Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1248: Chạy Đi Đâu
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:30:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Xà im lặng: “…” Chủ nhân, thật các ngài đều là một hồn của Ma Thần, nếu Nhân hồn ngu ngốc, cũng chứng tỏ Địa hồn của ngài thông minh hơn là bao.
Thanh Xà dám những lời trong lòng, chỉ thể lên tiếng phụ họa: “Chủ nhân, ngài gì cũng đúng.”
“ , chủ nhân, chúng theo con Vân Tranh ?”
“Ai theo cô ?” Thiếu niên mặt lạnh như băng .
Thanh Xà định thôi, trong lòng thầm nghĩ, nếu ngài theo con Vân Tranh, tại ngài theo lên đây? Chẳng lẽ chỉ xem Nhân hồn Ma Thần tay với con Vân Tranh ?
Ánh mắt sâu thẳm của thiếu niên dừng bóng lưng Vân Tranh vài giây, lặng lẽ thu hồi tầm mắt, đổi lộ trình, về phía Tình Đoạn Sơn.
…
Vì hòn đảo nơi Tình Đoạn Sơn tọa lạc lớn, nên Vân Tranh tìm kiếm nhiều ở đây mà tìm thấy điều gì bất thường.
Vân Tranh bên bờ biển, ngước mắt xa xa những hòn đảo bên cạnh, chỉ thấy những hòn đảo đó đủ loại linh thực với màu sắc sặc sỡ.
Cô nhớ hiện tượng kỳ quái tối qua, lập tức mở Huyết Đồng những linh thực đó.
Chỉ là, điều khiến cô bất ngờ là, trong phạm vi Huyết Đồng thể chạm tới, những linh thực bất kỳ đổi bất thường nào.
Vân Tranh vẻ mặt thu .
Ngay khi cô định thu hồi tầm mắt, thì đột nhiên liếc thấy một mảnh vải rách bãi cát của hòn đảo bên cạnh, ánh mắt cô biến đổi, đây là một mảnh vải thuộc về trang phục của Hỗn Độn.
Trên mảnh vải rách , còn dính một ít vết m.á.u khô.
Chứng tỏ thời gian Hỗn Độn để mảnh vải rách khá lâu .
Lúc , trong thức hải truyền đến giọng của Đại Quyển: “Chủ nhân, Hỗn Độn thể xảy chuyện ?”
“Không loại trừ khả năng .” Vẻ mặt Vân Tranh ngưng trọng, cô cắt đứt liên kết khế ước với Hỗn Độn từ , nên bây giờ cô thể cảm nhận tình trạng hiện tại của Hỗn Độn.
Theo tình hình , Hỗn Độn thể vượt biển đến hòn đảo bên cạnh.
Nếu nó xảy chuyện ban ngày, mức độ nguy hiểm lớn. nếu xảy chuyện ban đêm, tình hình sẽ nguy cấp hơn nhiều.
Trong gian Phượng Tinh, Đại Quyển và các con thú khác chủ nhân , khỏi chút lo lắng.
Đại Quyển vẻ mặt nghiêm nghị đề nghị: “Chủ nhân, là chúng cứu Hỗn Độn ?”
Vân Tranh , trong mắt phượng lóe lên một tia xúc động, cô mím môi suy nghĩ một lát.
“Ta đến hòn đảo bên cạnh xem xét tình hình .” Vân Tranh từ từ , thật , đó cô cũng xem xét những linh thực sặc sỡ rốt cuộc là chuyện gì, dù , phá giải tiếng động kỳ quái ban đêm, linh thực là một điểm mấu chốt.
Còn về Hỗn Độn…
Vân Tranh ngước mắt phượng, đè nén ánh sáng lóe lên trong mắt, cô truyền âm cho Bát Đản: “Bát Đản, bây giờ đến lượt ngươi thể hiện .”
Bát Đản , lập tức dậy, vẻ mặt phấn khích, tưởng rằng Vân Tranh dẫn nó diệt trừ những cây Thứ Cầu Đằng Thụ , nhưng nó nghĩ , sắc mặt đột nhiên biến đổi.
“Chủ nhân, thể hiện thế nào?”
Vân Tranh : “Biến về nguyên hình, cõng qua biển.”
“Cái gì?!” Bát Đản vô cùng kinh ngạc, cảm thấy sỉ nhục, nó vẻ mặt ấm ức : “Chủ nhân, rùa biển, thể cõng qua biển ? Hơn nữa, trong gian trữ vật của thuyền ? Có thể lấy thuyền để qua biển mà!”
Vân Tranh giải thích: “Dùng thuyền quá lộ liễu, hơn nữa, đây là Hoang Châu Thần Hải, thuyền bình thường nào cũng thể đặt lên . Ngưng Ngưng từng với , thuyền bình thường Thần Hải, đầy một giây sẽ lập tức hóa thành tro bụi.”
