Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1206: Cậu Bé Xù Lông

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:29:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cánh cửa lớn cung điện bạo lực phá vỡ, nơi trong lúc nhất thời chút tĩnh mịch quỷ dị.

Vân Tranh thu hồi trường kiếm, giương mắt bên trong cung điện, duyên dáng hỏi: "Thần minh đại nhân, bây giờ thể ?"

Cung điện rộng lớn bất kỳ tiếng động nào đáp .

Vân Tranh cũng bận tâm đối phương trả lời , ánh mắt nàng ngưng , đó một nữa về phía cánh cửa phá vỡ.

Lần , khi nàng cất bước bước qua ngưỡng cửa, còn luồng thần lực uy áp cường thế ập đến nữa, ngược , là một bầu khí ôn hòa đến cực điểm, khiến khỏi cảm thấy thoải mái.

Vân Tranh giương mắt quét bốn phía, phát hiện phía nhiều con đường, quanh co khúc khuỷu, hệt như một mê cung, khiến thần sắc nàng đột ngột khựng .

Thần minh truyền thừa rốt cuộc ở nơi nào?

Chủ nhân của cung điện cố lộng huyền hư, khảo nghiệm điều gì?

Ánh mắt Vân Tranh khẽ động, nàng định theo quy trình bình thường nữa, trực tiếp thẳng về phía , san bằng chướng ngại vật là .

Như sẽ lãng phí thời gian.

Vân Tranh một nữa triệu hoán Liệt Diễm Trường Thương của nàng, hai tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, ngay lúc định c.h.é.m một kiếm về phía con đường ở giữa, thì một giọng trẻ con non nớt vội vã lên tiếng ngăn cản.

"Nữ nhân xa, mau dừng tay!"

Lời , ánh mắt Vân Tranh đổi, ánh sắc bén quét về phía phát âm thanh . Chỉ thấy cây cột hành lang cách đó xa, giống như điêu khắc một bé, sống động như thật. Lúc bé đang chống nạnh, nghiêm trang quát lớn hành vi bạo lực của nàng.

"Nữ nhân xa, ngươi đ.á.n.h hỏng cửa lớn của , còn tổn thương các bộ phận khác của , ngươi thật sự xa!"

Vân Tranh nhướng mày: "Ngươi chính là thần minh của thần minh truyền thừa ?"

Cậu bé lạnh lùng : "Hừ, mới , đại nhân nhà mới . sẽ để ngươi gặp đại nhân nhà , ngươi hãy từ bỏ ý định ! Mau ch.óng đường cũ! Đừng ở đây chướng mắt!"

Vân Tranh , thần sắc bình tĩnh hỏi ngược : "Nếu đến đây , lấy chút đồ mang về, e là lắm nhỉ?"

Bức tượng cột lập tức xù lông, tức giận hét lên.

"Nữ nhân xa, ở đây đồ gì cho ngươi cả!"

"Ây da, cây cột của ngươi trông cũng tồi, đem ngoài bán, chắc chắn sẽ giá. Ngươi đừng nhúc nhích, để lập tức c.h.ặ.t ngươi xuống." Vân Tranh xong, liền bộ giơ trường kiếm lên định c.h.é.m về phía cây cột nơi bé đang ở.

Cậu bé sợ hãi đến mức hoa dung thất sắc, vội vàng chuyển ý thức của sang cây cột bên cạnh, miệng hoảng hốt la hét:

"A a a, cái đồ đàn bà điên !"

Vân Tranh híp mắt : "Ngươi đừng chạy chứ, ngươi chính là linh hồn trang trí của cây cột , ngươi, chắc chắn sẽ kiếm ít tiền hơn nhiều."

Cậu bé , sợ hãi tột độ.

"Ngươi... ngươi dám!"

"Dám chứ."

Cậu bé còn kịp gì, thấy Vân Tranh vung trường kiếm lên, định c.h.é.m về phía hướng của . Cậu sợ hãi vội vàng chuyển dời lên một cây linh thụ.

Cậu cũng ngờ , Vân Tranh phản ứng nhanh như . Cậu chuyển dời lên linh thụ, nhắm trúng.

Cậu lập tức cảm thấy sởn gai ốc.

"Đàn bà điên, ngươi dám động thủ với , sẽ... a a a a a!!!"

Đồng t.ử bé co rụt , chỉ thấy hai cây cột ở, bộ đều Vân Tranh c.h.ặ.t đứt. Nàng động tác thuần thục nhét hai cây cột trong túi Dị Hóa của nàng.

"Trả cho ! Đây là của !" Cậu bé khàn giọng gào thét.

