Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1382: Dạy Hắn Trồng Cây
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:34:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm tư Vân Tranh d.a.o động, cô ánh mắt nghiêm túc thiếu niên mắt.
Cô quyết định tạm thời án binh bất động, nếu cô khả năng rơi huyễn cảnh, thì rõ kẻ tạo huyễn cảnh rốt cuộc gì ?
Bởi vì cô mặt dây chuyền màu đỏ cất giấu một phần tàn trang đồng thuật thiếu niên.
"Ngươi là ai?" Vân Tranh thẳng vấn đề hỏi.
Thiếu niên , cũng kinh ngạc, ngược khẽ thở dài bất đắc dĩ: "A tỷ, tỷ quên ? Đệ là Lộc Giác a, là của tỷ a. Tỷ là chủ nhân của mảnh rừng linh quả , hai chúng từ nhỏ nương tựa lẫn , là tỷ nuôi khôn lớn."
"A tỷ, chứng mất trí nhớ gián đoạn của tỷ càng lúc càng nghiêm trọng , , bảo tỷ đến trấn tìm y sư khám thử, tỷ chính là chịu ."
Nói đến cuối cùng, Lộc Giác ảo não bĩu môi.
Vân Tranh , hiểu rõ gật gật đầu.
Lộc Giác thấy phản ứng hôm nay của cô bình tĩnh, khỏi chút kỳ lạ, nhưng cũng nghĩ sâu xa, mà chọn một quả linh quả màu xanh to tròn từ trong gùi đưa đến mặt Vân Tranh, đó hỏi: "A tỷ, tỷ ăn một quả linh quả ?"
Vân Tranh hề từ chối, nhận lấy quả linh quả .
Không tại , cô luôn cảm thấy quả linh quả trong tay ẩn chứa linh lực dồi dào, hơn nữa linh lực vô cùng tinh thuần.
"Ăn ." Lộc Giác hối thúc một câu, đó cúi đầu cũng tìm một quả linh quả, há miệng c.ắ.n một miếng lớn.
Cậu nhai, vui vẻ : "Ngọt quá, A tỷ, năm nay rừng linh quả của chúng tuyệt đối thể bội thu."
Vân Tranh cầm quả thanh linh quả c.ắ.n một miếng, thịt quả giòn ngọt, ngọt mà ngấy, khoảnh khắc nuốt xuống, linh khí dồi dào ẩn chứa trong thịt quả trong nháy mắt tràn trong đan điền.
Đan điền dường như nhận sự tẩm bổ của linh khí nồng đậm, là thoải mái.
Ánh mắt Vân Tranh ngưng tụ, rũ mắt Lộc Giác, cuối cùng mở miệng : "Lộc Giác, chúng từng gặp ?"
Cơ thể Lộc Giác đột ngột cứng đờ, nhưng nhanh khôi phục , ngước mắt kinh ngạc Vân Tranh, sắc mặt dần trở nên buồn bã.
Thần sắc ảm đạm: "A tỷ, triệu chứng mất trí nhớ của tỷ thật sự càng lúc càng nghiêm trọng , ngày mai đưa tỷ đến trấn khám bệnh ."
Vân Tranh tiếp tục ăn một miếng linh quả.
"Ta quên mất chuyện gì? Đệ thể kể cho ?"
Lộc Giác , nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ một phen.
Ngừng một lát, im lặng lên tiếng vòng qua Vân Tranh, bước trong căn nhà đơn sơ , đó thành thạo tháo gùi xuống, đặt lên bàn.
Lộc Giác xong tất cả những việc , liền ngoài nữa.
Cậu mặt Vân Tranh, thấp hơn Vân Tranh một cái đầu, chỉ thể ngửa đầu Vân Tranh, đắn : "A tỷ, một chuyện, giải thích một , liền giải thích thêm nhiều , nhiều năm như , giải thích với tỷ vô , nhưng cứ cách vài ngày tỷ mất trí nhớ, sẽ giải thích với tỷ nữa."
Sắc mặt Lộc Giác nghiêm túc, năng dõng dạc.
Vân Tranh thấy lời , khóe môi ngậm chút ý , ánh mắt cô rơi mặt dây chuyền màu đỏ cổ Lộc Giác.
Cô chậm rãi mở miệng: "Nếu A tỷ mặt dây chuyền cổ , sẽ cho A tỷ chứ?"
Lộc Giác sững sờ, cúi đầu mặt dây chuyền cổ , đáy mắt xẹt qua một tia cảm xúc rõ, giơ tay khẽ chạm mặt dây chuyền của , mặt dây chuyền lạnh lẽo, mà là nóng bỏng.
