Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1187: Thời khắc chia ly

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:29:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu lúc thế , hiện tại cũng sẽ năm vị châu chủ Thần miếu khống chế, còn giám sát nhất ngôn nhất hành của .

Nhìn như vẻ vang, thực chất bất đắc dĩ.

Vân Tranh rũ mắt, che giấu cảm xúc khó .

Nàng đưa tay nắm lấy tay , từ từ cùng mười ngón đan xen, từng chút một cảm nhận nhiệt độ của .

"Vậy chúng mỗi tự nỗ lực, gặp đối phương hơn."

"Được." Dung Thước ánh mắt sâu thẳm, tiến lên tới gần Vân Tranh, đó cúi lưu một nụ hôn nhẹ trán nàng.

Vân Tranh chợt liên tưởng đến cái gì, trêu chọc : "Ta cảm giác, chúng giống như lão phu lão thê ."

Hắn giơ bàn tay rắn rỏi hữu lực lên nâng một bên má Vân Tranh, đôi mắt màu đen chứa đựng thâm tình thể thành lời.

"Nàng sớm nên là thê t.ử của ."

Nếu Thiên Lăng Đại Hội lúc đó, nàng độ t.ử kiếp, giả c.h.ế.t, biến mất ba năm, sớm thành cùng nàng .

Vân Tranh tim đập như đ.á.n.h trống, gò má nàng thêm vài phần ửng đỏ.

lúc , tay dùng sức nâng cằm nàng lên, mang tính thăm dò khẽ mổ một cái lên môi nàng.

Vân Tranh còn kịp phản ứng, giây tiếp theo, nhiệt liệt phủ lên đôi môi ấm áp của nàng, lưu luyến mà thâm nhập, triền miên ân ái.

Một lát .

Sau khi tách , đáy mắt nam nhân dần sâu, ánh mắt nóng bỏng, yết hầu rõ ràng trượt lên xuống một cái.

Vân Tranh đối diện với ánh mắt như sói của , trong lúc nhất thời chút hoảng.

"A Thước..."

Còn xong, tay nàng bàn tay to lớn của bao bọc , giọng của mang theo chút khàn khàn d.ụ.c niệm, từ từ truyền đến, phảng phất như thể đập nát bình chướng phòng ngự nơi đáy lòng .

"Ta tiên đưa nàng tìm lệnh bài của mấy Hành Lan."

Vân Tranh còn hồn , kéo .

Nàng ngẩng đầu chỉ thể thấy góc nghiêng của , cùng với ch.óp tai đỏ đến mức thể rỉ m.á.u , khóe môi nàng nhịn cong lên.

Hắn hôn hung dữ, thuần tình chứ?

Dung Thước phát giác nàng vẫn luôn chằm chằm , nhịn đầu nàng, ánh mắt nhẫn nhịn mà khắc chế, khuôn mặt tuấn mỹ của ửng đỏ, khẽ ho một tiếng, nhắc nhở: "Đừng nữa."

"Chàng cầu xin ."

"Cầu xin nàng." Giọng của trầm xuống vài phần, mang theo hương vị yếu thế.

Vân Tranh sắc mặt kinh ngạc, ngay đó vui vẻ cong cong mặt mày.

"Vậy thôi."

Giọng điệu Vân Tranh mang theo chút tiếc nuối, đồng thời nàng nhịn suy nghĩ, nàng phát hiện bản lúc đối mặt với A Thước, luôn một chút ấu trĩ như , cũng thế.

Đây lẽ chính là một mặt của tình yêu .

Vân Tranh rũ mắt hai bàn tay đang giao nắm của hai , gắt gao, lọt kẽ hở.

Mặt mày nàng giãn .

Nàng chợt : "Ta thể tiên ở Hoang Châu tìm nương và cha một chút, đến lúc đó cáo biệt một tiếng, mới tìm mấy Lan."

Dung Thước : "Thay gửi lời hỏi thăm nhạc phụ nhạc mẫu."

"Có chỗ ?" Vân Tranh nhướng mày.

"... Có."

Ngay lúc Vân Tranh đang nghi hoặc, tay đột nhiên nhẹ nhàng che lên hai mắt nàng, bóng tối nháy mắt ập tới, khiến nàng trong lúc nhất thời .

Nàng khó hiểu hỏi: "Chàng đang ?"

"Được , nàng thể xem ." Hắn dời tay .

Đập mắt là một thanh cự phủ vàng óng ánh, một thanh trường thương màu đỏ rực, một thanh trường kiếm màu bạc đồng thời lơ lửng giữa trung.

Ánh mắt Vân Tranh đổi, đây là v.ũ k.h.í nàng bình thường dùng phù văn huyễn hóa ? Hiện nay thành thần khí thật sự, hơn nữa phẩm tướng cấp bậc tuyệt đối là tồi.

"Thích ?" Hắn chậm rãi hỏi: "Ta sớm tặng cho nàng , bất quá đó vẫn luôn cơ hội."

"Thích!"

Vân Tranh ánh mắt vui mừng, nàng là thật sự thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1187-thoi-khac-chia-ly.html.]

Sau khi nàng nhận lấy ba món v.ũ k.h.í , trong lòng đắc ý, nhưng nàng đột nhiên nhớ tới một chuyện, Hỗn Nguyên Tháp của Thất Phạn vẫn tu bổ xong.

