Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1417: Lời Đồn Đáng Sợ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:37:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Viện trưởng đúng.” Vị trưởng lão tiếp lời, khẽ hừ một tiếng: “Cho dù Vân Tranh đột phá đến Quân Thần Cảnh tam trọng thì ? Bộ Diệu Lăng là tu vi Quân Thần Cảnh thất trọng, đủ để nghiền ép cô .”

“Đây chẳng là trong núi hổ, khỉ xưng đại vương ?”

Lý Hoa Nhất , gì, nhưng ngầm thừa nhận.

Trưởng lão tiếp tục : “Viện trưởng, trận chiến mười nên cử sáu t.ử quái vật cũ còn ?”

Lý Hoa Nhất suy nghĩ một lát, trầm giọng : “Nếu đối đầu với Nhất Nguyệt Tiên Viện, Thiên Khu Tiên Viện và Thương Hải Tiên Viện , thì cử họ lên, nếu , thì cần họ sân.”

“Vâng, viện trưởng.”

Một lát , một lôi đài mới thế, tiếp theo đến lượt bốn tiên viện còn tiến hành trận đoàn chiến trăm .

Khoảng hai canh giờ , trận đoàn chiến trăm chính thức kết thúc.

Lão giả trọng tài tiến lên một bước, cao giọng tuyên bố: “Trong trận đoàn chiến trăm , xếp hạng từ cao đến thấp lượt là: Thiên Khu Tiên Viện, Thiên Túc Tiên Viện, Nhất Nguyệt Tiên Viện, Thương Hải Tiên Viện, Bách Lý Tiên Viện, Thất Diệu Tiên Viện, Kim Long Tiên Viện, Xung Hư Tiên Viện.”

“Hạng nhất nhận ba mươi suất, hạng hai nhận hai mươi lăm suất, hạng ba nhận hai mươi suất, hạng tư nhận mười suất, từ hạng năm đến hạng bảy mỗi nhận năm suất, hạng cuối cùng sẽ nhận suất.”

Lão giả trọng tài đến đây, quanh một vòng, tiếp tục: “Tiếp theo, là trận đoàn chiến mười . Quy tắc phân chia suất cũng giống như trận đoàn chiến trăm , sẽ nhiều nữa.”

“Xin mời các viện trưởng của tám đại tiên viện chuẩn rút thăm, quyết định đối thủ.”

Lời , một nữa hứng thú, nhao nhao mong chờ.

Rất nhanh, tám vị viện trưởng rút thăm xong.

Liên Thất Hậu vẫn đưa linh thẻ cho Vân Tranh mở.

Vân Tranh giơ tay mở , đập mắt vẫn là một con : Hai.

Mộ Dận ghé đầu qua, kinh ngạc : “Lại là hai?”

Lúc , một t.ử yếu ớt : “Xung Hư Tiên Viện bên cạnh hình như cũng là hai.”

Vân Tranh nhướng mày, hóa đối thủ trận đầu của họ là Xung Hư Tiên Viện, cũng , thể nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Xung Hư Tiên Viện?” Sắc mặt Nguyệt Châu trắng bệch, trong đầu hiện lên một ký ức , nhớ ba nữ nhân kéo trong hẻm, định chuyện bất chính, nhưng chịu khuất nhục, tự sát, mới giữ chút tự trọng cuối cùng của .

Nguyệt Châu cúi đầu, ánh mắt rõ.

Vân Tranh chú ý đến cảm xúc của Nguyệt Châu, cô khuôn mặt gần như khuyết điểm của Nguyệt Châu, trong lòng cũng khỏi thầm than một tiếng, hồng nhan cũng sẽ thèm .

Vân Tranh dằn xuống suy nghĩ, nhẹ giọng hỏi: “Nguyệt Châu sư , trận đoàn chiến mười , lên ?”

Nguyệt Châu khẽ ngẩng đầu, trong lòng phức tạp, giọng trong trẻo hỏi : “Ta… thể ?”

Vân Tranh mỉm : “Chỉ cần lên, gì là thể.”

Nguyệt Châu mím môi, khẽ gật đầu.

“Ta tham gia trận đấu .”

Vân Tranh hiếm khi thấy thái độ của kiên quyết như , liền : “Được.”

Lúc , Đái Tu Trúc lên tiếng: “Vân sư , các tiêu hao khá nhiều thể lực trong trận đấu , chúng đối đầu với Xung Hư Tiên Viện, đối thủ quá mạnh, nên cũng lên.”

“Được.” Vân Tranh do dự gật đầu.

Các t.ử của Thiên Khu Tiên Viện đều coi Vân Tranh như trụ cột, ngay cả viện trưởng Liên Thất Hậu cũng bỏ qua.

Liên Thất Hậu cũng trực tiếp buông xuôi, quyền giao cho đại sư tỷ Vân Tranh xử lý.

Tôn Đông Linh c.ắ.n răng: “Đại sư tỷ, tuy em yếu, nếu tỷ cần em lên lôi đài, em sẽ lên, nếu cần, em cũng sẽ gây thêm phiền phức.”

“Em ghét cay ghét đắng đám của Xung Hư Tiên Viện, chỉ lên đ.ấ.m cho chúng mấy phát, nhưng nếu em lên, chỉ tổ kéo chân thôi.” Tôn T.ử thất vọng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1417-loi-don-dang-so.html.]

