Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 144: Lén Lút Đánh Hắn
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:20:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các thiên kiêu thấy Vân Tranh triệu hoán hai cây b.úa vàng cao bằng lớn, kìm nuốt nước bọt.
Hai cây b.úa vàng cao bằng lớn , Vân Tranh trông vẻ liễu yếu đào tơ cầm lấy, chút quỷ dị và kỳ quái khó tả.
Tạo thành một sự tương phản cực lớn.
Gã đàn ông mặc cẩm bào thấy , đồng t.ử co rụt , cố vẻ cáo mượn oai hùm đe dọa: "Cô... cô định gì? Nơi chính là cổng Thánh Viện, cô to gan dám gây sự ở đây, Thánh Viện nhất định sẽ hủy bỏ danh ngạch của cô!"
Vân Tranh lạnh lùng với khuôn mặt nhỏ nhắn, cô giơ b.úa vàng c.h.é.m về phía gã đàn ông mặc cẩm bào .
"Ầm:"
Một tiếng vang lớn, bụi bay mù mịt.
Chỉ thấy gã đàn ông mặc cẩm bào gắt gao dùng kiếm đỡ lấy, một bộ dạng gian nan nghiến răng nghiến lợi, gân xanh cổ nổi lên, mặt cũng nghẹn đỏ bừng.
Đôi mắt lạnh lùng của Vân Tranh nheo , sức mạnh tay tăng thêm vài phần.
"Rắc rắc"
Tiếng kiếm vỡ vụn, gã đàn ông mặc cẩm bào thể tin nổi trừng lớn hai mắt.
Hắn còn kịp phản ứng, cương phong của cây b.úa lớn sắp c.h.é.m xuống đầu , trong lúc cấp bách, hét tên một : "Sơ Nguyệt, cứu !"
Lâu Sơ Nguyệt trong đám đông hận thù trừng mắt Vân Tranh một cái, cô khẽ điểm mũi chân, trong tay vỗ một tấm Tỏa Linh Phù Văn lục phẩm về phía Vân Tranh.
"Vân Tranh, đủ , đừng gây sự nữa." Lâu Sơ Nguyệt vẻ chính nghĩa quát mắng.
Vân Tranh vung cây b.úa vàng còn hủy diệt Tỏa Linh Phù Văn lục phẩm .
Tấm phù văn đó ngay cả giá trị của nó còn kịp thể hiện, hủy .
Lâu Sơ Nguyệt tức đến ngứa răng, tấm Tỏa Linh Phù Văn lục phẩm là cô tốn một ngày một đêm mới chế tạo thành.
Bây giờ một chút tác dụng cũng , thể khiến cô tức giận?
Mấy ngày , cha với cô , những ám vệ phái ám sát Vân Tranh đều bạo t.ử mà c.h.ế.t , còn dặn dò cô rằng: "Sau lưng Vân Tranh một cường giả cường đại chống lưng cho cô , con tuyệt đối hành sự lỗ mãng, con cần đối đầu trực diện với cô , chỉ cần dùng chút mưu kế nhỏ, là thể hủy hoại danh tiếng cũng như nhân duyên của cô ..."
"Đến lúc đó, đ.á.n.h cô trở tay kịp!"
Lâu Sơ Nguyệt khi lời dặn dò của cha, liền đặc biệt hẹn vài t.ử gia tộc thầm mến cô , ám chỉ kể lể với bọn họ việc Vân Tranh nhắm và đối phó.
Đồng thời, cho bọn họ phận thấp hèn của Vân Tranh.
Mấy kẻ ái mộ , vì cô , sẽ phóng đại sự thật mà giúp cô lan truyền những "lời lẽ bẩn thỉu" của Vân Tranh.
Không ngờ, con Vân Tranh , vài câu, động thủ g.i.ế.c .
mà, Vân Tranh tay thì dễ xử lý !
Lâu Sơ Nguyệt khuyên nhủ bằng lời lẽ : "Vân Tranh, cô nơi là ? Là cổng Thánh Viện danh tiếng lẫy lừng, cô dám ẩu đả ở cổng Thánh Viện? Ta khuyên cô vẫn nên dừng tay !"
Vân Tranh lạnh lùng quét mắt cô một cái.
Nữ t.ử mặc áo xanh , ở trong bí cảnh mạc danh kỳ diệu địch ý với cô.
Bây giờ...
Vân Tranh lạnh : "Cút ngay, nếu c.h.é.m cả cô luôn!"
Lâu Sơ Nguyệt , còn giả vờ bộ dạng bạch liên hoa khuyên răn vài câu.
Nào ngờ, Vân Tranh căn bản để cho cô cơ hội, trực tiếp vung một b.úa c.h.é.m về phía cô .
Lâu Sơ Nguyệt kinh hãi, bản năng lùi .
"Vút:"
Lâu Sơ Nguyệt chợt thấy đỉnh đầu lạnh toát, những sợi tóc đen từ đỉnh đầu cô bay lả tả rơi xuống.
"A a a..." Lâu Sơ Nguyệt thất sắc kinh hãi hét lên.
Các thiên kiêu thấy , phì ha hả.
"Ha ha ha..."
"Cười c.h.ế.t , một trong Tứ đại mỹ nhân, biến thành bộ dạng hói đầu thế , thật đúng là độc đáo!"
"Còn đừng , công pháp điều khiển b.úa vàng của Vân Tranh là nhất lưu, bằng phẳng như , còn hề Lâu Sơ Nguyệt thương chút nào."
"Không hổ là Tiểu ma nữ, trả thù cũng độc đáo mới lạ như ."