Nàng đem chuyện với Dung Thước, đó đem Hỗn Nguyên Tháp nứt thành hai nửa giao cho , nhờ đem Hỗn Nguyên Tháp tu bổ .

Dung Thước gật đầu, an ủi : "Yên tâm, nhất định cố hết sức đem nó tu bổ như lúc ban đầu."

Vân Tranh từ trong gian trữ vật lấy một cái tay nải: "Ta cũng đồ tặng cho ."

"Là cái gì?" Dung Thước mặt mày động, mặt khó giấu sự vui sướng.

Vân Tranh chộp lấy tay đang đặt tay nải, hì hì : "Bây giờ thể mở, đợi về hẵng xem."

"Được."

Khóe môi Dung Thước cong lên, nhẹ giọng đáp lời, đó đem tay nải đưa trong gian trữ vật, cẩn thận từng li từng tí an trí.

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y , mặt mày ngậm : "Nhân lúc Đoạn trưởng lão còn tỉnh, chúng mau đem lệnh bài của ông trộm ."

Dung Thước còn kịp trả lời, Vân Tranh cưỡng ép kéo chạy cuồng lên .

...

Rất nhanh, hai Vân Tranh liền tìm thấy Đoạn trưởng lão đang hôn mê, nàng cúi xuống, đem nhẫn trữ vật của Đoạn trưởng lão tháo xuống.

Nàng ý đồ đem tinh thần ấn ký của Đoạn trưởng lão xóa bỏ, chỉ là tinh thần lực của nàng còn đủ cường đại.

Dung Thước lập tức nhận lấy nhẫn trữ vật, đó dễ như trở bàn tay đem tinh thần ấn ký lặng yên một tiếng động xóa bỏ, còn đem nhẫn giao cho Vân Tranh.

Vân Tranh từ bên trong tìm lệnh bài phận của các đồng đội, cùng với mấy lúc các đồng đội truyền tin với nàng: Phù Nhạn Lan, Công Tôn Khinh Nhã cùng Cẩu Nhị.

Nàng đem lệnh bài phận của mười bọn họ đều lấy lên, đó bỏ trong gian trữ vật của nàng.

Ngay đó, Vân Tranh đem chiếc nhẫn trữ vật đeo cho Đoạn trưởng lão.

Cũng từ bên trong lấy một thứ khác.

Tuy nàng thiếu tiền, nhưng cũng cần thiết trộm đồ của khác.

Vân Tranh dậy, một mảnh phế tích , mắt sáng lên, lập tức đem Thập Thao triệu hoán , để nó đem những thứ ở đây ngoại trừ sinh linh đều nuốt hết.

Thập Thao hưng phấn, tung tăng chạy , trái gặm gặm, gặm gặm, nuốt nuốt, hút hút.

Có một điểm khiến nó khổ não chính là, nó thể đem những đặc biệt thơm ăn mất.

Chủ nhân cho, tại a?

Nhân loại ngon như .

Nước dãi của Thập Thao thỉnh thoảng sẽ chảy lên của các đại Thần gia hoặc thế lực, nó còn dùng cái miệng rộng của cọ cọ đang ngủ say.

Thơm quá, ăn ăn!

Vân Tranh thấy một màn , đầy đầu hắc tuyến, trầm giọng cảnh cáo : "Thập Thao, những ăn!"

Thập Thao lưu luyến rời đem cái miệng rộng dời đến chỗ khác.

Quần phong phế tích của Thông Thiên Uyên, tới một lát, Thập Thao ăn mất hơn phân nửa.

Ngay lúc nó gặm đến nơi bảy Úc Thu từng biến mất, sắp tỉnh !

Ánh mắt Vân Tranh đổi, lập tức đem Thập Thao triệu hoán về.

Nàng sang, chỉ thấy tỉnh là trong đó một vị trưởng lão Thần miếu, những khác cũng đang dần dần tỉnh , khoảnh khắc trưởng lão Thần miếu sang, Vân Tranh liền triệu hoán Viễn Cổ Tổ Long.

"A Tổ, chúng !"

Vân Tranh điểm nhẹ mũi chân, nhảy lên bay lên lưng cự long màu đen khổng lồ , cương phong lạnh lẽo, nàng ở phía , thể lộ càng thêm nhỏ bé, rũ mắt cùng nam nhân bên đối diện một cái.

Một cái , phảng phất như chứa đựng nhiều cảm xúc, cuối cùng bộ ẩn giấu .

"Đi." Vân Tranh thu hồi tầm mắt, lạnh nhạt hạ lệnh.

Cự long màu đen lập tức bay vọt lên, lúc long trôi nổi, dấy lên một trận cuồng phong, khiến những mới tỉnh lập tức ăn một miệng cát.

"Phi phi phi!"

Người tỉnh thấy một con cự long màu đen bầu trời cùng với thiếu nữ dung mạo bình thường lưng rồng , đồng t.ử đột nhiên co rụt , trong lòng bọn họ chấn động thôi.

"Viễn Cổ Tổ Long thật sự nàng khế ước !"

"Nàng rốt cuộc là ai?!"

 

 

Loading...