Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1165: Mỗi Người Một Tâm Tư
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:28:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tranh trong lòng âm thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ , nàng thật sự cho ả hai đ.ấ.m, nhưng nàng vẫn nhịn xuống .
Tu vi của Thần nữ , sâu lường , là nàng hiện tại thể đ.á.n.h . Hơn nữa, Yêu Thần chi lực mà nàng tích lũy đó, cũng tiêu hao nhiều. Cho nên, hiện nay ở đại lục, nàng vẫn chỉ là một con gà mờ.
Các thị nữ tiên chu đều cúi đầu, dám mở miệng chuyện.
"Vâng, Thần nữ điện hạ." Vân Tranh ngoan ngoãn đáp lời.
Thần sắc của Thần nữ quá nhiều cảm xúc, ả dùng giọng điệu lạnh nhạt : "Ngươi tới, chải tóc cho bản điện hạ."
Vân Tranh giương mắt, chỉ thấy bóng lưng cao gầy của ả, bước những bước chân như hoa sen nở rộ, về phía chiếc ghế xa hoa trải lông chồn tiên ở giữa , đó lười biếng lên .
Mà thị nữ chải tóc phía ả, nhanh ch.óng dậy, lùi vài bước, về phía Vân Tranh, nhét chiếc lược ngọc tay Vân Tranh.
Mí mắt Thần nữ lười biếng nhấc lên, chằm chằm Vân Tranh, giọng trầm xuống vài phần, "Còn mau tới? Cần bản điện hạ đích mời ngươi , hửm?"
Giọng , chút ý vị thư hùng mạc biện .
Mạng che mặt che khuất hơn nửa khuôn mặt ả, chỉ lộ đôi mắt gợn sóng như biển sâu , khiến khỏi cảm thấy vài phần kính sợ.
Vân Tranh một tiếng, cầm lược ngọc đến phía ả.
Sau đó mái tóc vô cùng suôn mượt của Thần nữ, Vân Tranh nhất thời chút sửng sốt, trong lòng khỏi thầm nghĩ, đúng là một vị chủ nhân kiều quý.
Vân Tranh xổm xuống, chải tóc cho ả.
Đến gần , nàng thể ngửi thấy mùi hương cơ thể ả, mùi phấn son gì, mà giống mùi hoa nhàn nhạt, cụ thể là loại hương thơm nào, nàng nhận .
luôn cảm thấy, chút quen thuộc.
Thần nữ cảm nhận khí tức phía , ả thoải mái nhắm hai mắt .
Vân Tranh lúc lúc chải mượt tóc cho ả, xổm chút mỏi, nàng trực tiếp lấy chiếc ghế đẩu nhỏ lên, đó chải tóc cho ả.
Các thị nữ xung quanh thấy Vân Tranh to gan như , ghế đẩu nhỏ, bọn họ định gì đó, vị thị nữ lớn tuổi dùng ánh mắt ngăn cản.
Mọi thứ ở đây, đều qua pháp nhãn của Thần nữ.
Thiếu nữ thể ghế đẩu nhỏ, hiển nhiên cũng là sự ngầm đồng ý của Thần nữ.
Vân Tranh chải tóc cho ả, ở cách gần quan sát vị Thần nữ . Không thể , khung xương của Thần nữ lớn hơn nữ t.ử bình thường nhiều, hơn nữa còn cao, n.g.ự.c cũng điểm nhấp nhô.
Vân Tranh nhướng mày.
Thần nữ là n.g.ự.c phẳng?!
Đột nhiên, Thần nữ mở hai mắt , ánh mắt lạnh lẽo, đôi môi đỏ mọng khẽ động: "Có trong lòng ngươi đang mắng bản điện hạ ?"
Vân Tranh đáp.
"Nói ngươi đó, sửu nữ." Thần nữ chậm rãi đầu, đối diện với đôi mắt phượng của Vân Tranh.
Vân Tranh cố ý vẻ tủi : "Ta nào dám a, trong lòng đang khen ngợi ngài a, ngài là Thần nữ, chỉ từ bi hỉ xả, còn tấm lòng bồ tát, dáng cao, là tình trong mộng của bao nam t.ử."
Thần nữ mấy câu đầu, biểu cảm còn coi như vui vẻ, nhưng đến câu cuối cùng , sắc mặt đổi.
"Xúi quẩy, đừng dùng đám nam nhân đó để sỉ nhục ." Ả tức giận đến mức ngay cả tự xưng 'bản điện hạ' cũng quên mất.
"Vâng, nhớ ."
Vân Tranh cúi đầu, che giấu ý vị rõ trong mắt, xem nàng đoán đúng .
Sắc mặt Thần nữ hòa hoãn, hỏi một câu: "Ngươi cảm thấy ?"
Vân Tranh nhíu mày, tựa như hổ thẹn : "Xấu, đến mức nỡ , đến mức t.h.ả.m tuyệt nhân , đến mức long trời lở đất."
Lời , ánh mắt các thị nữ xung quanh đổi, chút vi diệu, nhưng vẫn tiếp tục cúi đầu việc của .
Thần nữ hừ lạnh một tiếng.
"Ngươi còn coi như thành thật, tự tri chi minh."