Vân Tranh im lặng một lát, ngước mắt các đồng đội của .

“Chung Ly, Lan, Yến Trầm ba các đừng tham gia trận đoàn chiến mười , vết thương của các khá nặng, hãy nghỉ ngơi một lát. A Dận, Thanh Phong, còn Mặc Vũ, ba các lên.”

Mộ Dận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ánh mắt đầy chiến ý đáp: “Được! Tớ nhất định sẽ đ.á.n.h bẹp bọn họ!”

“Vâng, Đế… đại sư tỷ!”

Thanh Phong và Mặc Vũ đồng thanh đáp.

Tề Phách tò mò hỏi: “Lão đại, chị lên sân ?”

“Không.” Vân Tranh lắc đầu, cô cần tiếp tục điều chỉnh khí tức, dù cô cũng mới thăng cấp lâu, khí tức sức mạnh vẫn định.

Vết thương nặng, khi uống một ít đan d.ư.ợ.c đỡ hơn nhiều. Vết thương cánh tay cô Yến Trầm bôi t.h.u.ố.c băng bó, bây giờ cũng hơn nhiều.

Cô nghĩ như , cô thể nào cũng lên lôi đài thi đấu, nhường một cơ hội thực chiến để trưởng thành cho các t.ử của Thiên Khu Tiên Viện.

Hơn nữa, Thanh Phong, Mặc Vũ và A Dận ở đó, cô thể yên tâm, dù ba đều ở cảnh giới Quân Thần Cảnh.

Cuối cùng, mười mà Thiên Khu Tiên Viện cử là: Mộ Dận, Thanh Phong, Mặc Vũ, Nguyệt Châu, Đái Tu Trúc, Tôn Đông Linh, Lâm T.ử Mặc và ba t.ử khác.

Trận đoàn chiến mười đầu tiên là Thiên Túc Tiên Viện đối đầu với Kim Long Tiên Viện.

Không còn nghi ngờ gì nữa, thắng là Thiên Túc Tiên Viện.

Rất nhanh, đến trận đoàn chiến mười thứ hai.

Mộ Dận và những khác lên lôi đài.

Khi thấy trong mười mà Thiên Khu Tiên Viện cử Vân Tranh, trái tim họ đột nhiên co thắt .

“Không thể nào, tiểu ma nữ bạo lực lên sân?! cứ tưởng tiểu ma nữ bạo lực ở đó, nên đặt cược Thiên Khu Tiên Viện thắng!”

“Thật , Thiên Khu Tiên Viện khả năng thắng lớn, thiếu niên tóc đuôi ngựa cao là Quân Thần Cảnh ? Còn thực lực của thanh y nam t.ử và hắc y nam t.ử cũng thể xem thường, luôn cảm thấy thực lực của họ mạnh!”

“Đó là nhất mỹ nam Lang Châu Nguyệt Châu ? là xứng danh tuyệt thế mỹ nam, nhưng tu vi của thấp quá ?”

“Nghe nhất mỹ nam Nguyệt Châu nhiều nữ tu chơi qua , hê hê hê, các xem, Cừu Mạn Lan lôi đài chính là một trong những chơi đùa !”

Một nam t.ử lộ vẻ chế giễu : “Mỹ nam gì chứ, chẳng là nam kỹ để mua vui ? Còn nữa, mắt là dị đồng? Chẳng thể thống gì! là ghê tởm!”

“Nghe , chỉ nữ tu chơi, mà còn nhiều nam tu chơi qua ! Chậc chậc chậc, lớp da đẽ như , là một linh hồn bẩn thỉu đến thế, đói khát đến mức nào ?”

Nhiều lời tương tự, ngày càng gay gắt.

Toàn bộ La Thiên Võ Trường gần như những lời lẽ bẩn thỉu như nhấn chìm.

Lúc , trong cuộc khẽ cúi đầu, che cảm xúc u ám trong mắt, khóe môi cay đắng khẽ nhếch lên, , lời đồn đáng sợ, họ nhận định một chuyện thì khó mà đổi suy nghĩ của họ.

Giải thích nhiều đến , khác cũng chỉ cho rằng bạn đang ngụy biện.

Đột nhiên, một giọng giận dữ như sấm vang lên khắp La Thiên Võ Trường.

“Các chỉ chút tố chất thôi ?! Có mất mặt hả?”

Liên Thất Hậu gầm lên một tiếng.

Mọi giật , nhất thời im lặng.

Ánh mắt Vân Tranh ngưng , cô bước lên phía , đối mặt với , dùng linh lực khuếch đại âm lượng, trầm giọng : “Nguyệt Châu sư trong sạch, quang minh chính đại, một trong các tùy tiện bịa đặt tin đồn, hùa theo lan truyền, tố chất, não, nếu để thêm một câu nào vu khống nữa, thì đừng trách nắm đ.ấ.m của sẽ rơi xuống các !”

Lời , sắc mặt kinh biến.

Nắm đ.ấ.m của cô thể đ.ấ.m c.h.ế.t !

Mộ Dận lôi đài sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng hừ một tiếng, tán thành : “ , Nguyệt Châu sư trai như , khó tránh khỏi một kẻ xí ghen tị, Nguyệt Châu sư , đừng để ý đến bọn họ, thực họ ghen tị với , ghen tị đến phát điên !”

 

 

Loading...