"Còn Tứ đại mỹ nhân cái gì chứ, thấy Vân Tranh trực tiếp đè bẹp cô , thế cô trở thành một trong Tứ đại mỹ nhân của Đông Châu ."
Lâu Sơ Nguyệt hoảng sợ dùng tay che đầu, khi cô thấy khác , Vân Tranh thế cô , trở thành một trong Tứ đại mỹ nhân của Đông Châu, cả cô giống như con sư t.ử nổi giận, tìm Vân Tranh báo thù.
Lâu Sơ Nguyệt cầm hết tấm phù văn đến tấm phù văn khác ném về phía Vân Tranh.
Tuân thủ nguyên tắc, dùng b.úa vàng bạo hành phụ nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-144-len-lut-danh-han.html.]
Vân Tranh thu hai cây b.úa lớn vàng óng , đó thoải mái tự nhiên nhận lấy phù văn mà Lâu Sơ Nguyệt ném tới.
Chẳng mấy chốc, tay Vân Tranh một xấp phù văn.
Đây đều là những phù văn Lâu Sơ Nguyệt dùng linh lực kích hoạt, tác dụng lên Vân Tranh, nhưng thật trùng hợp, Vân Tranh cũng là phù văn sư.
Phù văn tấn công, đối với cô mà .
Giống như vô hiệu.
Vân Tranh rũ mắt liếc xấp phù văn dày cộp tay, ngước mắt nữ t.ử "hói đầu" đang tức giận bại hoại mắt.
Vân Tranh cố ý giở trò xa lộ răng: "Cảm ơn vị đại nương cho phù văn, tuy chất lượng , nhưng may mà lượng cũng coi như nhiều."
Đại nương?!
Khóe miệng các thiên kiêu hung hăng giật giật: "..."
Yến Trầm và Chung Ly Vô Uyên đến thấy những lời , chút nhịn .
Ánh mắt Nam Cung Quân Trạch sâu thêm, trong mắt xẹt qua một tia hứng thú.
Nam Cung Thanh Thanh tự thị thanh cao, thấy lời , cũng suýt nữa giữ biểu cảm lạnh lùng cao ngạo.
Nói , Vân Tranh cầm xấp phù văn vỗ vỗ tay.
Tiếng "bốp bốp" vang lên, Lâu Sơ Nguyệt chợt cảm thấy tiện nhân Vân Tranh đang hung hăng tát mặt !
Lâu Sơ Nguyệt một tay che đỉnh đầu, một tay tức giận bại hoại buông lời tàn nhẫn: "Cô vô sỉ tột cùng, Vân Tranh tuyệt đối sẽ tha cho cô!"
Lâu Sơ Nguyệt buông lời tàn nhẫn xong, liền rời .
"Đứng !"
"Ta là sẽ tha cho cô ?"
Giọng u u của Vân Tranh vang lên.
Cô giơ tay lên, để xấp phù văn đó lơ lửng trong hư , cổ tay khẽ xoay, linh lực truyền trong từng tấm phù văn.
Mấy chục tấm phù văn lơ lửng mặt Vân Tranh, Vân Tranh hiện tại giống như chúa tể của đế vương phù văn.
"Cô còn gì nữa?" Lâu Sơ Nguyệt đầu hỏi.
Khoảnh khắc tiếp theo, đồng t.ử của cô kinh hãi co rụt .
Gã đàn ông mặc cẩm bào thấy tình hình , tạm thời trốn khỏi nơi .
Lại ngờ, khoảnh khắc nhấc chân, mười mấy tấm phù văn dán c.h.ặ.t lên , đó bắt đầu nổ tung.
"A:"
Toàn nổ rách bươm, tóc tai càng cháy khét, sấp mặt đất ngừng co giật, miệng sùi bọt mép.
Tiếp theo, là Lâu Sơ Nguyệt.
Thế nhưng, một luồng sức mạnh ngăn cản đòn tấn công của Vân Tranh.
"Đủ , loạn cái gì ở cổng Thánh Viện!"
Cổng lớn Thánh Viện mở , mười nam nữ trẻ tuổi mặc áo trắng, n.g.ự.c huy hiệu của Thánh Viện bước .
Khí tức hùng hậu, ít nhất mỗi đều tu vi Linh Tông!
Mười đó quanh bốn phía, cuối cùng ánh mắt dừng Vân Tranh, trầm giọng : "Thu phù văn ."
"Tất cả trong báo danh!"
"Sư sư tỷ, bọn họ đ.á.n.h và thương, chuyện cũng quản ?"
Trong đó một vị sư tỷ khẩy : "Tài nghệ bằng , còn mất mặt."
"Còn nữa, một khi Thánh Viện, phận bên ngoài gì đó đều quan trọng, quan trọng nhất chính là thực lực, ngươi thực lực cao thiên phú , thì tư cách hưởng thụ nhiều tài nguyên hơn, ưu thắng liệt thải hiểu ?"
Lâu Sơ Nguyệt nghẹn họng, sắc mặt khó coi.
Các thiên kiêu: "..."
Việc giảng dạy của Thánh Viện vô cùng bí ẩn, những ngoài, đều sẽ giữ kín như bưng về những chuyện trong Thánh Viện, hỏi thế nào cũng hỏi chút thông tin nào.
Lúc , Vân Tranh cử động ngón tay, thu những tấm phù văn còn , đó đưa phù văn cho Mộ Dận: "Đệ giữ lấy."
Mộ Dận c.ắ.n c.ắ.n môi, gật đầu.
Vân Tranh gần , cố ý trêu chọc cho vui: "Sau ai bắt nạt , cho tỷ , chúng cùng lén lút đ.á.n.h ."
Những ở gần , mặt đầy hắc tuyến.