Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1172: Cô Nương Ngoan Một Chút
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:28:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô nương."
Giọng trầm thấp từ phía Vân Tranh truyền đến, trái tim nàng run rẩy một cái, nàng ngửa đầu đối diện với đôi mắt chứa đựng tình cảm vô hạn của .
"Ta sẽ bảo vệ nàng chu ."
Hắn vươn tay về phía nàng, giọng điệu dịu dàng đến mức khiến nhịn mà luân hãm.
Vân Tranh trong lòng khẽ động, đó giơ bàn tay dính chút vết m.á.u lên, đặt bàn tay mạnh mẽ hữu lực của .
Vừa mới đặt lên, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay mềm mại ấm áp của nàng.
Lần đầu gặp hơn một năm, là cảnh tượng như thế . Cho dù hiện tại nàng dịch dung, vẫn thể nhận nàng.
Vân Tranh vịn tay , lên từ đất, mà Nhân hồn của Ma Thần ở cách nàng xa phía , khi thấy Dung Thước cùng mười mấy vị lão giả, trong lòng thầm mắng một tiếng, vì để bại lộ phận, chỉ thể gác kế hoạch với sửu nữ , hung hăng vung tay áo một cái, lách rời khỏi nơi .
Do mười mấy vị lão giả đều từng thấy dung nhan thật của Thần nữ, cho nên liền nhận là Thần nữ, nhưng bọn họ chú ý tới trang phục nọ mặc là đến từ Thần Miếu.
Dường như... còn là bên cạnh Thần nữ điện hạ.
Chuyện thì kỳ lạ , nếu là bên cạnh Thần nữ điện hạ, tại truy sát cô nương ?
Lẽ nào là cô nương chuyện gì? Bất quá, nếu nọ chột , tại bỏ chạy ?
Các lão giả thần sắc rõ Vân Tranh, thấy tay nàng Thần t.ử điện hạ nắm c.h.ặ.t, bọn họ đột nhiên một loại cảm giác vi diệu 'một đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu'.
Dù thì, cô nương chỉ nhếch nhác, tướng mạo còn bình thường gì lạ, hơn nữa tu vi mới chỉ cấp Bán Thần.
Trong đó một vị lão giả tướng mạo khắc nghiệt, ánh mắt vui quét Vân Tranh một cái, đó về phía Dung Thước, mở miệng nhắc nhở: "Thần t.ử điện hạ, nếu cứu , chúng nên chạy tới sâu trong Thông Thiên Uyên ?"
Vân Tranh lời , c.ắ.n c.ắ.n môi, ánh mắt đáng thương Dung Thước.
"Thần t.ử điện hạ, ngài thể dẫn cùng ? Ta sợ."
Khóe môi Dung Thước bất giác cong lên, dung túng khẽ 'ừ' một tiếng.
"Điện hạ!"
Vị lão giả tướng mạo khắc nghiệt kinh ngạc, hận sắt thành thép trầm giọng gọi một tiếng, đó : "Điện hạ, đừng quên nhiệm vụ của ngài, thể mang theo một gánh nặng cùng?"
Các lão giả còn cũng tỏ vẻ tán thành.
Thần t.ử điện hạ nay đều gần nữ sắc, hôm nay giống như đoạt xá , nắm c.h.ặ.t t.a.y cô nương nhà buông, giống như một tên đăng đồ t.ử !
Không đúng a, mắt của Thần t.ử thể kém như .
Các lão giả trong lòng buồn bực, càng hai bàn tay đang nắm lấy của bọn họ, càng thấy chướng mắt, hận thể bất chấp hình tượng mà tiến lên, tách hai bọn họ .
Dung Thước nhận tầm mắt của bọn họ, vì để bại lộ quan hệ, trong lòng chút tình nguyện buông tay Tranh nhi , đó đầu , thản nhiên : "Thượng Nguyên trưởng lão, bản điện hạ cảm thấy nàng là gánh nặng. Thần Miếu lời, Phật độ chúng sinh duyên, Thần cứu vạn thiên linh. Bản điện hạ duyên với cô nương , cứu nàng một , thì cứu đến cùng."
Thượng Nguyên trưởng lão lời , mắng vài câu, nhưng dám mắng miệng.
Các lão giả: "..." Chúng tin.
Dù thì, Thần t.ử đều lôi Thần Miếu bia đỡ đạn, bọn họ dám phản bác ?
Thượng Nguyên trưởng lão lạnh mặt : "Thần t.ử điện hạ, Thần nữ điện hạ đang ở trong Thông Thiên Uyên, đừng quên hai các ngài sắp thành hôn, cho nên lão phu to gan nhắc nhở Thần t.ử điện hạ một câu: Chú ý chừng mực."
"Được." Dung Thước thần sắc nhàn nhạt.
Thượng Nguyên trưởng lão xong, mới cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút, ông thiếu nữ đang trốn phía Dung Thước, càng lúc càng thấy chướng mắt, lên tiếng gõ nàng hai câu, tránh cho nàng trèo cao.
"Cô nương, chớ ..."
