Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1369: Mạc danh quen thuộc
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:33:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc Tôn Đông Linh thấy giọng , ngạc nhiên ngẩng đầu lên, trong tầm mắt đẫm lệ mờ mịt của nàng , xuất hiện một thiếu nữ áo đỏ đeo mặt nạ đen tuyền.
Vân Tranh rũ mắt nàng : "Hôm nay , thấy cảnh tượng như thế , thì nữa. Ra ngoài rèn luyện, xưa nay chỉ là thu kinh nghiệm chiến đấu, mà còn rèn luyện đảm phách, mới thể gặp chuyện hoảng sợ, bình tĩnh ứng phó."
"Nghe hiểu ?"
Giọng của nàng nghiêm túc, khiến cảm thấy quá mức cứng rắn.
Tôn Đông Linh sững sờ, cổ họng nàng nghẹn ngào một cái, nước mắt càng tuôn trào mãnh liệt hơn.
Tôn Đông Linh nức nở : "Muội... hiểu , sư tỷ hu hu hu."
Vân Tranh khẽ thở dài trong lòng, giơ tay nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu nàng một cái.
Thân thể Tôn Đông Linh cứng đờ.
khi nàng ngẩng đầu sang, Vân Tranh xoay rời , chỉ để một bóng lưng thanh lãnh ngạo cốt.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Tôn Đông Linh phảng phất như thứ gì đó hung hăng gõ một cái, khiến nàng nháy mắt tỉnh táo , nàng hé miệng, nhất thời nên lời, trong lòng càng thêm phức tạp khó tả.
Vân sư tỷ...
Nàng hiện giờ gạt mây mù, mới rõ bản đang ở trong cuộc, là một ghen tị và ích kỷ. , ngẫm cẩn thận, một cường đại xinh tỉnh táo lý trí như Vân sư tỷ,... là Nguyệt Châu sư hiện giờ xứng với.
Vậy mà Vân sư tỷ thích sẽ là như thế nào?
Tôn Đông Linh rũ mắt, nàng chậm rãi giơ tay đặt lên vị trí trái tim.
Đái Tu Trúc đột nhiên : "Vân sư sai, mấy ngày nay vì tiến Thần Hội Chi Sâm, mới sợ hãi như ? Cảm xúc mới chút nôn nóng?"
Quen Đông Linh lâu như , thể cảm giác trong mấy ngày nay, Đông Linh đối với đám Vân sư thiện cho lắm.
Lẽ nào là bởi vì...
Tôn Đông Linh c.ắ.n môi, lắc đầu mạnh: "Không, , Đái sư , là bởi vì trở nên xa , trong lòng sinh một cảm xúc tà ác, khống chế bản . Xin , xin , sẽ như nữa."
"Có thể cho sư nguyên nhân ?"
Tôn Đông Linh , hốc mắt đỏ hoe, trầm mặc một lát.
"Xin , khó mở miệng."
Trong lòng Đái Tu Trúc cảm khái vạn phần, thẳng dậy, chậm rãi một câu: "Đông Linh là một cô nương , cũng sẽ là một cô nương ."
Tôn Đông Linh ngẩn .
Nàng ngấn lệ đáp ứng: "Vâng." Muội sẽ như .
Tầm mắt Tôn Đông Linh rơi thiếu nữ áo đỏ , trong lòng nàng còn ghen tị với Vân sư tỷ nữa, ngược kính phục nàng.
Nàng nâng mắt về phía Nguyệt Châu, chỉ thấy cả đầy vết thương, nhưng... trái tim nàng dường như còn xốc nổi như nữa.
...
Bên ngoài thể thuật cổ bảo.
Một nhóm mười hai .
Có ít tu thần giả đeo mặt nạ nhao nhao ngoái nhóm bọn họ, nguyên nhân là y phục của bọn họ dính đầy m.á.u tươi, hơn nữa còn rách rưới, phảng phất như trải qua một trận chiến đấu kịch liệt nào đó .
Vân Tranh nhớ tới những tinh ngọc thu trong thể thuật cổ bảo lúc nãy, bộ đều cất trong trữ vật gian của nàng, thật sự nhiều.
Khoảng chừng mười một ức tinh ngọc.
Khóe môi nàng ngậm một nụ nhạt, đợi đến địa điểm rèn luyện tiếp theo, nàng sẽ phân phát tinh ngọc cho bọn họ!
Vân Tranh chợt nhớ điều gì đó, về phía Chung Ly Vô Uyên.
Nàng truyền âm cho Chung Ly Vô Uyên: "Ma hạch ở hướng nào?"
Chung Ly Vô Uyên truyền âm đáp : "Ta cũng rõ, vị trí cũng như hướng cụ thể, nhưng thể khẳng định là, ma hạch đang ở trong Thần Hội Chi Sâm ."
Vân Tranh , ánh mắt ngưng tụ.
Nàng vung tay ngọc lên, một cây quái toán ngọc b.út dần dần huyễn hóa trong tay nàng.
Dưới ánh mắt mờ mịt của mấy Đái Tu Trúc, Vân Tranh nhanh ch.óng cấu trúc bốn điểm quẻ toán trong hư , đó phác họa đồ đằng pháp trận quẻ toán.
Rất nhanh, đồ đằng pháp trận trong hư nhanh ch.óng tụ với .
Hội tụ thành một chữ.
Ánh mắt Vân Tranh định , chỉ nàng mới thể hiểu hàm ý của chữ .
