Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1275: Một Thân Phản Cốt
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:31:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ước chừng một canh giờ , bên ngoài phòng khách truyền đến một trận tiếng bước chân cùng tiếng chuyện, dường như là phàm nhân tới trọ khách sạn.
Vân Tranh và ba Phong Hành Lan một cái, đều thấy một loại ăn ý trong mắt đối phương, Vân Tranh lập tức ngưng tụ linh lực thi pháp trong gian phòng khách , khiến cho tất cả đồ đạc đều khôi phục vị trí cũ.
Khoảnh khắc tiểu nhị phàm nhân đẩy cửa phòng khách , ảnh bốn Vân Tranh triệt để biến mất.
Tiểu nhị cùng vị khách nhân phát hiện điều gì dị thường.
...
Ở phía tòa khách sạn nhỏ , ảnh bốn Vân Tranh lặng yên một tiếng động xuất hiện.
Yến Trầm hỏi: "Chúng hiện tại Thiên Vân Triều tìm vị Tôn chủ ?"
"." Vân Tranh gật đầu, bởi vì bên ngoài còn đang đợi nàng, còn việc cần nàng xử lý, cho nên nàng cách nào ở đây đ.á.n.h một trận chiến lâu dài.
Đi tới Thiên Vân Triều, lẽ sẽ nguy hiểm hơn, nhưng cũng còn cách nào hơn nữa.
"Nghe theo Vân đội." Phong Hành Lan nhẹ nhàng gật đầu, dị nghị.
Bốn thương nghị qua , liền quyết định chạy về hướng Thiên Vân Triều.
Phàm Trần Thế Gian tính là đặc biệt lớn, ngay cả một nửa khu vực của Hoang Châu cũng bằng, cho nên đến Thiên Vân Triều, chỉ cần thời gian nửa ngày.
Ngay lúc bọn họ chuẩn khởi hành xuất phát, ánh mắt Vân Tranh bỗng nhiên lạnh xuống, ánh mắt sắc bén quét về một hướng nào đó.
Thân hình nàng lóe lên, lao về hướng đó.
Mà Liễu Diên lúc trong lòng căng thẳng, sắc mặt nàng thoắt cái hoảng hốt, bọn họ phát hiện !
Liễu Diên nhanh ch.óng vận chuyển lực lượng trong cơ thể chạy trốn khỏi nơi , trong quá trình chạy trốn, trực tiếp đối mặt đụng Vân Tranh.
Sắc mặt Liễu Diên kinh hãi, lập tức lùi về phía , bất thình lình đụng Phong Hành Lan.
Chạy sang trái, đụng Mộ Dận.
Chạy sang , đụng Yến Trầm.
Bốn từ bốn hướng chặn nàng , vây nàng kín mít.
Vân Tranh lạnh lùng chằm chằm Liễu Diên: "Giám thị chúng lâu ?"
Liễu Diên , thần sắc biến ảo, nàng cũng lên tiếng trả lời.
Vân Tranh thấy thế, cũng do dự thêm nữa, trực tiếp công kích về hướng Liễu Diên, Liễu Diên nhanh ch.óng né tránh.
Vân Tranh tay tấc sắt lao về phía Liễu Diên, lực lượng của mỗi một quyền một chưởng quả thực kinh , khiến cho khí lưu gian của bộ Mịch Thành đều trở nên áp ức hơn nhiều.
Liễu Diên nhận Mịch Thành ảnh hưởng, đáy mắt xẹt qua một tia ý vị rõ, lập tức trầm giọng với Vân Tranh: "Có bản lĩnh chúng ngoại ô đ.á.n.h!"
Vân Tranh , thần sắc bình tĩnh một câu: "Ta bản lĩnh, là ngươi trực tiếp bó tay chịu trói ."
Liễu Diên nghẹn họng: "..."
Khóe mắt Liễu Diên liếc về phía Mộ Dận, thể nàng lập tức hóa thành hạt cát lao về hướng Mộ Dận, trong tầng tầng hạt cát còn mang theo vô lưỡi d.a.o ngắn sắc bén.
Mộ Dận thấy thế, hoảng hốt vội vàng tế song nhận đao, nháy mắt ngưng tụ đao ý kim hệ nguyên tố, sắc bén cứng rắn, 'vút' một tiếng, xách đao vung lưỡi đao .
Oanh!
Đao phong sắc bén, đ.á.n.h về phía những lưỡi d.a.o nhọn hoắt trong đống hạt cát .
Đột nhiên, hạt cát nháy mắt phân tán , trực tiếp vòng qua Mộ Dận bỏ trốn.
Những lưỡi d.a.o ban nãy chỉ là chướng nhãn pháp, mục đích thực sự của Liễu Diên chính là vì bỏ trốn, chỉ là nàng nghĩ sai một điểm, mấy Vân Tranh kẻ ngốc.
Dù , mấy Vân Tranh đối mặt với nhiều trận chiến như , tự nhiên thể liếc mắt một cái liền thấu một vài chiêu rõ rành rành.
Mộ Dận cũng hoảng loạn đuổi theo, là bởi vì Phong Hành Lan và Yến Trầm đợi Liễu Diên ở cách đó xa phía .
Yến Trầm triệu hoán đỉnh lô đen kịt, giơ lên.