Nào ngờ Vân Tranh những lời , ngược còn xách kiếm hùng hổ về phía . Dọa sợ hãi nhanh ch.óng rụt đầu trốn trong một viên thủy tinh thạch mặt đất.

Bước chân Vân Tranh khựng , sắc mặt nghi hoặc quanh bốn phía.

"Ủa, ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1206-cau-be-xu-long.html.]

Cậu bé co rúm trong một viên thủy tinh thạch, dám thở mạnh, sợ nữ nhân xa sẽ phát hiện đang ở .

Vân Tranh dường như nghiêm túc tìm kiếm một lúc, ngay đó thần sắc buông lỏng, khẽ thở dài : "Cũng , ở đây, thuận tiện cho động thủ."

Cậu bé lời , tức giận đến tột đỉnh. Nữ nhân xa vơ vét sạch sẽ nhà của ! Đại nhân thả loại chứ, quả thực là ức h.i.ế.p quá đáng! Cậu nhịn nổi nữa!

Cậu lập tức khống chế thủy tinh thạch, hung hăng đ.â.m về phía gáy của Vân Tranh, đ.â.m thủng cả sọ não của nàng.

"Ta đ.â.m c.h.ế.t ngươi!"

Vân Tranh nhạy bén phát giác, nhanh ch.óng giơ tay nắm c.h.ặ.t viên thủy tinh thạch trong lòng bàn tay. Bởi vì lực va chạm quá mạnh khiến tay nàng truyền đến một trận đau đớn và nóng rực, nàng nắm c.h.ặ.t viên thủy tinh thạch trong tay.

Đồng thời dùng linh lực của phong ấn một lớp lên thủy tinh thạch.

"Buông , nữ nhân xa!" Đập mắt bé đều là một mảnh hắc ám, kinh hãi hoảng loạn hét lên. Lúc chuyển dời ngoài, phát hiện ý thức thể của giam cầm .

Vân Tranh dùng hai ngón tay kẹp lấy thủy tinh thạch, bé bên trong, chậm rãi mỉm : "Nếu ngươi cho , thần minh đại nhân ở ? Ta sẽ thả ngươi ."

Thái độ của bé vô cùng kiên quyết: "Nằm mơ ! Ta tuyệt đối sẽ cho ngươi ."

"Ngươi sợ bóp nát ngươi ?" Vân Tranh kinh ngạc.

"Hừ!"

Cậu bé hừ lạnh một tiếng, đó xoay , dùng cái bóng lưng nhỏ bé lưng với Vân Tranh, mang theo vài phần cô liêu.

Thần sắc Vân Tranh thu liễm, trái tim hiểu mềm nhũn một chút.

Tại kháng cự khác tìm kiếm truyền thừa của thần minh đại nhân như ? Trong chuyện , nguyên do gì ?

Vân Tranh hỏi: "Bản thể của ngươi là gì?"

"Liên quan gì đến ngươi, hừ!" Cậu bé ngay cả đầu cũng thèm .

Vân Tranh nghẹn họng, xoay ngược thủy tinh thạch . Sau đó bé lộ khuôn mặt khiếp sợ nàng, khi phản ứng , thẹn quá hóa giận xoay , Vân Tranh nữa.

Vân Tranh nảy sinh tâm tư trêu chọc, xoay thủy tinh thạch trở .

Cậu bé lập tức trợn trừng mắt tức giận, phồng má xoay trở .

Vân Tranh lật mặt .

Hai cứ lặp lặp như .

Cho đến khi nhịn nữa, cả khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng, nhảy cẫng lên mắng to: "Nữ nhân xa! Nữ nhân xa! Nữ nhân xa! Ngươi ấu trĩ hả? Lúc còn nhỏ cũng ấu trĩ như ngươi, ngươi thể bình thường một chút ?"

"Lúc còn nhỏ?" Vân Tranh nhướng mày.

Cậu bé đến đây, khí thế tăng vọt : "Ta sống hơn vạn năm ! Nói ngươi hai câu thì ?"

Vân Tranh lên tiếng đáp trả: "Vậy ngươi hổ mà gọi là nữ nhân xa ?"

Cậu bé nghẹn họng: "..."

Cậu suy nghĩ một chút, giọng yếu vài phần: "Ngươi trông giống nữ nhân xa."

Vân Tranh mỉm : "Vậy ngươi trông giống đồ nhóc tì, gọi ngươi là đồ nhóc tì nhé?"

"Không gọi như !" Cậu bé xù lông.

"Được thôi, đồ nhóc tì."

"A a a ngươi cút !"

Tiếng cãi vã của hai , tiếp thêm vài phần sinh khí cho tòa cung điện pha lê .

Mà cũng chính lúc , bên ngoài cung điện xuất hiện vài .

 

 

Loading...