Vân Tranh trong mắt ả, một khuôn mặt bánh bao siêu to, miệng thì méo, hai con mắt, một cao một thấp, mũi là mũi khoằm, quả thực đến cực điểm. mà, điều khiến ả chút khó hiểu là, tại của Đông Giáo Từ cho rằng tên mập lùn là xí nhất, mà bỏ qua sửu nữ tên là 'Vân Tranh' ?
Thần nữ đ.á.n.h giá Vân Tranh vài cái, mặt thì , hai bàn tay vô cùng trắng trẻo tinh xảo, xinh , đây cũng là một trong những nguyên nhân tại ả để Vân Tranh tới chải đầu cho ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1165-moi-nguoi-mot-tam-tu.html.]
Ánh mắt ả bỗng chốc tối sầm vài phần, trong đầu chợt nhớ tới điều gì.
Cách đây lâu, Địa hồn của Ma Thần từng rắc một loại bột phấn rõ nguồn gốc hai mắt ả, đồng thời còn hạ chú thuật với ả...
Lẽ nào chính là vì sửu nữ mắt ?
Ả một tay bóp c.h.ặ.t má Vân Tranh, đó về phía các thị nữ đang hầu hạ xung quanh, giọng điệu lạnh lẽo mang theo sự tức giận cuộn trào hỏi: "Nói cho bản điện hạ , nàng trông xí, là xinh ?"
Các thị nữ sợ hãi nhảy dựng lên, đó dập đầu xuống đất.
Vừa dập đầu : "Hồi bẩm Thần nữ, cô nương là sửu nữ! Rất !"
Má Vân Tranh bóp mạnh, đến một lát, xuất hiện mấy vết đỏ của ngón tay.
Nàng cố nhịn xúc động giơ nắm đ.ấ.m lên tẩn Thần nữ.
Đừng tức giận, tức giận là ma quỷ!
Lực đạo tay của Thần nữ siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
Má Vân Tranh sắp móng tay của Thần nữ chọc thủng thành lỗ m.á.u , c.h.ế.t , nàng ngại ma quỷ một !
Tay vung lên.
Bốp:
Tiếng tát tai vang dội truyền đến, khiến các thị nữ mặt ở đó khiếp sợ đến mức trợn mắt há hốc mồm, kéo theo đó là sự hoảng sợ tột độ.
Đầu Thần nữ đ.á.n.h lệch, mặt nghiêng sang một bên.
Mạng che mặt suýt chút nữa thì rơi xuống, Thần nữ chợt giơ tay kéo .
Bầu khí giảm xuống điểm đóng băng.
Vân Tranh cố ý vẻ hoảng hốt lùi về phía , cho đến khi lùi đến mức lưng dựa mép tiên chu, nàng mới mang theo tiếng nức nở : "Thần nữ điện hạ, cố ý !"
Tay nàng sờ lên lan can mép thuyền, một khi đối phương g.i.ế.c nàng, nàng sẽ lập tức nhảy khỏi thuyền rời .
Má trái của Vân Tranh lúc vết m.á.u, đó là móng tay sắc nhọn đ.â.m rách, thoạt vết thương còn chút sâu.
Các thị nữ mặt ở đó ngay cả thở cũng dám thở mạnh, sợ mở miệng sẽ liên lụy.
Thần nữ giương mắt, đôi mắt mang theo sự nham hiểm chằm chằm thiếu nữ trốn xa.
Sau khi ả ngủ say tỉnh , đây vẫn là đầu tiên đ.á.n.h.
Hơn nữa còn là vả mặt.
Thần nữ dậy, hình cao gầy của ả mang theo một cỗ áp bách từng , ả dùng ánh mắt lạnh như băng chằm chằm Vân Tranh, giống như đang một c.h.ế.t .
Vân Tranh thấy thế, liền Thần nữ nổi sát ý.
Nàng chút do dự quyết định bỏ trốn, ngay lúc nàng dùng tay bám c.h.ặ.t lan can mép thuyền, thấy giọng dịu dàng của Thần nữ truyền đến.
"Đau ? Là tay quá nặng , ngươi xem mặt ngươi đều chảy m.á.u kìa. Mau qua đây , sửu nữ, đích bôi t.h.u.ố.c cho ngươi."
Ngập ngừng một chút, Thần nữ thấy Vân Tranh hề lay động, liền giả vờ dịu dàng gì nữa, ả híp hai mắt , lạnh : "Nếu g.i.ế.c ngươi, chẳng qua chỉ là chuyện động đậy ngón tay mà thôi."
Vân Tranh tin lời quỷ quái của ả, nàng quyết định vẫn bỏ trốn!
giây tiếp theo, nàng thấy Dẫn Hồn Ngọc đeo bên hông Thần nữ, bên dường như một cổ tự thời viễn cổ: Dạ.
Vân Tranh trong lòng khẽ động.
Nàng lập tức rũ mắt, đáng thương : "Thần nữ điện hạ, là lỡ tay đ.á.n.h ngài, ngài thể tha thứ cho thật sự là quá ."
Thần nữ , mặn nhạt khẽ ừ một tiếng. Ngay đó, ánh mắt ả bất giác rơi vết thương má Vân Tranh, m.á.u của sửu nữ ...
Có bí mật.
Hai mỗi một tâm tư, đều hẹn mà cùng 'quên' khúc nhạc đệm .