Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 146: Giữ Lại Một Tay
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:20:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phí qua đường?
Các tân sinh đưa mắt .
"Chỉ cần đưa phí qua đường, là thể đảm bảo cho chúng bình an vô sự qua con đường cầu đá ?" Tân sinh hỏi.
Một khác nhíu mày, nghi ngờ : "Cô dối chứ? Thánh Viện thể cho phép chúng trắng trợn gian lận như ?!"
" đúng ." Các tân sinh khác nhao nhao hùa theo.
Vân Tranh bí hiểm, trong đôi mắt phượng xẹt qua một tia giảo hoạt, chỉ cô : "Thế nào gọi là gian lận? Sư sư tỷ với chúng là, cho phép chúng cùng hợp tác đoàn kết cùng qua! Chúng chỉ là đoàn kết mới ngưng tụ sức mạnh to lớn hơn mà thôi."
"Lời lý." Mạc Tinh mặc võ phục màu đen như điều suy nghĩ gật gật đầu, giây tiếp theo bá khí Vân Tranh hỏi: "Phí qua đường là bao nhiêu? Bản thiếu chủ cũng lười nghĩ cách ."
Vân Tranh : "Một một vạn thượng phẩm linh thạch."
Các tân sinh hít sâu một ngụm khí lạnh, cái giá cũng quá cao chứ?!
Một vạn thượng phẩm linh thạch bằng mười vạn trung phẩm linh thạch, cũng bằng một trăm vạn hạ phẩm linh thạch.
Một thiếu nữ nhíu mày : "Vân Tranh, cô cũng quá hố đấy? Một vạn thượng phẩm linh thạch, cô dứt khoát ăn cướp !"
"Vân Tranh, đều là đồng song ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cô thể rẻ hơn một chút ? Một vạn thượng phẩm linh thạch tuy tính là đặc biệt nhiều, nhưng cũng là chi phí cơ bản gần một tháng của chúng ."
Không ít tân sinh lên tiếng lên án hành vi trục lợi của cô.
Vân Tranh nhún vai, thờ ơ : "Cảm thấy đắt thì đừng đến, đây là giá thấp nhất ."
Sắc mặt các tân sinh khó coi.
Ai mà một vạn thượng phẩm linh thạch?
vô duyên vô cớ tiêu , chút đau thịt.
Cứ xem xem cách của cô thể qua đầu bên của cầu đá , hẵng tính tiếp.
Mạc Tinh Vân Tranh hai cái, cảm thấy thiếu nữ mặc áo đỏ đặc biệt linh động và giảo hoạt, dung mạo tinh xảo đến mức chút kinh diễm, nét giống mạc danh kỳ diệu với tiểu "A Vân".
Trong lòng nảy sinh một hạt giống nghi ngờ.
Mạc Tinh kéo nam t.ử tuấn mỹ mặc chiếc áo bào màu đỏ tím rộng thùng thình Úc Thu, đó dứt khoát chuyển hai vạn thượng phẩm linh thạch cho Vân Tranh.
"Hai bọn đành nhờ cậy cô ." Úc Thu ném cho Vân Tranh một cái mị nhãn đầy quyến rũ.
Vân Tranh gượng hai tiếng.
Mạc Tinh đáng tin cậy cho lắm, ngờ bạn của thoạt cũng đáng tin cậy cho lắm, tóm là khác hẳn thường.
Đợi lúc nào rảnh rỗi, cô tìm Mạc Tinh tụ tập một chút .
Bây giờ vẫn phận thật của cô.
Vân Tranh quét mắt biểu cảm của các tân sinh xung quanh, trong lòng cũng đoán bọn họ chắc là đợi xem cách của cô hiệu quả , mới tiến hành giải quyết.
Vân Tranh khẽ nhếch môi đỏ, đáy mắt lưu chuyển ánh .
Cô giơ tay lên, một xấp phù văn giấy trắng hiện bàn tay trắng trẻo của cô.
"Đây là phù văn ?"
" tại là giấy trắng?"
" , giấy trắng cũng thể phác họa phù văn ?"
"..."
Lâu Phượng Tiên đang quan sát trong bóng tối hứng thú nhướng mày.
Giấy trắng, vẽ bùa, thật đúng là khiến tò mò!
Thông thường mà , phù văn dùng giấy phù văn màu vàng sáng chuyên dụng mới thể phác họa .
Trước đó thấy nha đầu Vân Tranh trong bí cảnh, tay dùng b.út phù vẽ phù văn trong hư , mức độ thuần thục còn hơn cả bà.
Tuổi còn nhỏ, thiên phú phù văn của tiểu nha đầu ở lưng chừng núi .
Vân Tranh ngoắc ngoắc ngón tay, bảo Mộ Dận, Yến Trầm, Chung Ly Vô Uyên, Mạc Tinh, Úc Thu năm đến điểm xuất phát của con đường cầu đá.
Năm nghi hoặc tò mò cô.
Một tấm phù văn giấy trắng trong tay cô nháy mắt biến ảo thành một tấm ván sắt hình chữ nhật, dài chừng hai mươi mét.
Tân sinh và lão sinh đều ngây ngốc.
Chỉ thấy Vân Tranh tay dùng sức ném tấm ván sắt hình chữ nhật dài hai mươi mét đó đến chỗ gần điểm cuối của con đường cầu đá.
