Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 12: Binh Đến Tướng Chặn

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:15:18
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi , theo bản năng liền tránh xa Phương Diễm hơn, ánh mắt Phương Diễm hệt như đang thấy hồng thủy mãnh thú.

Điều khiến Phương Diễm tức giận đến mức cổ họng trào lên một cỗ tanh ngọt, may mà lão nuốt ngược trở , đến mức hộc m.á.u giữa thanh thiên bạch nhật.

Người của Phương gia ở gần Phương Diễm, tự nhiên thể ngửi thấy mùi hôi thối lão.

Rốt cuộc đây là bầy chim thú kiểu gì ?

Bọn họ cũng tránh xa Phương Diễm một chút, nhưng sợ khi Phương Diễm phát hiện , đương nhiên sẽ tránh khỏi một trận trách phạt hoặc giáo huấn khác.

Phương Diễm dẫn theo Phương gia bước vội vã trở về.

Còn đám đông vây xem thấy còn gì để xem nữa, liền tản .

Vân Tranh cũng theo Vân lão vương gia hồi phủ.

Trên đại sảnh, Vân lão vương gia ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm túc chằm chằm nữ t.ử mặc bạch y đang mặt.

"Các ngươi lui xuống hết ." Vân lão vương gia phẩy tay, đuổi những phận sự trong đại sảnh ngoài.

"Vâng, vương gia."

"Cháu ?" Vân lão vương gia ánh mắt rực lửa hỏi.

Vân Tranh đưa tay lên, lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một cục bông nhỏ màu trắng vô cùng đáng yêu: "Tất cả chuyện đều do nó mà ."

"Chuyện gì thế ?"

Vân lão vương gia nghi hoặc nhíu mày, ông dậy, đến mặt Vân Tranh, cẩn thận cục bông nhỏ từ xuống , nhưng vẫn thấy điểm gì khác thường.

Vân Tranh nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, giọng điệu oán trách : "Tên là Thần thú."

Nàng tiền, linh vật để nuôi Thần thú chứ, Thần thú theo nàng, chẳng sẽ c.h.ế.t đói ?

Trong mắt Vân lão vương gia xẹt qua vẻ khiếp sợ, tâm trạng chấn động hồi lâu thể bình tĩnh .

"Đây là Thần thú đồn đại sẽ xuất thế ở Như Diễm Chi Sâm dạo gần đây ?"

Vân Tranh suy nghĩ một chút, gật đầu.

Vân lão vương gia đầu tiên thấy một Thần thú "phong cách kỳ lạ" như , càng càng nghi ngờ, : "Nó thực sự là Thần thú ?"

"Chí chí."

Cục bông nhỏ phẫn nộ bất bình, uy áp của Thần thú nháy mắt rò rỉ khắp đại sảnh.

Vân Tranh lập tức nhét nó trở gian khế ước, dùng thần thức nghiêm túc với nó: "Sau lệnh của , phép để lộ khí tức của Thần thú!"

"Chí chí." Cục bông nhỏ tủi kêu lên một tiếng.

Giọng Vân Tranh lạnh: "Mi chọn chủ nhân, thì càn."

Cục bông nhỏ cúi đầu rụt cổ .

Vân Tranh thấy , lòng khỏi mềm nhũn, đó thấm thía : "Mi bao nhiêu đang thèm khát mi ? Chuyện mi là Thần thú nếu lộ ngoài, e rằng sẽ đến cướp mi . Mi ký sinh t.ử khế ước với , nếu c.h.ế.t, mi cũng sống nổi."

"Bây giờ mi vẫn đang ở thời kỳ ấu niên, chỉ thể đối kháng với cảnh giới Linh Hoàng mà thôi."

Cục bông nhỏ dường như hiểu lời nàng , nó chạy tới cọ cọ thần thức thể của Vân Tranh, "chí chí" kêu hai tiếng.

Vân Tranh cong môi, mi tâm dịu .

"Tranh nhi, Thần thú ?"

Lời của Vân lão vương gia kéo Vân Tranh trở về thực tại. Thấy dáng vẻ mừng rỡ lo âu của Vân lão vương gia, lòng nàng ấm áp.

"Ông nội, cháu chừng mực, cháu sẽ dễ dàng để khác phát hiện cục bông nhỏ là Thần thú ." Vân Tranh an ủi.

Vân lão vương gia thở dài một , đôi mắt sâu thẳm chằm chằm nàng: "Trước đây ông nội luôn che giấu thực lực thiên phú của cha cháu, khiến nó bao giờ tỏa sáng mặt , đó là sự nuối tiếc của ông nội."

"Ông nội luôn sợ cái sợ cái , ngược vô hình trung tự trói buộc tay chân . Thế giới , chỉ cường giả vi tôn, cường giả mới là công lý."

"Tranh nhi, cháu cứ việc tỏa sáng rực rỡ, ông nội sẽ ở phía bảo vệ cháu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-12-binh-den-tuong-chan.html.]

