Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1334: Thần Yêu Chi Nhãn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:33:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng chậm rãi vang lên, giống như đang bình tĩnh trần thuật: "Nguyệt Nhãn là Thần Yêu Chi Nhãn, ngàn vạn ức sinh linh đều cơ hội đạt ."

Ý tại ngôn ngoại, chính là cho rằng Huyết Đồng trân quý bằng Nguyệt Nhãn.

Đại Quyển nhíu mày, Thần Yêu Chi Nhãn gì chứ, từng qua.

Các tể tể trong Phượng Tinh Không Gian đều lộ thần sắc mờ mịt, bọn chúng căn bản từng qua 'Thần Yêu Chi Nhãn', hoặc là từng thấy.

Mà Vân Tranh lúc thần sắc đạm mạc, ánh mắt lạnh thấu xương chằm chằm ấn ký trăng sáng mu bàn tay, giọng điệu lạnh lùng : "Từ mu bàn tay , lập tức, ngay lập tức, cút ngoài!"

Lời , bầu khí xung quanh phảng phất như nháy mắt ngưng trệ.

Trong khoảnh khắc đó, Huyết Đồng của Vân Tranh tản ánh sáng yêu dị, cường thế bức bách ấn ký trăng sáng ẩn nấp mu bàn tay nàng ngoài.

Ấn ký trăng sáng ý đồ giãy giụa, còn ý đồ định hạ khế ước với Vân Tranh!

Vân Tranh trải qua nhiều chuyện như , sớm còn là ở thế động nữa, nàng dùng tinh thần lực điên cuồng chống Nguyệt Nhãn .

Trong lúc nhất thời, mu bàn tay nàng truyền đến cơn đau dữ dội.

Giống như dùng lưỡi d.a.o sắc bén hung hăng khoét huyết nhục của nàng, đó ngừng gõ mu bàn tay nàng.

Đột nhiên, một bé mặc áo bào trắng xuất hiện, bé lơ lửng giữa trung, ánh mắt gắt gao chằm chằm ấn ký tản kim quang mu bàn tay Vân Tranh.

"Chủ nhân, tới giúp tỷ một tay!"

Nói xong, Đại Quyển lập tức triệu hoán một cuốn sách dày, đó lật trang sách , nháy mắt nhắm ngay mu bàn tay trái của Vân Tranh.

Oanh!

Một đạo ánh sáng màu đỏ thẫm trong chớp mắt bao trùm mu bàn tay Vân Tranh.

Lông mày Vân Tranh đột ngột nhíu , nàng cảm nhận rõ ràng một dị vật đang ngừng rút khỏi tay, cơn đau xé rách , khiến sắc môi nàng trắng bệch.

Nàng quát khẽ một tiếng.

"Cút!"

Khoảnh khắc giọng rơi xuống, một đạo kim quang ép khỏi mu bàn tay Vân Tranh, đó chạy trốn!

Vân Tranh thấy thế, ánh mắt lạnh lẽo, nàng thể dễ dàng buông tha cho Nguyệt Nhãn , nó đều hủy đôi mắt của nàng, nàng tuyệt đối sẽ tha cho nó!

"Đại Quyển, cản nó !"

"Vâng, chủ nhân!" Đại Quyển trịnh trọng đáp ứng, đó thuấn di về phía vị trí của đạo kim quang , tốc độ cực nhanh, bất quá chỉ là trong chớp mắt, chắn mặt kim quang Nguyệt Nhãn .

Đại Quyển mở cuốn sách dày .

"Không gian trói buộc!"

Kim quang nhanh ch.óng chạy trốn, nhưng một cỗ sức mạnh thần bí khóa c.h.ặ.t tại chỗ, khiến nó căn bản thoát , mà phía Đại Quyển, phía Vân Tranh, khiến nó trong lúc nhất thời đều thoát khỏi Tàng Thư Các .

"Muốn trốn? Không cửa !" Vân Tranh nhanh ch.óng lách xuất hiện phía kim quang, đó giơ tay kết hạ linh lực pháp ấn, hòa một thể với Đồng thuật.

"Linh Đồng vi chứng ——"

"Tru!"

Phanh!

Một tiếng nổ lớn, khiến giá sách ở tầng hai bộ đ.á.n.h bay, chật vật chịu nổi, cả tòa Tàng Thư Các đều chấn động. Mà ánh sáng của đạo kim quang đột ngột yếu , dường như là trọng thương.

Lúc Vân Tranh triệu hoán Kình Thiên Chung tới nhốt kim quang Nguyệt Nhãn , sắc mặt thoáng chốc kinh biến, tầm mắt nàng chợt định trụ ở hướng cầu thang.

Chỉ thấy nam t.ử trẻ tuổi mặc nguyệt bạch bào vội vàng chạy lên, khuôn mặt tuấn mỹ trắng trẻo xẹt qua một tia lo lắng cùng hoảng hốt, tầm mắt dường như đang tìm kiếm vị trí phát tiếng nổ.

Hắn thấy bóng dáng Vân Tranh, sốt ruột dò hỏi.

"Đã xảy chuyện gì?"

Vân Tranh còn kịp mở miệng, đạo kim quang suy yếu đột ngột bộc phát nữa, phá vỡ sự trói buộc của Đại Quyển, điên cuồng lao về phía Nguyệt Châu.

