Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1260: Châu Chủ Hoang Châu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:31:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thảo nào cô thấy những Linh Ma , hề nảy sinh sát tâm và chán ghét, mà tay cứu bọn họ.

Nếu như m.á.u tươi của bọn họ hội tụ thành một luồng ma lực, truyền đến cô, khiến Yêu Thần chi lực ẩn giấu của cô kích hoạt, từ đó khiến một phần nhỏ sức mạnh của thần thể thức tỉnh, cô cũng sẽ nhớ chuyện về Linh Ma nhất tộc.

"Ừm, đến để cứu các ngươi."

Vân Tranh nhận sức mạnh thần thể của đang dần tiêu tán, nhịn thầm nghĩ một câu, thời gian duy trì thần lực cũng quá ngắn !

Bất quá, thể giải quyết việc khẩn cấp mắt là .

Suy cho cùng, sức mạnh thần thể mà cơ thể cô hiện tại thể thức tỉnh vô cùng hạn, vẫn củng cố tu vi của nâng lên mới thể vận dụng lâu dài.

Sắc mặt cô nghiêm dặn dò: "Các ngươi cứ ở yên đây."

xong, liền xoay lướt về phía thông đạo, cô vận chuyển thần lực ít ỏi còn sót của , vung về phía các Linh Ma vách núi.

Xoẹt xoẹt xoẹt ——

Linh bạch tuyến bộ đứt đoạn gọn gàng.

Sau khi các Linh Ma phá vỡ phong ấn, ngay lập tức Vân Tranh, đó tất cả đều hướng về phía cô hành lễ bái lạy cao nhất, bởi vì bọn họ cũng thấy động tĩnh bên ngoài.

Ngô chủ rốt cuộc cũng đến cứu bọn họ !

Bọn họ thấy tộc mẫu trong truyền thuyết.

"Bái kiến Ngô chủ!" Quần ma triều bái.

Mà lúc Vân Tranh tạm thời thời gian đáp bọn họ, cô lao về phía nơi sâu nhất, cuối cùng cũng thấy Đồ Ngưng Ngưng và đàn ông .

Chỉ là, đàn ông hạ xuống từ vách núi.

Sắc mặt hai nghiêm nghị, chỉnh tề quỳ xuống hướng về phía Vân Tranh, hành lễ bái lạy cao nhất của Linh Ma nhất tộc.

"Đồ An bái kiến Ngô chủ!"

"Đồ Ngưng bái kiến Ngô chủ!"

Hai cúi đầu, tay đặt ở vị trí n.g.ự.c, vẫn linh bạch tuyến quấn quanh, nhưng một loại khí chất khác biệt.

Vân Tranh vung tay lên, cắt đứt bộ linh bạch tuyến phong ấn bọn họ, đồng t.ử màu vàng của cô cũng trong khoảnh khắc khôi phục thành đồng t.ử màu đỏ sẫm, nhưng vẫn sẽ lóe lên vài tia kim quang.

Cô cúi mắt hai đang quỳ mặt , im lặng một lát.

Đồ Ngưng lúc là Đồ Ngưng Ngưng lúc , mà là một linh hồn khác.

Nếu như cô đoán sai, linh hồn chính là cây gậy dài màu trắng bạc điêu khắc đồ đằng phức tạp . Thực , khí tức linh hồn của Đồ Ngưng Ngưng và Đồ Ngưng là giống , nhưng Đồ Ngưng Ngưng là phân hồn của Đồ Ngưng.

Trong lòng Vân Tranh khẽ động, thảo nào đó cô cảm thấy cây gậy dài màu trắng bạc quen mắt, bởi vì đây cũng là một trong những v.ũ k.h.í của cô.

ban v.ũ k.h.í cho Đồ Ngưng.

Vân Tranh khẽ thở dài: "Các ngươi lên ."

Sắc mặt đàn ông hổ thẹn: "Đồ An đáng c.h.ế.t! Lại nhận Ngô chủ!"

Đồ Ngưng nâng mắt cung kính Vân Tranh, trong hốc mắt đỏ ẩn giấu cừu oán và hận thù, giọng điệu áy náy : "Ngô chủ, Ngưng bảo vệ Linh Ma nhất tộc, khiến ngài thất vọng , Linh Ma nhất tộc chúng Ma Thần ngừng tước đoạt huyết mạch thiên phú, ngàn vạn năm qua chỉ trợ trưởng sức mạnh của , mà còn khiến nhân Linh Ma nhất tộc chúng điêu tàn đến mức ..."

Nói đến đây, Đồ Ngưng dập đầu thật mạnh về phía Vân Tranh.

"Ngưng tội!"

Người đàn ông đỏ hoe mắt, cũng dập đầu theo: "An tội!"

Mà lúc những Linh Ma khác, cũng dập đầu thật mạnh xuống đất, trán đều rỉ m.á.u, bọn họ còn áp trán xuống mặt đất, dám mạo lên, đây chỉ là sự áy náy đối với Ngô chủ, mà còn là một loại quỳ lễ đối với những tộc c.h.ế.t t.h.ả.m.

Linh Ma nhất tộc, là một c.h.ủ.n.g t.ộ.c huyết mạch thiên phú cao nhất của Ma tộc, cũng là tồn tại chuyên để thẩm phán tội ma của Ma tộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1260-chau-chu-hoang-chau.html.]

