Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1351: Tây Dã Duy Phượng
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:33:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nói thì lắm."
Tề Phách thấy ngữ khí lạnh nhạt của lão đại, lập tức chột vô cùng, nảy sinh cảm xúc áy náy, 10 vạn tinh ngọc đặt cược cho vị nữ tu tiền bối , lập tức chuyển sang đặt cược cho lão đại nhà .
"Lão đại, chỉ thể dùng hành động để bày tỏ tấm lòng của thôi!"
Vân Tranh khẽ 'ừm' một tiếng.
Yến Trầm đây giàu , nhưng khi đến Thần Ma Đại Lục, cơ hội kiếm tiền của giảm nhiều, cho nên tinh ngọc sở hữu nhiều, chỉ thể mở miệng mượn Vân Tranh 1 ức tinh ngọc.
Mấy Đái Tu Trúc thấy Yến Trầm mở miệng là mượn 1 ức tinh ngọc, hai mắt đều trợn tròn.
Càng ngờ tới là, Vân Tranh thực sự cho mượn.
Hơn nữa, cũng cho Mộ Dận và Phong Hành Lan mượn, mượn 30 triệu tinh ngọc, mượn 20 triệu tinh ngọc.
Tổng cộng 1 ức 50 triệu tinh ngọc.
Ba bọn họ đồng loạt đem 1 ức 50 triệu tinh ngọc đặt cược Vân Tranh thắng.
Tôn T.ử sợ tới mức giọng cũng run rẩy: "Các đang đùa chứ?"
Mộ Dận thần sắc kiên định : "Thể diện của Vân đội chúng nhất định đủ! Mặc dù chúng mượn tinh ngọc, bất luận thắng thua, chúng nhất định sẽ trả tinh ngọc cho Vân đội!"
"Các ..." Có quá bốc đồng ?
Lời Tôn T.ử , cuối cùng vẫn thể thốt , trong lòng dâng lên một trận chấn động. Hắn cảm thấy bầu khí giữa bốn Vân sư tỷ dường như một loại cảm giác ngoài thể xen , giống như ba Phong sư sẽ chút do dự tin tưởng Vân sư tỷ, ví dụ như việc đặt cược hiện tại...
Đái Tu Trúc chợt bước lên, đem 10 triệu tinh ngọc đặt cược Vân Tranh sẽ thắng: "Đã như , cũng tin tưởng Vân sư một ."
"Huynh cũng chút mắt đấy." Mộ Dận kinh ngạc .
Đái Tu Trúc đáp: "Ủng hộ sư nhà , cần mắt gì chứ?"
Câu thốt , Mộ Dận ánh mắt vi diệu một cái.
Xem Đái Tu Trúc quả thực EQ cao, nhưng bao che khuyết điểm.
"Vân sư , nhiều tinh ngọc, chỉ 2 vạn." Nguyệt Châu cũng lấy 2 vạn tinh ngọc, đặt cược Vân Tranh thắng.
Tôn Đông Linh thấy thế, ngăn cản Nguyệt Châu đặt cược, chút sốt ruột : "Nguyệt Châu sư , 2 vạn tinh ngọc là tằn tiện chắt bóp mới , đ.á.n.h cược một trận lôi đài đấu linh kết quả, thực sự đáng giá ?"
Nguyệt Châu khẽ nhíu mày: "Đông Linh, cảm thấy đáng giá thì chính là đáng giá."
"Nguyệt Châu sư !"
Tôn Đông Linh ngữ khí chút bất mãn.
Lúc , Tôn T.ử vội vàng kéo Tôn Đông Linh , khuyên nhủ: "Đông Linh, quan tâm Nguyệt Châu sư , nhưng cũng thể lớn tiếng với Nguyệt Châu sư a, Nguyệt Châu sư chắc chắn suy nghĩ riêng của ."
Cảm xúc của Tôn Đông Linh dần dần bình tĩnh , nàng hừ lạnh một tiếng, đầu sang hướng khác, dường như đang giận dỗi.
Nguyệt Châu chút bất đắc dĩ.
"Đông Linh..."
Vân Tranh chứng kiến một màn , cảm nghĩ gì, cô hề yêu cầu bọn họ đặt cược, bọn họ đặt thì đặt.
Thua là của bọn họ, thắng cũng là của bọn họ.
Khúc nhạc đệm nhỏ , nhanh những tu thần giả ùa đến phá vỡ, bọn họ thấy đặt cược Vân Tranh thắng tuy nhiều, nhưng tiền vô cùng lớn, lập tức khiến bọn họ nổi hứng thú.
Lần tỷ lệ đền bù sẽ quá thấp !
Một đám đông tu thần giả đặt cược vị nữ tu tiền bối thắng!
Cùng với sự trôi qua của thời gian, tổng tinh ngọc đặt cược vị nữ tu tiền bối thắng lên tới gần 4 ức! Còn tổng tinh ngọc đặt cược Vân Tranh thắng là gần 2 ức!
Chênh lệch 2 ức tinh ngọc!
Trong thời gian đến lượt Vân Tranh lên lôi đài đấu linh, chín Vân Tranh vẫn luôn nghiêm túc quan sát lôi đài đấu linh , khí linh mạnh, khí linh yếu, gần một nửa khí linh đều qua cải tạo.
Ánh mắt Vân Tranh sâu thẳm.