Mà Phong Hành Lan một xách kiếm vung về phía đống hạt cát , 'oanh' một tiếng bạo phá, những hạt cát cách nào chống đỡ kiếm phong kịch liệt như , trực tiếp cuốn theo chiều gió, thế mà chuẩn xác rơi trong...
Đỉnh lô của Yến Trầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1275-mot-than-phan-cot.html.]
Yến Trầm nhanh ch.óng đậy nắp đỉnh lô , đó đưa tay ấn c.h.ặ.t, Liễu Diên hóa thành hạt cát ngừng va chạm nắp đỉnh lô, đ.â.m cho nắp đỉnh lô nhấp nhô lên xuống.
Tiếng 'loảng xoảng' ngừng vang lên.
Yến Trầm một tay ôm đỉnh lô, một tay dùng sức ấn c.h.ặ.t nắp đỉnh lô.
Cùng với dung mạo phong thần tuấn lãng, cùng khí chất quân t.ử như ngọc của hợp, loại cảm giác tương phản rõ rệt.
Mộ Dận cất song nhận đao , nhịn kinh ngạc khen ngợi: "Trầm ca, Lan ca, hai quả thực phối hợp thiên y vô phùng!"
Yến Trầm bật , đó ngước mắt về phía Vân Tranh.
"Tranh Tranh, cái giao cho ."
Vân Tranh gật đầu một cái, đó truyền âm bảo Kình Thiên Chung ngoài hút sa lạp thể mới .
Nghe lời , Kình Thiên vốn âm thầm hạ quyết tâm thể theo mệnh lệnh của Vân Tranh nữa: "?"
Vân Tranh thúc giục: "Mau đây."
Kình Thiên tràn đầy phục, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mang theo một phản cốt , phẫn nộ trừng mắt Vân Tranh.
Vân Tranh liếc một cái: "Không bảo ngươi hóa thành hình ."
Kình Thiên vẻ mặt phẫn nộ: "..." Quả thực khinh chuông quá đáng! Hơn nữa thái độ cực kỳ tồi tệ! Quả thực coi là chuông mà!
Trong lòng Kình Thiên nghẹn khuất thôi, hai mắt chằm chằm Vân Tranh, lúc trong đầu huyễn tưởng đủ loại hình ảnh đ.á.n.h Vân Tranh đến mức mặt mũi bầm dập, gãy tay gãy chân, hơn nữa còn bắt nàng lóc t.h.ả.m thiết gọi cha gọi .
Kình Thiên nghĩ nghĩ liền tiếng.
"Ha ha ha..."
Vân Tranh nhíu mày ghét bỏ bộ dạng ngốc nghếch của .
Lúc , Liễu Diên trong đỉnh lô giãy giụa kịch liệt, suýt chút nữa xông phá nắp lò, may mà Mộ Dận và Phong Hành Lan hỗ trợ ấn c.h.ặ.t.
Vân Tranh thấy thế, hít sâu một .
Nàng ánh mắt lạnh lùng chằm chằm Kình Thiên, trầm giọng : "Đừng ép tát ngươi thêm nữa!"
Kình Thiên đột nhiên hồn, khi chạm ánh mắt đáng sợ đến cực điểm của Vân Tranh, trong lòng chợt nhảy dựng, thầm kêu một câu: Xong xong !
Hắn nháy mắt nhớ tới tao ngộ của Hỗn Độn.
"Ta... Ta ngay đây!"
Hắn vội vàng huyễn hóa thành một chiếc chuông nhỏ, đó tự giác xông tới đem Liễu Diên cùng nắp lò đều hút đáy chuông.
Sau khi hút xong, Kình Thiên Chung 'vô cùng ngoan ngoãn' rơi xuống mặt Vân Tranh.
Vân Tranh nhíu mày, đưa Kình Thiên Chung về Phượng Tinh Không Gian.
Mộ Dận về phía Vân Tranh, thở dài sâu xa : "Vẫn là Thất Phạn đáng yêu hơn một chút, khí linh của Kình Thiên Chung thoạt vẻ thông minh cho lắm, hơn nữa còn chậm chạp như ."
"Thất Phạn qua một thời gian nữa sẽ tỉnh thôi." Nhắc tới tiểu lão đầu lùn tịt nhè , thần sắc lạnh lùng của Vân Tranh dần dần nhu hòa hơn một chút.
"Thật ?"
Hai mắt Mộ Dận sáng lên.
Vân Tranh mỉm gật đầu một cái.
Yến Trầm khỏi hỏi: "Là Dung ca tu bổ xong Hỗn Nguyên Tháp ?"
"Là ." Vân Tranh gật đầu, chợt nghĩ tới điều gì, chậm rãi : "Chàng đang ở bên ngoài đợi chúng ."
Mộ Dận chút bất ngờ, kích động : "Dung ca ở bên ngoài đợi chúng ? Vậy chúng mau ch.óng ngoài thôi! Chúng lâu gặp Dung ca , lúc ở Thông Thiên Uyên, còn kịp đàng hoàng gặp Dung ca một , chúng rơi cái gian thần bí , haizz..."
Nói đến phần , ngữ khí của dần dần trở nên tiếc nuối.
Trên mặt Yến Trầm nở nụ : "Chúng tăng tốc độ tìm vị Tôn chủ Phàm Trần Thế Gian , thể để Dung ca đợi lâu ."