt.

Nam Cung Thanh Thanh thấy thần sắc Vân Tranh đúng, giơ tay đỡ lấy cánh tay cô, ân cần dò hỏi: "Tranh Tranh, ?"

"Không ." Vân Tranh lắc lắc đầu.

Mộ Dận sờ sờ cằm: "Nói cách khác, chúng bây giờ đừng rút dây động rừng, ngoan ngoãn cẩu thả, nỗ lực tu luyện trở nên mạnh mẽ đúng ?"

Chung Ly Vô Uyên bật : "Không sai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1490-cuoi-mot-cai-di.html.]

Lúc , Phong Hành Lan giương mắt, thần sắc khó hiểu hỏi: "Tranh Tranh, nguyên nhân Ma Thần phản bội là gì?"

"Không rõ." Vân Tranh , sửng sốt một chút. Cô cũng , bởi vì cô còn thức tỉnh ký ức, cô bây giờ cách nào suy đoán mục đích thực sự mà Ma Thần Ly Dạ phản bội cô.

Mạc Tinh nhướng mày một cái: "Có mưu quyền soán vị ?"

"Có khả năng ." Vân Tranh loại trừ nguyên nhân , bởi vì nguyên nhân vẻ bình thường nhất.

...

Ngày hôm .

Lúc trời tờ mờ sáng, mấy Vân Tranh vẫn đang thiền tu luyện.

Mà khi ánh mặt trời rọi xuống, Ôn Bạch cũng khôi phục ý thức. Hắn mở hai mắt , ánh sáng đặc biệt ch.ói mắt, khó chịu nhíu nhíu mày. Thân thể truyền đến một trận mệt mỏi, còn nương theo đau nhức kịch liệt. Sắc mặt chần chừ một giây, trong đầu nhanh liền hiện lên hết thảy những gì trải qua tối qua.

Hắn... Bị Nhân tộc khế ước .

Sắc mặt Ôn Bạch sụp đổ: "..."

Ôn Bạch nghĩ tới điều gì, lập tức nghiêng đầu về hướng cách đó xa, chỉ thấy mấy tên tu thần Nhân tộc đang cách đó xa thiền tu luyện.

Chỉ một thiền tu luyện, hẳn là gác đêm, mà giờ phút đang chằm chằm Ôn Bạch chớp mắt.

Mạc Tinh chậm rãi dậy, nụ xán lạn một câu: "Yô, tỉnh , Ma tộc lão ."

Ôn Bạch: "..."

Mạc Tinh lập tức tới, dừng mặt Ôn Bạch, xổm xuống cúi , đó chu đáo đỡ Ôn Bạch đang trói thành bánh chưng lên, để mặt đất.

Mạc Tinh : "Ma tộc lão , ngươi tên là Ôn Bạch ?"

Ôn Bạch ánh mắt chán ghét liếc một cái.

"Vậy liền gọi ngươi là Ôn lão ." Mạc Tinh thấy thế, cũng tức giận, ngược mặt mang ý : "Ngươi đừng lo lắng a, ngươi bây giờ là khế ước ma của Vân đội chúng , cũng chính là của chúng , chúng sẽ hại ngươi ."

Giữa mày Ôn Bạch nhíu , sắc mặt cực kỳ âm trầm, trầm mặc .

Mạc Tinh lấy ghế đẩu nhỏ, đặt m.ô.n.g xuống, đó chằm chằm Ôn Bạch, giọng điệu buồn bực hỏi: "Sao ngươi chuyện? Là trời sinh thích chuyện ?"

Sắc mặt Ôn Bạch tức giận, dời tầm mắt .

Mạc Tinh khuyên nhủ: "Ôn lão , đừng lạnh lùng một khuôn mặt như , một cái ."

Ôn Bạch căn bản thèm để ý.

Mạc Tinh thở dài một : "Ngươi là trời sinh thích ?"

Trong mắt Ôn Bạch nháy mắt giống như phun lửa, nghiến răng nghiến lợi gầm lên: "Cút!"

Mẹ nó! Hắn trói buộc, hạ độc, khế ước, nó thế thể nổi ? Tên Nhân tộc mắt quả thực bệnh!

Loại sinh linh Nhân tộc , quả thực ô uế khí!

Mức độ chán ghét của Ôn Bạch đối với Nhân tộc sâu thêm vài phần.

Hắn gầm lên một tiếng, trực tiếp đ.á.n.h thức mấy Vân Tranh.

Mộ Dận ngay lập tức xông đến bên cạnh Mạc Tinh, sắc mặt nghi hoặc hỏi: "Tinh ca, xảy chuyện gì ?"

Mạc Tinh sắc mặt hổ chỉ chỉ Ôn Bạch: " chọc Ôn lão tức giận ."

"Ôn lão ?"

"Cút!" Ôn Bạch tức giận đến đỏ mắt, phẫn nộ gầm lên một tiếng. Hắn mới là Ôn lão gì đó, mới sẽ cùng Nhân tộc đê tiện và thô tục như xưng gọi .

Tiếng gầm phẫn nộ khiến Mộ Dận giật nảy , nhíu nhíu mày, lập tức đầu, cáo trạng với Vân Tranh: "A Tranh, tên hung dữ quá!"

 

 

Loading...