Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1452: Quay Lại Cứu Người
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:38:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn Đái Tu Trúc chỉ thể dốc hết lực đuổi theo.
vẫn nhóm Vân Tranh bỏ xa một lớn, mà các t.ử Thiên Túc Tiên Viện phía sắp đuổi kịp bọn họ .
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngày càng gần, điều chứng tỏ nguy hiểm ngày càng áp sát!
Bọn họ căn bản thời gian giao lưu quá nhiều, chỉ thể vắt chân lên cổ mà chạy.
Nếu từ giữa trung xuống, sẽ thấy trong quần thể sơn phong một hố đen vô tận ngừng nhanh ch.óng lan tràn, mà phía nơi nó lan tràn chính là một đám lớn, bọn họ đang chạy trốn với tốc độ nhanh nhất!
Tiếng la hét kinh hoảng ngừng.
Các t.ử Thiên Túc Tiên Viện nhanh đuổi kịp bốn Đái Tu Trúc, đồng thời bắt đầu vượt qua bọn họ.
Tôn T.ử sắc mặt trắng bệch hỏi: "Đái sư , chúng thật sự trốn thoát ?"
Tôn Đông Linh trầm giọng ngắt lời: "Đừng hỏi mấy lời nhảm nhí nữa, mau chạy !"
"Đông Linh sai."
Thể lực của Nguyệt Châu vốn dĩ cực kém, nhưng khi theo nhóm Vân Tranh bắt đầu rèn luyện, thể năng cũng như linh lực của nhận sự nâng cao to lớn, cho nên hiện giờ thể theo kịp bước chân của mấy Đái Tu Trúc .
Mà một bên khác, tốc độ của Vân Tranh và Dung Thước là nhanh nhất, nhưng bọn họ cũng gặp một chút rắc rối nhỏ, ít dị thú hung tàn công kích bọn họ.
Vân Tranh giơ tay lên, triệu hoán một thanh Liệt Diễm Trường Thương, nàng xách thương đ.á.n.h c.h.ế.t những dị thú hung tàn , nhanh ch.óng chạy trốn khỏi nơi .
Sau khi Dung Thước tỏa uy áp của bản , dị thú căn bản dám tới gần .
Đợi đến khi mấy Phong Hành Lan đuổi tới, liền phát hiện mặt đất thêm một t.h.i t.h.ể dị thú.
Căn cứ vết thương mà xem, phần lớn dị thú đều Tranh Tranh đ.á.n.h c.h.ế.t, còn hẳn là Dung ca một chưởng đập c.h.ế.t.
"Mau !"
...
Một lát , bên ngoài quần thể sơn phong.
Vân Tranh và Dung Thước đến bên ngoài quần thể sơn phong, Vân Tranh tiên giương mắt quét bốn phía một chút, đợi rõ cảnh tượng phía , khỏi chút kinh ngạc.
Nơi thế mà một tòa thành!
Toàn bộ tòa thành một tầng bạch vụ tiên khí bao phủ, phía tòa thành còn một cây cầu vòm thất thải tựa như trăng khuyết, dị thường duy mỹ, tựa như thiên thượng cung khuyết, tiên khí phi phàm.
Trên tấm biển cổng thành, đề hai chữ cổ: Tiên Thành.
Vân Tranh : "Em từng ghi chép về Thông Tiên Bí Cảnh cổ thư, Thông Tiên Bí Cảnh của Tiên tộc, một điểm khác biệt giữa bọn họ và Nhân tộc chính là: Nhân tộc tu linh khí, Tiên tộc tu tiên khí."
"Không sai." Dung Thước nhẹ nhàng gật đầu, "Khắp thiên hạ, hẳn là chỉ Thông Tiên Bí Cảnh còn tồn tại Tiên tộc, tính tình của Tiên tộc khá quái dị... Hiện tại cổng thành mở, chúng , vẫn chút khó khăn."
Bên ngoài Tiên Thành một tầng kết giới dày đặc.
Tầng kết giới , hẳn là do Viễn Cổ Thần minh thiết lập, cho nên đến tận hôm nay, uy lực của kết giới vẫn cường thịnh suy.
Sắc mặt Vân Tranh bình tĩnh, nàng triệu hoán Quái Toán Ngọc Bút, chuẩn bói toán xem linh hạch của Thông Tiên Bí Cảnh ở nơi nào.
Dung Thước thấy thế, liền nàng tiếp theo gì, lặng lẽ chờ ở một bên.
Không bao lâu , Vân Tranh liền nhận kết quả.
Vân Tranh cất Quái Toán Ngọc Bút , về phía Dung Thước : "Linh hạch ở ngay phía , cách khác, nếu chúng nhanh ch.óng tìm linh hạch, cần xuyên qua Tiên Thành, đến bờ bên của Tiên Thành."
Dung Thước gật đầu : "Vậy chúng đến Tiên Thành ."
Vân Tranh mỉm : "Ừm, đợi bọn họ ."
Dung Thước gật đầu, nàng, chợt trong lòng khẽ động, cất bước tới gần nàng, định đưa tay giúp nàng vuốt mái tóc dài vai, thì đột nhiên một giọng cắt ngang.