“Tro bụi?” Bát Đản càng sợ hãi hơn, : “Chủ nhân, hóa thành tro bụi !”
Vân Tranh dịu dàng nhẹ: “Ta và ngươi quan hệ khế ước, nên sẽ luồng thần lực tự nhiên đó ép nén, nhiều nhất chỉ những con hải thú trong Thần Hải tấn công mà thôi.”
Bát Đản trợn to mắt: “!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1248-chay-di-dau.html.]
“Hôm qua bảo cho ngươi cơ hội thể hiện ? Bây giờ đến ?”
“Chủ nhân…”
“Ra đây.” Giọng Vân Tranh mang theo vẻ cho phép từ chối: “Ngươi cũng nên rèn luyện .”
Trong gian Phượng Tinh, Bát Đản sụt sịt mũi, ánh mắt cầu cứu những con thú khác.
Tam Phượng chống nạnh : “Bát Đản, ngươi gan nhỏ quá đấy, nếu Thần Hải cấm bay, chắc chắn sẽ là đầu tiên ngoài, cõng chủ nhân qua biển!”
Thập Nhị Bảo mặt lạnh chế giễu: “Ăn nhiều như , chẳng tác dụng gì.”
Cùng Kỳ lạnh: “Con rùa nên sửa chữa , tâm địa gian xảo, còn là thứ mà con kiến hôi gọi là ‘kẻ hèn nhát’.”
Nhị Bạch gật đầu như giã tỏi, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ : “Bát Đản, ngươi nhất định kiên cường như , dũng cảm sợ hãi.”
Bát Đản chúng phục, trợn to mắt chúng: “Hừ, các ngươi tưởng lợi hại hơn ? Cứ chờ xem, , Bát Đản, nhất định là con thú dũng cảm nhất, hung ác nhất, bạo lực nhất, mạnh mẽ nhất trong gian Phượng Tinh!”
Nói xong, hình nó nhanh ch.óng tan biến, khi xuất hiện hóa thành nguyên hình rơi lòng bàn tay Vân Tranh, chỉ nhỏ bằng một con.
Vân Tranh một lời, trực tiếp ném Bát Đản xuống mặt biển.
Khiến Bát Đản giật .
Bát Đản ùng ục uống nước biển, giãy giụa mặt biển, oán hận kêu lên: “Chủ nhân, với một tiếng?”
Vân Tranh nhàn nhạt : “Thử phản ứng của ngươi, nhưng rõ ràng, phản ứng và tốc độ của ngươi đều quá chậm, đợi trở về gian Phượng Tinh, hãy tháp tu luyện khổ tu một thời gian .”
“A?” Bát Đản kinh ngạc.
“Gần đây ngươi tu hành lơ là .”
Bát Đản , trong lòng chút chột , gần đây nó lười biếng lâu, gần như tu luyện gì cả.
Bát Đản lập tức dám la lối nữa, dần dần biến mai rùa của to , chìm xuống mặt biển, khiến khó rõ hình của nó.
Vân Tranh khẽ điểm mũi chân, nhảy lên lưng Huyền Vũ.
“Chủ nhân, bắt đầu bơi đây.”
“Ừm.”
Một một Huyền Vũ lập tức hướng về phía hòn đảo bên cạnh, trong thời gian , gần như ai thấy bóng dáng của cô, vì bờ biển ở đây vốn khá hẻo lánh.
Tuy nhiên, vẫn thấy Vân Tranh cưỡi Huyền Vũ qua biển.
Người chính là Nhân hồn Ma Thần Cảnh Dạ.
Ánh mắt Cảnh Dạ híp , chằm chằm bóng lưng rời của Vân Tranh, đáy mắt dấy lên một tia nghi ngờ, cô gái thể chính là Dung Tranh xí!
Thật , cũng quan sát Vân Tranh lâu, phát hiện Vân Tranh hề dọn dẹp Thứ Cầu Đằng Thụ, mà lang thang khắp hòn đảo , thỉnh thoảng dừng , như đang quan sát điều gì đó.
Hành tung vô cùng quỷ dị.
Cảnh Dạ nghĩ đến việc Dung Tranh xí lừa xoay vòng vòng, trong lòng liền bùng lên ngọn lửa giận.
Nghĩ kỹ , cô gái vài phần tương tự với Dung Tranh xí, giỏi mê hoặc khác.
Hắn suýt nữa trúng kế!
Khóe miệng Cảnh Dạ nở một nụ lạnh lùng âm hiểm, trong lòng khỏi thầm nghĩ: Xấu nữ, xem ngươi chạy ?!