Mà bọn họ chỉ thần phục Thần minh cường đại sáng tạo bọn họ.

Bốn bề tĩnh lặng, chỉ tiếng gió nổi lên.

Dường như đang kể lể sự bi thống vô tận, cũng dường như oán linh đang nhảy múa nhẹ nhàng.

Vân Tranh cất bước về phía bọn họ, một tay kéo hai bọn họ lên.

Đồ An và Đồ Ngưng đồng thời ngẩng đầu cô.

Vân Tranh khẽ : "Các ngươi thể sống sót, đối với , là một sự an ủi . Trước thể sáng tạo Linh Ma nhất tộc, cũng thể để Linh Ma nhất tộc trở thời kỳ đỉnh cao."

Ánh mắt Vân Tranh khẽ động, chợt nhớ tới điều gì, chậm rãi một câu: "Có lẽ, tộc của các ngươi vẫn còn sống."

"Ngô chủ..."

lúc ...

Sắc mặt Vân Tranh đột nhiên biến đổi, cô bỗng nhiên đầu về hướng bên ngoài.

"Có Thần minh đến ."

Sắc mặt Đồ An và Đồ Ngưng chợt lạnh xuống, Đồ An tỏ dị thường bình tĩnh : "Ngô chủ, đến bên ngoài chính là kẻ Ma Thần trông coi chúng , cũng là cái gọi là Châu chủ của Hoang Châu. Thương thế hiện tại của ngài nghiêm trọng, còn tiêu hao quá nhiều sức mạnh, thích hợp chiến đấu nữa, tiếp theo cứ giao cho và Ngưng !"

Đồ Ngưng trầm giọng : "Chúng nhất định thể bảo vệ ngài và Linh Ma nhất tộc!"

Đồ An và Đồ Ngưng mặc dù suy giảm sức mạnh và thiên phú nhiều, nhưng vẫn nhãn lực, bọn họ Ngô chủ là chuyển thế trọng sinh, cũng thể tình trạng cơ thể cũng như tu vi lúc của Ngô chủ, đối phương sở hữu sức mạnh Thần minh, nếu để Ngô chủ tiếp tục chiến đấu, nhẹ thì trọng thương, nặng thì vẫn lạc.

Bọn họ thể để Ngô chủ vẫn lạc!

Cho nên trận chiến , là của song chiến thần Linh Ma bọn họ!

Vân Tranh , nghĩ đến những Linh Ma khác vẫn còn ở bên ngoài, cô cố chấp đòi ngoài chiến đấu, nhíu nhẹ chân mày, hạ lệnh: "An, Ngưng, tay ."

"Vâng, Ngô chủ!"

Bóng dáng Đồ An và Đồ Ngưng lóe lên, liền bên ngoài.

Đồ An cầm một thanh Nguyệt Nha Kích, còn Đồ Ngưng thì cầm một cây gậy dài màu trắng bạc, hai một trái một tới khu vực linh bạch tuyến .

Đồ Ngưng liếc năm Linh Ma đang ở nguyên tại chỗ: "Vào trong."

Hai thiếu niên Linh Ma sửng sốt một chút, mặc dù nhận Đồ Ngưng là ai, nhưng khoảnh khắc thấy Đồ An, trong lòng bọn họ tin phục, bởi vì Đồ An là chiến thần của Linh Ma nhất tộc bọn họ, bọn họ lập tức đỡ lão giả và lão ẩu Ma tộc chạy trong.

Mà đứa trẻ Linh Ma cũng lạch bạch chạy theo bọn họ.

Không bao lâu khi bọn họ , một lão giả mặc áo bào trắng đến.

Lão giả áo bào trắng thoạt hiền mi thiện mục, giống kẻ đại gian đại ác.

Khoảnh khắc lão giả áo bào trắng thấy Đồ An và Đồ Ngưng, đôi mắt già nua đục ngầu co rụt , đôi môi khẽ run : "Không ngờ các ngươi một ngày giải trừ phong ấn."

Đồ An mặc một bộ y phục màu tím, ma lực bạo trướng, gần như xông lên tận trời, ma khí của suýt chút nữa bao trùm cả khu vực, ánh mắt mang theo sát ý sâu thẳm, lạnh một tiếng: "Chó săn của Ma Thần, hôm nay chính là t.ử kỳ của ngươi!"

Châu chủ Hoang Châu Hoằng Linh Dương , híp hai mắt .

"Khẩu khí thật lớn!"

"Chỉ là cảnh giới Thiên Ma tam trọng, cũng dám lớn tiếng g.i.ế.c bản Châu chủ? Nực ! Nếu thời gian ngược ba mươi vạn năm , ngươi chắc chắn thể sánh ngang với bản Châu chủ, còn bây giờ, a..."

Hoằng Linh Dương lạnh lùng tiếp: "Đại ngôn bất tàm!"

Chân mày Đồ Ngưng như nhuốm sương giá lạnh lẽo, nàng chậm rãi cầm lấy cây gậy dài màu trắng bạc trong tay, 'vút' một cái, xung quanh cây gậy dài xuất hiện hư ảnh của một gậy ba thương năm đao bảy kiếm, uy lực tỏa k.h.ủ.n.g b.ố kinh .

 

 

Loading...