" đến ." Phong Hành Lan .
Bàn tay giơ lên của Dung Thước, cứng đờ, vẻ như chuyện gì mà vuốt tóc cho Vân Tranh, Vân Tranh bước lên một bước, vặn né qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1452-quay-lai-cuu-nguoi.html.]
Tay khựng , sắc mặt chút tự nhiên, lặng lẽ thu tay về.
Vân Tranh : "Lan, ngoại trừ A Thước, chính là thứ hai ."
Phong Hành Lan thấy lời , mày mắt bất giác nhiễm vài phần ý , hùa theo: " ."
Lúc , Mộ Dận chạy như điên ngoài, gào thét: "Lan ca!!!"
Phong Hành Lan xoay đầu , thần sắc kinh ngạc, vội vàng nghiêng né tránh một chút, tránh cú va chạm giống như đạn pháo của Mộ Dận.
Mộ Dận liền lao thẳng về phía Vân Tranh.
Vân Tranh vô cùng bình tĩnh, nàng chậm rãi giơ nắm đ.ấ.m lên, chuẩn một quyền đ.ấ.m bay Mộ Dận.
"Đừng đừng đừng!" Mộ Dận thấy tình thế , dốc hết lực để lực quán tính của dừng .
Vào khoảnh khắc cuối cùng, rốt cuộc cũng dừng , lập tức thở phào nhẹ nhõm một lớn.
Mộ Dận ngẩng đầu, kinh nghi bất định hỏi: "A Tranh, là g.i.ế.c tớ ?"
"Không ." Sắc mặt Vân Tranh thản nhiên.
Rất nhanh, Chung Ly Vô Uyên, Yến Trầm, Thanh Phong, Mặc Vũ đều .
Chung Ly Vô Uyên thần sắc bình tĩnh hỏi: "Đến nơi , nguy hiểm liền kết thúc ?"
Vân Tranh lập tức giải thích cho bọn họ một phen về chuyện "Thôn Phệ Linh", đó : "Khí tức của Thôn Phệ Linh bao phủ bên ngoài quần thể sơn phong, điều chứng tỏ nó chỉ hoạt động trong quần thể sơn phong, chỉ cần ngoài , nó liền thể c.ắ.n nuốt đến đây."
Chung Ly Vô Uyên gật đầu: "Thì là thế, hiểu ."
Vân Tranh nhận bốn Đái Tu Trúc vẫn , lập tức mở Huyết Đồng, xem xét tình hình bên trong quần thể sơn phong một chút.
Sắc mặt nàng nháy mắt lạnh xuống.
"Sao ?" Dung Thước ngay lập tức cảm nhận cảm xúc của nàng, giọng điệu dịu dàng hỏi.
Giọng điệu Vân Tranh trầm xuống, đáy mắt ẩn chứa hàn ý: "Có để Đái sư bọn họ kẻ c.h.ế.t , bất quá cũng may, Đái sư phản ứng đủ nhanh, cứu Tôn T.ử về, nhưng bốn bọn họ đều thương, tốc độ chậm . Thôn Phệ Linh nhanh sẽ đuổi kịp bọn họ, em một chuyến."
Dung Thước chút do dự : "Anh cùng em."
Vân Tranh giương mắt chạm ánh mắt của , gật đầu một cái.
"Được."
Vân Tranh đầu với bọn họ: "Mọi đều ở đây đợi chúng , chúng một lát sẽ về."
"Thuộc hạ tuân mệnh!" Thanh Phong và Mặc Vũ lập tức lên tiếng.
"Được, việc cẩn thận." Mấy Phong Hành Lan cũng đáp một tiếng, bọn họ tự nhiên tin tưởng thực lực của Vân đội nhà và Dung ca.
Hai nhanh ch.óng biến mất tại chỗ.
Không bao lâu , các t.ử Thiên Túc Tiên Viện liền , một đám bọn họ mệt đến mức thở hồng hộc, trong lòng vẫn còn hoảng sợ, nhưng thấy nhóm Phong Hành Lan dừng phía , cảm xúc căng thẳng của bọn họ phảng phất như thoáng cái buông lỏng.
Rốt cuộc cũng an ?
Nguyên Tinh Lan thở dốc vài cái, tầm mắt rơi trong nhóm Phong Hành Lan, ánh mắt đang tìm kiếm bóng dáng của Vân Tranh, thế nhưng thấy.
Vân Tranh ? Nàng là rời sớm nhất ?
Lúc , t.ử cũ cấp quái vật của Thiên Túc Tiên Viện là Long Quân Hạo : "Mọi nghỉ ngơi một chút , quái vật hẳn là sẽ chạy nữa ."
"Thật sự sẽ nữa?"
Long Quân Hạo thần sắc nhạt nhẽo: "Không tin, ngươi cứ tiếp tục chạy."
Lúc , Trương Hạc Hiên chạy đến mặt mấy Phong Hành Lan, sắc mặt khiếp sợ, giống như một kẻ điên lớn tiếng la hét: "Vân Vân! Vân Vân của ? Vân Vân của chẳng lẽ quái vật ăn thịt ? Các thấy Vân Vân của ?"