Sắc mặt Vân Tranh kinh biến: "Cẩn thận ——"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1334-than-yeu-chi-nhan.html.]

Nguyệt Châu lời , theo bản năng ngưng tụ linh lực tráo chống đỡ.

Chỉ là sức mạnh của căn bản đủ để kháng cự Nguyệt Nhãn , linh lực tráo đột ngột vỡ vụn, kim quang Nguyệt Nhãn lao về phía mắt , ngược lao về phía vị trí giữa trán .

Vân Tranh lợi dụng tốc độ tối đa chạy tới, nhưng vẫn chậm một bước.

Ong!

Nguyệt Châu sắc mặt đau đớn rên lên một tiếng, sống lưng khỏi còng xuống vài phần.

Vị trí giữa trán rỉ m.á.u tươi.

Sắc mặt Vân Tranh ngưng trọng, Nguyệt Châu rút Nguyệt Nhãn , nhưng nàng còn kịp tới gần, pháp trận khế ước của Nguyệt Châu và Nguyệt Nhãn chấn văng !

Vân Tranh thấy một màn , thầm mắng một tiếng.

Nguyệt Nhãn c.h.ế.t tiệt , vì để trốn tránh sự truy sát của nàng, chủ động định hạ khế ước với Nguyệt Châu. Như , nàng sẽ khó đem Nguyệt Nhãn tỏa cốt dương hôi!

, khế ước ...

Là huyết khế!

Đại Quyển bay tới bên cạnh Vân Tranh, tiên liếc Nguyệt Châu đang tiến hành khế ước với Nguyệt Nhãn, đó về phía hai tay Vân Tranh, sắc mặt lo lắng gọi một tiếng : "Chủ nhân."

Vân Tranh hiểu Đại Quyển.

Đại Quyển nhíu mày, tức giận phồng má : "Chủ nhân, đừng quản bọn họ nữa, tay tỷ trọng thương , kịp thời trị liệu."

Vân Tranh lời , hồn , cúi đầu hai tay , chỉ m.á.u thịt lẫn lộn, còn lờ mờ thấy xương cốt, m.á.u chảy đầm đìa, thoạt liền thấy mà giật !

Vân Tranh nhấc tay lên, liền nhíu nhíu mày.

Thật sự đau.

Đau đứt ruột đứt gan.

Lúc , Đại Quyển lấy hai cái bình ngọc, một bình đựng đan d.ư.ợ.c, bé đem đan d.ư.ợ.c trong bình đều đút cho Vân Tranh, còn một bình khác thì là bột t.h.u.ố.c bôi ngoại thương.

Đại Quyển cẩn thận từng li từng tí nâng tay Vân Tranh, tiên lau sạch vết m.á.u, đó mới đổ bột t.h.u.ố.c lên tay Vân Tranh.

"Tss..." Vân Tranh đau đến hít ngược một ngụm khí lạnh.

Đại Quyển thấy Vân Tranh đau, liền há cái miệng nhỏ nhắn thổi thổi về phía vết thương tay Vân Tranh.

"Thổi một chút, sẽ đau nữa."

Vân Tranh bật , quả thực quá đau nữa.

Ngay lúc Đại Quyển bôi bột t.h.u.ố.c trị liệu ngoại thương cho nàng, Nguyệt Châu định hạ khế ước với Nguyệt Nhãn, Nguyệt Nhãn đối với Nguyệt Châu mà , là thứ , chỉ hình như liên hệ huyết khế với thứ gì đó...

, với tu vi tới Bán Thần Cảnh của , căn bản năng lực tra xét Nguyệt Nhãn.

Nguyệt Châu thấy tiếng hít khí của Vân Tranh, vội vàng ngẩng đầu lên, đuổi theo bóng dáng màu đỏ , cất bước tới gần.

"Vân sư , xin ."

Vân Tranh sửng sốt: "Ý gì?"

Trên mặt Nguyệt Châu thêm vài phần hổ, giọng điệu áy náy : "Có cướp cơ duyên thuộc về ?... Xin , sẽ nghĩ cách giải trừ huyết khế , nếu thể tin tưởng , thể đích giúp giải trừ huyết khế, bất luận cái giá trả là gì, đều thể gánh chịu."

Vân Tranh , nhịn thêm vài .

Nếu lời là Bạch Liên Dạ , chắc chắn là thật lòng. lời xuất phát từ miệng Nguyệt Châu, khiến cách nào nghi ngờ sự chân thành của , lẽ là do giọng điệu của , hoặc là do cỗ khí chất độc đáo .

Vân Tranh sắc mặt bình tĩnh : "Nguyệt Châu sư , chỉ thể , nếu là cơ duyên thuộc về , cưỡng cầu thế nào cũng . Nếu là cơ duyên thuộc về , cho dù cũng sẽ tới."

Dừng một chút, nàng tiếp tục : "Nếu vẫn còn cảm thấy áy náy, hảo hảo kiếm tiền, đem tinh ngọc trả cho ."

Trên khuôn mặt chút bệnh trạng của Nguyệt Châu, thêm vài phần phức tạp.

Ngay đó, khẽ : "Cảm ơn , Vân sư ..."

 

 

Loading...