Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1310: Ngươi Không Được Chết
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:32:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tranh buông cánh tay của nàng , chỉ nhạt giọng một câu: "Bây giờ quan trọng nhất là Nguyệt Châu thể sống sót ."
Một câu khiến Tôn Đông Linh lóc trong sự bất lực, đau khổ nức nở.
Tuy nhiên, nó cũng cắt đứt ý niệm g.i.ế.c mấy ả tiện nhân của nàng lúc .
…
Tôn T.ử ôm Nguyệt Châu tiến khu nhà ở Tây viện, cẩn thận từng li từng tí đặt lên giường. Hắn đầu , liền thấy Vân Tranh đang tới.
Vân Tranh liếc mắt nam t.ử sắc mặt tái nhợt như tờ giấy , đó với Tôn Tử: "Bảo bọn họ ngoài."
Tôn T.ử ngẩn , đó bảo các t.ử đang lo lắng căng thẳng khỏi phòng .
Mà lúc , ba Yến Trầm cũng vội vã chạy tới cửa.
Vân Tranh vẫy tay với Yến Trầm, sắc mặt ngưng trọng : "Yến Trầm, mau tới đây, kiểm tra thương thế của , chúng tùy bệnh mà bốc t.h.u.ố.c."
Yến Trầm lập tức cất bước tiến phòng, khi thấy nam t.ử trẻ tuổi giường, thần sắc của biến đổi.
Nơi ch.ói mắt nhất chính là cổ của , c.ắ.n mấy lỗ m.á.u rành rành, còn cả những vết hôn đỏ ch.ót.
Trong lòng Yến Trầm chùng xuống.
Vân Tranh đến bên cạnh Yến Trầm, nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay : "Nơi giao cho , nếu chuyện gì gọi ."
Yến Trầm hồn, trịnh trọng gật đầu.
Vân Tranh tiện cùng Yến Trầm chữa trị cho Nguyệt Châu, suy cho cùng Nguyệt Châu là nam t.ử, hơn nữa thương thế liên quan đến một chỗ riêng tư.
Nàng dẫn Tôn T.ử cùng khỏi phòng, đó đóng cửa lớn .
Các t.ử thần sắc lo lắng, sốt ruột hỏi: "Hắn thật sự thể cứu Nguyệt Châu sư ?"
Vân Tranh lên tiếng an ủi: "Yên tâm, Yến Trầm ở đây, tám phần khả năng sống sót."
Tôn Đông Linh đến sưng cả mắt, nàng thật sự hết cách, đành gửi gắm hy vọng bốn mới gia nhập Thiên Xu Tiên Viện , nàng lóc với giọng khàn khàn: "Cầu xin các ngươi, nhất định cứu Nguyệt Châu sư trở về!"
Tôn Duyệt lớn : "Nguyệt Châu sư , tiên nữ tỷ tỷ, các tỷ nhất định để c.h.ế.t!"
Tôn T.ử nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hai mắt ngấn lệ : "Trông cậy các ngươi."
Vân Tranh một đám đầm đìa nước mắt , thở dài một .
"Được."
Nàng trịnh trọng nhận lời.
Nguyệt Châu hẳn là một , nếu cũng sẽ khiến nhiều đau lòng như .
Phong Hành Lan và Mộ Dận liếc , xem tình hình hẳn là nghiêm trọng, bọn họ vẫn nên lung tung thì hơn, tránh tổn thương trái tim khác.
Một đám bọn họ chờ ở bên ngoài.
Thời gian từng giọt từng giọt trôi qua, tâm trạng của Thiên Xu Tiên Viện vô cùng lo âu và sốt ruột.
Mà lúc Yến Trầm ở bên trong, tiên đút một viên đan d.ư.ợ.c giữ nguyên khí cho Nguyệt Châu.
Sau đó, xốc vạt áo che đậy thể Nguyệt Châu lên, đồng t.ử của cũng chợt co rút.
Lồng n.g.ự.c trắng trẻo gầy gò của Nguyệt Châu chỉ còn vài mảnh vải vụn che đậy, những vết roi m.á.u thịt be bét, còn cả dấu vết móng tay sắc nhọn cào rách. rõ ràng nhất là vị trí trái tim của , đang cắm một cây ngân châm thô to bằng ngón tay.
Ngân châm đ.â.m thật sâu vị trí trái tim , m.á.u tươi chầm chậm chảy .
Yến Trầm thấy thế, vội vàng giơ tay điểm mấy huyệt đạo .
Bảo vệ tâm mạch của .
Quần áo nửa của Nguyệt Châu tuy vẫn còn, nhưng cũng dấu vết xé rách.
Tình huống khiến sắc mặt Yến Trầm chút ngưng trọng.
Hắn dám mạo giúp Nguyệt Châu rút cây ngân châm thô to cắm ở n.g.ự.c , bởi vì nắm chắc mười phần.
Hiện tại, tình huống , chỉ thể...
Yến Trầm dùng y phục đắp thể Nguyệt Châu, tuy nhiên, để lộ phần n.g.ự.c trở lên.
Yến Trầm cất bước nhanh ch.óng mở một cánh cửa bên cạnh, giọng nghiêm túc gọi một tiếng: "Tranh Tranh, đây."
Mà lúc đám Tôn Đông Linh thần tình kích động, lo âu bất an hỏi: "Nguyệt Châu sư bây giờ thế nào ?"
"Ngươi để xem Nguyệt Châu sư !"