...
Một canh giờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1351-tay-da-duy-phuong.html.]
Rốt cuộc cũng đến lượt Vân Tranh và vị nữ tu tiền bối tiến hành thi đấu đấu linh.
Vân Tranh cầm một chiếc trống bỏi trong tay bước lên lôi đài.
Mọi rõ thần khí trong tay cô, nhịn ồ lên: "Phụt hahaha đây là thứ gì ? Đây là trống bỏi mà! Chưa từng thấy qua thần khí nào kỳ quặc như , thần khí luyện chế , lẽ nào là để dỗ trẻ con ngủ?"
"Chiếc trống bỏi bề ngoài cũng quá bình thường gì lạ ? Ít cũng điểm xuyết chút hoa văn chứ!"
Mọi nhạo, ánh mắt càng thêm khinh miệt.
Mà lúc vị nữ tu tiền bối tay cầm trường kiếm bước lên đài, ồ lên kinh hô.
"Thanh kiếm , nhận !"
"Đây là Thanh Văn Cổ Đằng Kiếm! Nghe là do lão tổ tông Tây Dã gia rèn từ mấy vạn năm , thể sánh ngang với chín đại thần khí thời thượng cổ!"
"Hiện tại sở hữu Thanh Văn Cổ Đằng Kiếm chỉ một , đó chính là đích trưởng nữ Tây Dã gia —— Tây Dã Duy Phượng!"
"Người đài là... Duy Phượng tiền bối!"
Mọi chấn động, Tây Dã Duy Phượng thiên phú kinh , 30 tuổi đột phá Chân Thần Cảnh, 50 tuổi bước lên Quân Thần Cảnh, hiện tại đến trăm tuổi đột phá đến Quân Thần Cảnh lục đoạn! Hơn nữa nàng cũng lọt top 80 bảng tuyệt thế cường giả Ngũ Châu!
Thực thiên phú của nàng là Tây Dã Duy Dung còn kinh hơn, điều Tây Dã Duy Dung hơn 40 năm , vì chìm giấc ngủ say suốt 10 năm, lỡ mất 10 năm thời gian tu luyện, nhưng vùng lên đuổi theo, hiện tại vượt qua Tây Dã Duy Phượng một bậc.
Tây Dã Duy Phượng?
Vị nữ tu tiền bối đối diện Vân Tranh chợt chậm rãi lên tiếng.
"Tây Dã Duy Phượng."
Nàng mà trực tiếp thừa nhận ! Ở cái nơi mà gần như tất cả đều rõ phận , nàng đường hoàng rộng rãi rõ phận của .
Điều chỉ vì tính cách của nàng , mà còn vì nàng thực lực sự tự tin.
Trong lòng Vân Tranh đối với nàng thêm một phần kính trọng.
"Vãn bối họ Vân." Vân Tranh hướng về phía nàng khẽ chắp tay.
"Vân tiểu hữu."
Mà lúc ở một bên lôi đài, hai đang quan sát trận lôi đài , một là Chử Thu Trì, còn là nam t.ử trẻ tuổi vóc dáng cao lớn - con trai của Tây Dã Duy Phượng, Tây Dã Lâm.
Nếu Tây Dã Lâm tháo mặt nạ , Vân Tranh nhất định sẽ nhận , bởi vì Tây Dã Lâm lúc ở Thông Thiên Uyên tại Hoang Châu cũng tranh đoạt quyền khế ước Viễn Cổ Tổ Long! Có điều, đó xám xịt trở về.
Tây Dã Lâm ngữ khí ôn hòa: "Cữu mẫu, trận chiến , mẫu nhất định sẽ thắng."
Chử Thu Trì mỉm gật đầu.
Ánh mắt nàng rơi bóng lưng của Vân Tranh trong chốc lát, trong lòng khẽ động, nàng cảm thấy cô nương vài phần quen thuộc.
Lúc , cuồng hô Duy Phượng tiền bối tất thắng!
Bức màn chiến đấu sắp sửa kéo !
Tây Dã Duy Phượng chậm rãi : "Vân tiểu hữu, sẽ áp chế tu vi xuống ngang bằng với cô."
"Cảm tạ tiền bối."
Tây Dã Duy Phượng giơ trường kiếm lên, trong khoảnh khắc kiếm ý k.h.ủ.n.g b.ố tuôn trào , ngay giây tiếp theo, liền một kiếm linh hình xuất hiện ở giữa lôi đài.
Chỉ thấy kiếm linh của Thanh Văn Cổ Đằng Kiếm là hình dáng của một lão ông tóc trắng, lão đưa tay vuốt vuốt bộ râu dài, thần tình bi mẫn thương xót đời, nhưng trong mắt thỉnh thoảng lóe lên một tia tinh quang.
Là một kiếm linh dày dặn kinh nghiệm.
Vân Tranh thấy thế, truyền âm cho Bạch Nhập.
"Đối phương mạnh, ngươi nhất định cẩn thận là hết, nếu như cảm thấy , cho , sẽ lập tức nhận thua."
Tinh ngọc tuy quan trọng, nhưng Bạch Nhập càng quan trọng hơn.
Bạch Nhập vẫn kiên trì với suy nghĩ của , ngữ khí vô cùng bình tĩnh: "Chủ nhân, sẽ thua."
Vân Tranh: "... Được."