Quá trình , hề sử dụng linh lực.
một tấm ván sắt dài chừng hai mươi mét , mà đủ?
Ngay đó, Vân Tranh biến ảo một tấm, xách tấm ván sắt hình chữ nhật cao hơn cô gấp mấy tiếp tục ném qua.
Sức mạnh chuẩn xác, khiến hai tấm ván sắt nối tiếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-146-giu-lai-mot-tay.html.]
Cứ lặp lặp như , nhanh trải xong một con đường an .
Chỉ là cách điểm xuất phát của con đường cầu đá hơn hai mươi mét trải ván sắt hình chữ nhật.
Bởi vì đề phòng những kẻ rắp tâm bất lương, mà hưởng, dựa con đường ván sắt cô trải để qua.
Vân Tranh giữ một tay.
"Sao luyện chế loại phù văn biến ảo thành vật thật ? Đây quả thực là chuyện lạ kỳ văn a!"
"Hơn nữa, đây là phù văn giấy trắng, điểm gì khác biệt so với giấy phù màu vàng sáng ? Lẽ nào sự biến ảo thành vật thật , chỉ thể dùng giấy trắng phác họa phù văn?"
"Quan trọng là, tại Tiểu ma nữ luyện chế nhiều ván sắt như ? Lẽ nào cô mưu đồ từ ?"
Mọi xôn xao ồ lên.
Chiều rộng của tấm ván sắt hình chữ nhật hẹp, chỉ thể cho phép một qua.
Vân Tranh hỏi năm : "Các ai ?"
Vì độ an thực tế của nó, nên năm im lặng hai giây.
"A Tranh, để ." Mộ Dận xung phong nhận việc.
Trong lòng Vân Tranh ấm áp, sức xoa xoa tóc , đó : "Thật dũng cảm."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dận đỏ lên, bĩu môi, là trẻ con nữa.
Vân Tranh biến ảo tấm ván sắt hình chữ nhật cuối cùng, đó trải ở điểm xuất phát.
Ngoài mặt Mộ Dận kiêu ngạo quan tâm, nhưng trong lòng vẫn chút thấp thỏm.
Cậu nhấc chân giẫm lên ván sắt, cho đến khi cả hai chân đều giẫm lên ván sắt, cảm giác đau đớn lòng bàn chân như dự đoán.
Cậu kìm đầu một cái.
Vân Tranh trao cho một ánh mắt khích lệ, khiến Mộ Dận tràn đầy tự tin, từng bước từng bước qua.
Một lát , Mộ Dận thành công đến bờ bên , trở thành thứ hai đến bờ bên .
Mạc Tinh và Úc Thu thấy , cũng bước lên.
Không gì bất ngờ, cũng nhẹ nhàng vượt qua.
Chung Ly Vô Uyên đợi Yến Trầm bước lên xong, liền khẽ gật đầu với Vân Tranh, cũng theo.
Những khác cũng động lòng .
Bọn họ hai mắt sáng rực chằm chằm Vân Tranh, : "Ta đưa một vạn thượng phẩm linh thạch, cho qua."
Lại ngờ, Vân Tranh dường như thấy, biến ảo một tấm ván sắt hình vuông, đó nhanh ch.óng bước lên tấm ván sắt, hơn nữa nhanh đến tấm ván sắt thứ hai.
Trong lúc còn đang ngẩn ngơ, chỉ thấy cô xổm xuống một tay xách tấm ván sắt hình chữ nhật ở điểm xuất phát lên.
"Này, cô cho chúng qua chứ!"
"Cô cái gì ? Không xong , đưa một vạn thượng phẩm linh thạch là mà?"
" , cô lật lọng!"
Vân Tranh nhếch môi : "Chư vị đồng song, là giá của , bây giờ tăng giá , ba vạn thượng phẩm linh thạch một , nhanh tay thì còn chậm tay thì hết."
"Haizz, đợi một lát nữa, thì là cái giá ."
Các tân sinh , nghiến răng nghiến lợi.
Mẹ kiếp, tăng hai vạn thượng phẩm linh thạch!
Nam Cung Quân Trạch và Nam Cung Thanh Thanh bước , đó ném một cái túi trữ vật cho Vân Tranh.
Nam Cung Quân Trạch ôn hòa : "Đây là sáu vạn thượng phẩm linh thạch, cho chúng qua ."
Vân Tranh dùng thần thức quét một vòng, phát hiện sai sót gì, liền đồng thời đặt tấm ván sắt hình vuông và tấm ván sắt hình chữ nhật xuống.
Vân Tranh giẫm lên tấm ván sắt hình vuông.
Cô mỉm cung tiễn hai bọn họ rời , Nam Cung Thanh Thanh dường như vô tình liếc Vân Tranh một cái, phát hiện dung mạo của cô quả thực tinh xảo.
Các tân sinh thấy hai bọn họ đều rời , lập tức tiến lên giao linh thạch.
Nếu còn đợi nữa, Tiểu ma nữ Vân Tranh tăng giá mất.
Từng từng một qua.
Còn lúc :
Tâm trạng của các lão sinh giống như ăn thứ bài tiết nào đó .
"Mẹ kiếp, thiếu nữ mặc áo đỏ là ai ? Lại công khai giúp đỡ khác gian lận, còn nhận hối lộ!"