Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 138: Nói Ném Liền Ném

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:20:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tranh nhíu c.h.ặ.t mày liễu, khuôn mặt nhỏ nhắn chút căng thẳng.

Ánh mắt đó... khiến cô bất an!

Cho dù Thần thú mô phỏng đang ở đây, cũng khiến cô kinh hãi bằng ánh mắt mờ ảo như khói .

Cô âm thầm nâng cao cảnh giác, luôn giữ tâm thế đề phòng.

Đám Phong Hành Lan đang tập trung đối phó với Thần thú mô phỏng, nhưng con Thần thú mô phỏng quá mạnh, mạnh đến mức hơn hai trăm bọn họ vây công một con Thần thú mô phỏng mà chẳng thương bao nhiêu!

Ngày càng nhiều cảm thấy vô vọng, đó chọn cách bỏ cuộc.

Hiện tại, chỉ còn tới một trăm .

Vân Tranh vung tay lên, triệu hoán một cây Liệt Diễm Trường Thương, đó khẽ điểm mũi chân, nhảy lên phía cùng bọn họ đối phó với Thần thú mô phỏng.

Mộ Dận thấy A Tranh cũng , cũng triệu hoán song nhận đao vung về phía Thần thú mô phỏng.

Trong chốc lát, tiếng nổ tung, tiếng ồn ào do sức mạnh va chạm liên tục vang lên.

Ánh lửa b.ắ.n tứ tung!

Va chạm mãnh liệt!

Mắt thấy Thần thú mô phỏng giơ vuốt định vồ lấy , cô mạnh mẽ lùi vài bước, đó cầm trường thương đỡ.

Chỉ là:

Sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố cường hãn đến mức hủy thiên diệt địa đè ép xuống cô.

Đột nhiên, Vân Tranh phun một ngụm m.á.u tươi.

"A Tranh." Mộ Dận kinh hô.

"Vân Tranh!" Yến Trầm lo lắng hét lên một tiếng, liền giúp Vân Tranh.

Chung Ly Vô Uyên thấy , cũng khoanh tay như nữa, cùng Yến Trầm giúp Vân Tranh chống đỡ.

Mộ Dận cũng lao tới thật nhanh.

"Ầm:"

Có sự giúp đỡ của ba bọn họ, áp lực Vân Tranh nhẹ ít.

Mạc Tinh bóng dáng màu đỏ , trong lòng một cảm giác kỳ lạ, giống như... và cô quen từ lâu .

mà, điều hoang đường.

Bởi vì từ nhỏ đến lớn, từng tiếp xúc nhiều với nữ t.ử.

Tuy nhiên, càng càng cảm thấy ngũ quan của cô nét giống... A Vân.

Trong lòng Mạc Tinh khẽ động.

Cậu vung kiếm c.h.é.m về phía vuốt của Thần thú mô phỏng vài đạo cương phong kiếm nhận.

"Vút v.út v.út"

"Bốp:"

"Gào!" Thần thú mô phỏng nhạy bén thu hồi vuốt , chuyển sang tấn công Mạc Tinh.

Những khác cũng ùa lên.

Thần thú mô phỏng và bọn họ quấn lấy .

Vân Tranh ngước mắt, liếc thiếu niên mặc võ phục màu đen Mạc Tinh, trong mắt xẹt qua một tia ý vị rõ.

"A Tranh, tỷ chứ?" Mộ Dận lo lắng hỏi.

Vân Tranh đưa tay lau vết m.á.u khóe môi, đó mỉm lắc đầu: "Ta , đừng lo lắng."

Vừa nhận ánh mắt âm u đó.

"Vân Tranh, cho cô, ăn sẽ hơn một chút." Yến Trầm đưa cho cô một lọ đan d.ư.ợ.c thất phẩm.

Vân Tranh khẽ gật đầu, cũng kiêu mà : "Được, cảm ơn."

"Các giúp bọn họ ." Cô đổ một viên đan d.ư.ợ.c, nuốt xuống, liền ngẩng đầu ba bọn họ .

"Được."

Chung Ly Vô Uyên và Yến Trầm hai nhanh ch.óng lao chiến đấu.

Còn Mộ Dận cô vài cái, ánh mắt đầy lo lắng.

Vân Tranh bắt gặp ánh mắt của , : "Ta yếu như ."

Sau khi Mộ Dận rời , sắc mặt Vân Tranh trầm xuống.

quanh bốn phía, đó dạo một vòng ở khu vực trung tâm.

Những thiên kiêu còn khi chiến đấu với Thần thú mô phỏng, thỉnh thoảng thấy bóng dáng màu đỏ ch.ói mắt lượn lờ xung quanh.

Cô cúi đầu dường như đang tìm kiếm thứ gì đó!

Đám thiên kiêu sắp cô chọc tức c.h.ế.t , bọn họ liều sống liều c.h.ế.t chiến đấu, còn Vân Tranh thì nhàn nhã dạo.

Đục nước béo cò!

Sau khi ngoài, bọn họ nhất định cáo trạng thật !

Loại , căn bản tinh thần đoàn kết, càng đừng đến việc thể trở thành học viên của Thánh Viện!

Lâu Sơ Nguyệt lạnh một tiếng, Vân Tranh đúng là tự chui đầu rọ!

Nam Cung Thanh Thanh chỉ liếc Vân Tranh một cái, liền thu hồi ánh mắt, trong mắt mang theo vẻ khinh thường, tiếp tục chiến đấu với Thần thú mô phỏng!

Đám đông xem bên ngoài: "..." Vân Tranh giở trò gì nữa đây?