Đến hôm nay ông mới , Tranh nhi khi thể tu luyện tự tin ngông cuồng, thần sắc rạng rỡ đến ...

Con cháu Vân gia ông vốn nên như thế!

Vân Tranh , ngẩng đầu lão gia t.ử tóc bạc nửa đầu , trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp nên lời.

"Cháu sẽ !"

Vân Tranh và Vân lão vương gia trò chuyện nhiều.

Sáng sớm hôm .

Vân Vương phủ nhận một tấm thiệp mời từ Hoàng thất Đại Sở Quốc.

Tấm thiệp mời rơi tay Vân Tranh. Nàng cầm tấm thiệp mời, bắt đầu nhớ những chuyện liên quan đến Hoàng thất Đại Sở Quốc.

"Tiểu thư, đây Bách Hoa Yến do Thái hậu tổ chức đều mời , hôm nay thế ?" Nguyệt Quý nhíu mày.

"Người mời e rằng là một khác." Đôi môi đỏ mọng của Vân Tranh khẽ cong lên.

Nguyệt Quý vẻ mặt nghi hoặc ngây thơ Vân Tranh.

Vân Tranh đưa tay gõ gõ đầu Nguyệt Quý, : "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Tiểu Nguyệt Quý, mau chuẩn cho một ít giấy b.út."

Nguyệt Quý xoa xoa trán, khi Vân Tranh đòi "giấy b.út", vẻ mặt trở nên kỳ quái.

Tiểu thư bình thường vốn thích luyện chữ sách, cứ thấy là đau đầu, hôm nay thế ? cuối cùng nàng vẫn hỏi miệng.

Sau khi Nguyệt Quý mang giấy b.út đến, Vân Tranh liền tìm một cái cớ, nhốt trong phòng, lâu cũng ngoài.

Vân Tranh cầm b.út lông lên, bắt đầu vẽ vẽ trôi chảy như mây trôi nước chảy.

Nếu một Phù văn sư hiếm hoi ở đây, e rằng sẽ cảm thấy chấn động và kinh hỉ.

Tốc độ của nàng lúc đầu chậm, khi quen tay, bàn tay cầm b.út lông của nàng nhanh đến mức chỉ còn một tàn ảnh mờ nhạt.

Vân Tranh nhốt trong phòng suốt ba ngày, ngoại trừ những lúc cần thiết để lấp đầy bụng, nàng gần như bước khỏi cửa nửa bước.

"Ngươi con bé mấy ngày nay đều tự nhốt trong phòng, ngay cả khi ngươi với nó rằng Tam hoàng t.ử Sở Duẫn Hành từ Như Diễm Chi Sâm trở về, nó cũng phản ứng gì ?"

Nguyệt Quý gật đầu, cung kính : "Vâng, vương gia. Tiểu thư dường như để tâm đến Tam hoàng t.ử nữa ."

"Tranh nhi thể nghĩ thông suốt thì ." Vân lão vương gia thở dài một , chợt nhớ điều gì đó, ông sang hỏi Nguyệt Quý: "Tranh nhi mấy ngày nay đều đang học tập ?"

Nguyệt Quý do dự vài giây, nhớ đó qua khe cửa thấy trong phòng tiểu thư vương vãi đầy giấy, liền gật đầu: "Vâng ạ."

"Cái nha đầu đó..." Chân mày Vân lão vương gia càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Vân lão vương gia vung tay lên, đó chắp tay lưng: "Đi, bản vương xem xem nha đầu đó rốt cuộc đang cái gì!"

"Vâng."

Gác xép của Vân Tranh tên là Vân Trung Các, bởi vì mấy ngày Vân Trung Các Phương Diễm đập vỡ một nửa nóc nhà, nên Vân Tranh chuyển sang một căn gác nhỏ hơn là Vân Phi Các để ở.

Còn chi phí sửa chữa Vân Trung Các, đương nhiên do Phương gia gia chủ Phương Diễm chịu trách nhiệm.

Phương Diễm chỉ thể c.ắ.n nát răng, nuốt cục tức bụng.

Trước cửa Vân Phi Các.

"Ta đến thăm Vân Tranh , cho ." Một giọng ngọt ngào êm tai như chim oanh hót truyền đến. Chỉ thấy một nữ t.ử mặc váy màu trắng nguyệt cửa, dịu dàng động lòng , bên cạnh ả còn hai nha .

Vân lão vương gia và Nguyệt Quý tình cờ chứng kiến cảnh .

"Tô tiểu thư, xin đợi một lát, Vân Thanh bẩm báo ." Thị vệ .

Một trong hai nha vẻ tức giận : "Hừ, một tên thị vệ nhỏ nhoi như ngươi mà cũng dám cản tiểu thư nhà chúng . Nếu tiểu thư nhà chúng thương xót tên phế vật đó, thì còn ai thèm kết giao với phế vật của Vân Vương phủ các nữa!"

"Tên phế vật đó lang tâm cẩu phế, cùng tiểu thư nhà chúng gặp linh thú ngũ giai, thế mà hổ bỏ chạy!"

 

 

Loading...