Lộc Giác do dự lát , ngước mắt Vân Tranh: "A tỷ, cái thể cho tỷ ."
Ngay khắc tiếp theo, ánh mắt kinh hãi.
Thịt má của tay Vân Tranh tóm lấy, đó nặng nhẹ kéo kéo, chỉ thấy cô mỉm : "Cho một lý do."
Sắc mặt Lộc Giác đỏ, ánh mắt lóe lên, thần sắc gượng gạo : "Đệ thích mặt dây chuyền , thể cho A tỷ , trừ phi..."
"Trừ phi cái gì?" Đuôi mày Vân Tranh nhướng lên.
"Trừ phi A tỷ dạy học cách trồng cây linh quả!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1382-day-han-trong-cay.html.]
Lộc Giác lấy hết can đảm , ánh mắt mang theo tia sáng chằm chằm Vân Tranh.
Vân Tranh: "..." Cô chỉ ăn, trồng cây?
Nói cũng , trồng cây là đào một cái hố, đó bỏ hạt giống xuống, tưới chút nước, bón chút phân, là ?
Vân Tranh mặt dây chuyền của Lộc Giác, sắc mặt cô rối rắm một phen, ánh mắt mong đợi của Lộc Giác, đó gật đầu : "Được thôi, dạy ."
Lộc Giác , mi mắt dường như nhuốm vẻ vui mừng, hưng phấn xông phía căn nhà đơn sơ , đó từ phía nhà lấy hai cái cuốc, hai cái xẻng cùng với một túi hạt giống nhỏ.
"A tỷ, chúng trồng cây thôi."
Vân Tranh thấy vui vẻ như , trong lòng dâng lên một tia gợn sóng.
"Được." Cô nhận lấy cuốc và xẻng trong tay .
Ai thể ngờ khi cô huyễn cảnh, mà dạy trồng cây?!
Bất quá, nhiệm vụ huyễn cảnh hẳn là khó.
Cô ngước mắt bóng lưng Lộc Giác, trong mắt thêm một tia phức tạp, tại , cô dường như bất giác thuận theo .
Nếu là huyễn cảnh đây, cô sẽ trực tiếp cướp lấy mặt dây chuyền của thiếu niên, đó mới thi hành kế sách 'binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn'.
Thế nhưng, hiện tại...
Thiếu niên bất chợt đầu , lưng về phía ánh mặt trời, lưng dường như thánh quang bao phủ, khuôn mặt tinh xảo của kết hợp với ấn ký đám mây giữa trán, vô cùng mắt, đến tùy ý vui vẻ: "A tỷ, cuối cùng tỷ cũng chịu dạy trồng cây , thật sự quá vui mừng."
Thần sắc Vân Tranh khựng : "Trước đây dạy ?"
"Trước đây tỷ đều mấy khi để ý đến ."
Giọng Lộc Giác nhẹ vài phần.
Vân Tranh nhíu mày truy vấn: "Chúng nương tựa lẫn , là của , thể để ý đến chứ?"
Lộc Giác Vân Tranh thật sâu, đáy mắt dường như ẩn chứa vô cảm xúc phức tạp, cuối cùng ẩn nấp biến mất, khóe môi nhếch lên, giọng điệu cố vẻ nhẹ nhõm buông một câu.
"Đệ A tỷ, trong lòng A tỷ đang nghĩ gì?"
Đoạn đối thoại , dường như khiến cảm xúc của Lộc Giác chùng xuống.
bao lâu , khôi phục bộ dáng thiếu niên hoạt bát ban nãy.
Hai bọn họ đến một bãi đất trống, mỗi cầm một cái cuốc, hai cái xẻng thì đặt sang một bên.
Lộc Giác phấn khích : "A tỷ, mau dạy !"
Sắc mặt Vân Tranh vi diệu, trong lòng chút dở dở , cô chỉ đành xắn tay áo lên, căng da đầu cầm cuốc đào hố mặt đất.
Hy vọng cái cây cô trồng xuống thể sống sót .
Cuốc từng nhát từng nhát bổ xuống mặt đất, nhanh xuất hiện một cái hố.
Lộc Giác học theo theo.
Vân Tranh đào xong một cái hố, đầu hỏi Lộc Giác: "Hạt giống mọc cần bao nhiêu thời gian?"
Lộc Giác sững sờ: "Ở đây linh lực tẩm bổ, đại khái ba năm ngày là mọc ."
Vân Tranh bừng tỉnh, cô giơ tay nhận lấy một hạt giống Lộc Giác đưa tới.
Sau đó vùi hạt giống trong hố, thuận tiện ngưng tụ một chút nước ẩm đất.
Ngay khi cô định lấp đất , thấy giọng của Lộc Giác truyền đến ——