Còn xong, thấy Dung Thước lấy một lọ đan d.ư.ợ.c Thượng Kim phẩm, cử chỉ kiềm chế đưa tay Vân Tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1172-co-nuong-ngoan-mot-chut.html.]
Đồng t.ử Thượng Nguyên trưởng lão co rụt .
Đây chính là đan d.ư.ợ.c Thượng Kim phẩm! Cả một lọ! Đều đưa hết cho thiếu nữ lai lịch rõ !
Phải rằng, đẳng cấp Thần phẩm đan d.ư.ợ.c là: Hạ Ngân phẩm, Trung Ngân phẩm, Thượng Ngân phẩm, Hạ Kim phẩm, Trung Kim phẩm, Thượng Kim phẩm.
Đan d.ư.ợ.c Thượng Kim phẩm , ở trong năm châu, gom cũng đủ mười lọ!
Thần t.ử đem cả một lọ cho thiếu nữ , quả thực phá gia chi t.ử, nàng căn bản xứng với đan d.ư.ợ.c quý giá như !
"Cảm ơn Thần t.ử điện hạ." Vân Tranh lộ thần sắc thụ sủng nhược kinh, ngay đó vui mừng khôn xiết lời cảm ơn với Dung Thước.
Thượng Nguyên trưởng lão thấy Vân Tranh mở nắp lọ, đổ một viên đan d.ư.ợ.c, ngay lúc nàng định nuốt xuống, ông nhịn tiến lên đoạt lấy viên đan d.ư.ợ.c vô cùng trân quý .
lúc , một bàn tay đột nhiên nắm lấy cánh tay ông , khiến ông căn bản thể động đậy, càng đừng là cướp đan d.ư.ợ.c.
Thượng Nguyên trưởng lão giương mắt , chỉ thấy Dung Thước ánh mắt tràn ngập sát ý chằm chằm ông , đôi môi mỏng lạnh lẽo nhả một câu.
"Thượng Nguyên, ngươi vượt quá giới hạn , đừng ép bản điện hạ g.i.ế.c ngươi!"
Thượng Nguyên trưởng lão trong lòng kinh hãi, sắc mặt trắng bệch.
Ông vội vàng biện bạch: "Thần t.ử điện hạ, lão phu cũng vượt quá giới hạn, nhưng đan d.ư.ợ.c Thượng Kim phẩm thật sự quá mức quý giá..."
Một viên đan d.ư.ợ.c , chỉ thể hồi sinh thể xác, còn thể khiến linh hồn tẩm bổ tu bổ.
Cho dù là mới tắt thở, ăn nó , đều thể cứu sống .
Nếu nó xuất hiện bên ngoài, chỉ đơn giản là dấy lên một trận tinh phong huyết vũ.
Lúc , một vị lão giả hình gầy gò gật gật đầu, thăm dò : "Thượng Nguyên sai, vị cô nương thương chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, cần dùng đan d.ư.ợ.c Thượng Kim phẩm quý giá như . Hay là thế , chỗ còn một ít đan d.ư.ợ.c Trung Ngân phẩm, để vị cô nương dùng, hiệu quả chữa thương cũng cực kỳ ."
Các lão giả còn cũng nhao nhao khuyên nhủ.
Mà Vân Tranh lúc sửng sốt, hai ngón tay kẹp viên đan d.ư.ợ.c , cẩn thận vài cái, thật nàng phân biệt cấp bậc của đan d.ư.ợ.c , dù nàng đến đại lục bao lâu, vẫn tìm hiểu về phương diện đan d.ư.ợ.c .
nàng , đan d.ư.ợ.c A Thước cho nàng tự nhiên sẽ tệ.
Nàng ngờ đan d.ư.ợ.c trong tay, thể dẫn đến sự khuyên nhủ của mười mấy vị lão giả .
Nhất thời, nàng cũng chút hoảng hốt .
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu nàng là: Đan d.ư.ợ.c quý giá như , chắc là thể bán nhiều tiền nhỉ? Hay là nàng đem ...
"Cô nương."
Suy nghĩ của nàng đột nhiên cắt ngang, giương mắt khuôn mặt phong thần tuấn lãng của .
"Ăn nó ." Hắn khẽ .
Câu chọc cho các lão giả gần như phát điên, mà trong thức hải của nàng vang lên giọng của : "Ngoan một chút, đem bán."
Vân Tranh: "!"
Nàng chút chột , ánh mắt vô cùng đau lòng của các lão giả, nhanh ch.óng nuốt viên đan d.ư.ợ.c Thượng Kim phẩm xuống.
Ngay đó, nàng giương mắt đối diện với từng đôi mắt đau lòng phẫn nộ, nàng chút nghi ngờ, nếu A Thước ở đây, bọn họ chắc chắn sẽ vô tình m.ổ b.ụ.n.g nàng lấy đan d.ư.ợ.c.
Nghĩ đến đây, Vân Tranh nở một nụ ngọt ngào với bọn họ.
Các lão giả nghiến răng nghiến lợi: "!!!" A a a thật lột da nha đầu thối !