Tôn T.ử nhịn hỏi: "Vân sư tỷ, đây là cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1369-mac-danh-quen-thuoc.html.]
"Quẻ toán."
"Vân sư tỷ, tỷ còn quẻ toán nữa ?!"
"Biết một chút."
"Chỉ là một chút thôi ?" Tôn T.ử gãi gãi đầu.
Vân Tranh khẽ 'ừ' một tiếng, nàng nghiêng , ánh mắt dường như u ám xuyên qua thể thuật cổ bảo, về phía của nó.
Nàng chậm rãi : "Chuyến rèn luyện của chúng vẫn kết thúc, tiếp tục về phía ."
Đái Tu Trúc đầu Vân Tranh, : "Nghe càng sâu, sẽ càng ngày càng nguy hiểm."
"Không nguy hiểm, thể gọi là rèn luyện?"
Lời khiến trong lòng Đái Tu Trúc chấn động, Vân sư sai, nhiều tu thần giả sở dĩ chậm chạp đột phá gông cùm của tu vi, chính là dám thử đến một nơi tràn ngập những nguy hiểm để rèn luyện, vẫn luôn quanh quẩn tại chỗ.
Đái Tu Trúc đối với lời cảm xúc sâu sắc, bởi vì trải qua mấy ngày rèn luyện ở thể thuật cổ bảo, , Nguyệt Châu, Đông Linh và Tôn T.ử đều đạt sự củng cố thực lực, còn ẩn ẩn sắp đột phá đến cảnh giới tiếp theo !
Đái Tu Trúc : "Vân sư , viện trưởng để tới dẫn đội, là một lựa chọn tuyệt đối sai."
Vân Tranh kinh ngạc một cái.
Lúc , Mộ Dận : "Đái sư , ánh mắt của bây giờ lên đấy, giống như mắt mọc đỉnh đầu."
Đái Tu Trúc , lúng túng nhếch nhếch khóe miệng.
"Đó là nhất định 'bát loạn phản chính' ."
"Đi thôi." Vân Tranh một câu.
...
Một nhóm vòng qua thể thuật cổ bảo, sâu bên trong.
Trong thời gian , ngày càng nhiều tu thần giả để mắt tới nhóm bọn họ, bởi vì những chuyện bọn họ ở thể thuật cổ bảo truyền ngoài.
"Vân Phong Hắc Sử chính là bọn họ ? Mặt nạ bọn họ đeo đen thui..."
"Là bọn họ! Nghe phó viện trưởng của Thất Diệu Tiên Viện chính là c.h.ế.t t.h.ả.m trong tay Sứ trưởng của 'Vân Phong Hắc Sử'!"
"Nhìn , vị Sứ trưởng áo đỏ lợi hại như . Ha ha, bất quá, ả thể hoành hành bá đạo trong thể thuật cổ bảo, chắc còn thể kiêu ngạo hống hách ở bên ngoài!"
"Ta ngược xem xem bộ mặt thật của bọn họ là gì?"
"Ta càng tài vật bọn họ hơn."
"..."
Từng câu tương tự như , truyền trong tai Vân Tranh.
Đuôi chân mày Vân Tranh nhướng lên, nàng ngẩng đầu về phía , đập mắt là hai ngã rẽ, mỗi một ngã rẽ đều một tầng sương mù bao phủ, nhưng thấp thoáng thể thấy đường nét mờ ảo của hai bức tượng hình , rõ chi tiết.
Bên cạnh ngã rẽ bia đá.
Hai tấm bia đá, từ trái sang lượt đề chữ: Thần Hội, Chi Sâm.
Nối với chính là: Thần Hội Chi Sâm.
Rất nhiều tu thần giả đều dừng bước bia đá, dám mạo bước một trong hai ngã rẽ .
Vân Tranh hỏi: "Đái sư , từng qua lời đồn về hai ngã rẽ ?"
"Có thì ." Đái Tu Trúc nhíu mày, "Nghe trong đó, khi , đều sẽ mất ký ức về những chuyện xảy bên trong, nghĩ thế nào cũng nhớ . Có một bộ phận ở bên trong thu cơ duyên tuyệt hảo, tu vi cũng sẽ tăng lên, nhưng cũng một bộ phận sẽ mất mạng. Vân sư , chúng ?"
Vân Tranh như điều suy nghĩ hai ngã rẽ vài .
Ngay lúc nàng đang cân nhắc lợi hại, giọng ngưng trọng của Đại Quyển đột nhiên vang lên trong thức hải của nàng.
"Chủ nhân, cảm nhận khí tức đến từ tàn trang của Đồng Thuật Chi Thư."
Lúc , Viễn Cổ Tổ Long theo sát phía : "Mẫu thần, bên trong dường như... một cỗ thần lực mạc danh quen thuộc đang thu hút ngô."
"Vân Tranh con kiến..." Cùng Kỳ thần sắc kinh ngạc, một nửa thì vội vàng im bặt, đó nhíu nhíu mày, giọng điệu nghi hoặc : "Lão t.ử cảm giác hình như từng tới nơi , bên trong hình như còn bảo bối của lão t.ử!"
Thao Thiết nghiêng nghiêng đầu: "Là một trăm đầu Thần thú ngươi nợ ?"
Cùng Kỳ nghẹn họng: "... Không ."
"Vậy bảo bối của ngươi là cái gì?"