định đục nước béo cò đến cuối cùng chứ?!

Trong chốc lát, trong lòng dâng lên một trận khinh bỉ.

Cho dù cô tu thì , loại phẩm hạnh thế , khiến nhịn mà chán ghét!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-138-noi-nem-lien-nem.html.]

Còn lúc , Viện trưởng Tống Cực nhíu c.h.ặ.t mày.

Một khắc đồng hồ .

Trong bí cảnh chỉ còn chừng hai mươi .

Còn Vân Tranh vẫn luôn lượn lờ xung quanh.

Lúc , một thiếu nữ hét lớn về phía Vân Tranh: "Sao cô qua đây giúp một tay!"

" , cô định mát ăn bát vàng chứ?!" Một thiếu niên khác hùa theo.

Đông Phương Cảnh Xung ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c thương của , ánh mắt thâm trầm Vân Tranh: "Tiểu nữ t.ử bực , quả thực nhục nhã!"

Vân Tranh , ngẩng đầu liếc bọn họ một cái, liền tiếp tục cúi đầu mặt đất.

Đông Phương Cảnh Xung tức giận nên lời.

Thiếu nữ lên tiếng đầu tiên càng tức giận hơn, sự tức giận khiến cô phân tâm, Thần thú mô phỏng vỗ trúng n.g.ự.c.

"Bốp!"

"Phụt:"

"Phụt:"

Thiếu nữ liên tục phun hai ngụm m.á.u, hình của cô cũng vặn đập xuống mặt Vân Tranh.

Vân Tranh cúi mắt , thiếu nữ chằm chằm, trong lòng chút sợ hãi.

"Cũng đến lúc ..."

Thiếu nữ ngơ ngác: "..." Có ý gì?

Không định g.i.ế.c cô chứ?

Chỉ thấy Vân Tranh vung tay lên, trong tay xuất hiện một cây b.út lông màu vàng thon dài.

Cô ngưng tụ linh lực cây b.út lông màu vàng lơ lửng bay lên, đó quát khẽ một tiếng: "Trận, diệt!"

Cùng với giọng của cô vang lên, hướng của cây b.út lông màu vàng chỉ Thần thú mô phỏng, tỏa một tia sáng vàng, b.ắ.n về phía Thần thú mô phỏng.

Trong khoảnh khắc, xung quanh tám điểm sáng lên.

Còn Thần thú mô phỏng dường như dần phân thây, tỏa những điểm sáng bay về phía tám điểm xung quanh.

Còn tinh hạch tự động bay tay Vân Tranh.

Hơn hai mươi ngăn cản kịp nữa .

Vân Tranh nắm lấy viên tinh hạch lạnh lẽo nhưng chứa đựng sức mạnh to lớn.

Các thiên kiêu sững sờ.

Đám đông bên ngoài cũng ngây ngốc.

Lông mày Tống Cực giãn , ông nha đầu chuyện mà.

, Thần thú mô phỏng chính là một trận pháp!

Phá giải trận pháp, cũng chính là một trong những cách đ.á.n.h bại Thần thú mô phỏng!

Chỉ là ngờ, cô còn phá giải trận pháp!

Thực , trận pháp cũng là một loại của Huyền thuật!

Vân Tranh Huyền thuật, tự nhiên cũng trận pháp.

Chiêu đối đầu với Thần thú mô phỏng , khiến cô lờ mờ cảm nhận Thần thú mô phỏng ẩn chứa trận pháp, nên cô mới tìm kiếm xung quanh!

Hơn hai mươi thiên kiêu lúc đang chằm chằm cô, chằm chằm cô, chi bằng chằm chằm viên tinh hạch màu xanh nhạt tay cô, dù đây cũng là hai mươi vạn điểm!

Có nó, liền thể một bước trở thành hạng nhất bảng điểm!

Ai mà sở hữu?

Đột nhiên, ánh mắt Vân Tranh khẽ tối , đến nữa , cảm giác bất an thật khiến khó chịu!

Lâu Sơ Nguyệt trào phúng : "Vân Tranh, cô tự cho rằng tư cách nhận viên tinh hạch ?"

Vân Tranh , nhếch môi, nhạt nhẽo đáp một câu: "Cô cũng tư cách."

Lâu Sơ Nguyệt nghẹn họng.

Mọi xung quanh dùng ánh mắt kỳ dị , khiến cô càng thêm hổ và tức giận.

Vân Tranh rũ mắt viên tinh hạch màu xanh nhạt trong tay, khẽ một tiếng:

"Tinh hạch , cho các !"

Nói xong, cô ném tinh hạch về phía bọn họ.

Tinh hạch tạo thành một đường parabol bay về phía bọn họ, trong lòng các thiên kiêu khẽ động, bản năng của cơ thể một bước.

Tranh đoạt!

Nhìn hơn hai mươi thiên kiêu tranh đoạt một viên tinh hạch, cô cảm giác gì.

Nói thật, bọn họ quả thực tốn sức hơn cô, cô cũng quả thực nhàn nhã tìm trận pháp!

Mục tiêu của cô là Thánh Viện, cái danh hão hạng nhất đối với cô mà quan trọng lắm.

Điều cô là, khi bài kiểm tra bí cảnh kết thúc, mức độ bàn tán cũng như danh tiếng của cô còn vượt xa cả hạng nhất.

Đám đông bên ngoài trừng lớn mắt: "!!!"

Nói ném liền ném, thật là tùy hứng!

Sao tự nhiên thấy đau lòng quá!

Đồ phá gia chi t.ử!!!

 

 

Loading...