Vân Tranh thấy biểu cảm của Yến Trầm, liền thương thế nặng hơn trong tưởng tượng của nàng nhiều. Nàng sải bước , đó khi đóng cửa, với bọn họ: "Bây giờ các ngươi hoặc là yên lặng chờ đợi, hoặc là tìm thần y sư lợi hại hơn tới đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1310-nguoi-khong-duoc-chet.html.]
Lời trấn trụ đám Tôn Tử.
Một tiếng 'cạch' vang lên, cửa đóng c.h.ặ.t.
Vân Tranh tiện tay bày một kết giới âm thanh ngăn cản tiếng ồn bên ngoài truyền .
Nàng cùng Yến Trầm đến bên giường, khi nàng thấy cây ngân châm thô to đang đ.â.m trái tim Nguyệt Châu, sắc mặt chợt ngưng trọng.
Vân Tranh quyết đoán : "Huynh rút, dùng linh lực hệ Quang bảo vệ tâm mạch của ."
Yến Trầm do dự nhiều, hai cùng hành động.
Vân Tranh giơ tay ngưng tụ linh lực nguyên tố hệ Quang, truyền vị trí trái tim Nguyệt Châu.
Hơi thở của Nguyệt Châu yếu ớt đến mức như thể khắc tiếp theo sẽ qua đời.
Yến Trầm giơ tay nắm lấy cây ngân châm thô to , tập trung tinh thần, dám một tia lơ là nào.
"Rút!"
Khi tiếng dứt, Yến Trầm mạnh mẽ rút cây ngân châm thô to , m.á.u tươi nháy mắt b.ắ.n tung tóe, giọt m.á.u b.ắ.n lên khuôn mặt tuấn tú của Yến Trầm.
Nguyệt Châu đau đớn rên lên một tiếng.
Vân Tranh thấy thế, lập tức tăng cường ngưng tụ linh lực hệ Quang.
Ánh sáng màu trắng bao phủ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Yến Trầm lập tức lấy một lọ bột t.h.u.ố.c đổ lên vết thương rỉ m.á.u , chậm sự xói mòn của m.á.u tươi.
Hơi thở của Nguyệt Châu ngày càng yếu ớt.
Vân Tranh nhíu c.h.ặ.t mày, nàng một tay ngưng tụ linh lực hệ Quang, một tay lấy từ trong gian trữ vật một lọ đan d.ư.ợ.c, ném cho Yến Trầm.
Vân Tranh nén đau xót : "Đây là thượng kim phẩm đan d.ư.ợ.c, đổ một viên đút cho ."
Thượng kim phẩm đan d.ư.ợ.c là A Thước tặng cho nàng, bình thường nàng đều nỡ dùng, nhưng bây giờ màng nhiều như nữa.
Yến Trầm cả kinh.
Thượng kim phẩm đan d.ư.ợ.c , bộ Ngũ Châu cũng bao nhiêu...
Chắc hẳn là Dung ca cho.
Yến Trầm cũng chần chừ, đổ một viên thượng kim phẩm đan d.ư.ợ.c, trong lúc nhất thời cả căn phòng tràn ngập mùi hương của đan d.ư.ợ.c.
Yến Trầm cạy miệng Nguyệt Châu , phát hiện môi răng mím c.h.ặ.t dị thường. Yến Trầm hết cách, đành điểm một huyệt đạo của .
Ngay khoảnh khắc đó, miệng Nguyệt Châu hé mở.
Yến Trầm lập tức đưa đan d.ư.ợ.c trong miệng Nguyệt Châu.
Đan d.ư.ợ.c miệng liền tan, d.ư.ợ.c lực cũng nhanh ch.óng phát huy, ngoại thương thế mà lấy tốc độ mắt thường thể thấy , dần dần khép .
Rõ ràng nhất vẫn là vết thương ở vị trí trái tim , cũng đang khép .
Yến Trầm thở phào nhẹ nhõm, thượng kim phẩm đan d.ư.ợ.c quả nhiên lợi hại.
Vân Tranh cũng thu hồi linh lực.
"Tính mạng của đáng lo nữa, tiếp theo để cho xử lý, ở đây tiện."
Yến Trầm định đáp '', thấy sắc mặt Vân Tranh kinh biến, ảnh của nàng nhanh ch.óng lao về phía Nguyệt Châu.
Trong lòng Yến Trầm cả kinh, chỉ thấy Vân Tranh một tay bóp c.h.ặ.t má Nguyệt Châu, ép Nguyệt Châu há miệng , mà khóe miệng Nguyệt Châu tràn một vệt m.á.u tươi.
Hắn c.ắ.n lưỡi tự sát!
Sắc mặt Vân Tranh khó coi : "Ngươi c.h.ế.t!"
Khuôn mặt đến gần như vỡ vụn của Nguyệt Châu, lúc Vân Tranh bóp chút vặn vẹo.
Nguyệt Châu giơ tay mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t lấy tay Vân Tranh, chút dùng sức, phảng phất như khắc tiếp theo sẽ bẻ gãy cổ tay thon thả của Vân Tranh.
Nguyệt Châu từ từ mở mắt , đôi mắt một tia sáng nào, đáy mắt chỉ một mảnh hoang vu, tuyệt vọng, ảm đạm. Một như , cần thêm một lời nào, cũng thể khơi dậy sự thương xót của vô , khiến trái tim vô thức thắt đau đớn.
Hắn dùng ánh mắt tiêu cự nàng, thực chất, ảnh của Vân Tranh trong mắt là một mảnh mờ mịt.
Một giọng bình tĩnh vang lên trong thức hải của Vân Tranh.
"Để c.h.ế.t."