Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ trong chớp mắt, Vân Tranh bắt lấy một sống sờ sờ đang ở một nơi khác qua đây.
"A!"
Sắc mặt Nam Cung Kiều Kiều kinh biến, thét lên một tiếng ch.ói tai đau đớn hoảng sợ.
Cổ của ả tay Vân Tranh bóp c.h.ặ.t, giờ phút in hằn dấu tay đỏ ửng.
Nam Cung Kiều Kiều siết đến mức gần như thở nổi, ả cố gắng giãy giụa, nhưng ngay cả động đậy một ngón tay cũng cực kỳ gian nan.
Ánh mắt của ả tiên chạm đôi phượng mâu đen nhánh như mực của Vân Tranh, sự lạnh lẽo của nàng chấn nhiếp đến mức dám phát một âm tiết nào, sự sợ hãi nháy mắt lan tràn khắp , thể ả run rẩy chịu sự khống chế.
Hoàng hậu thấy Kiều Kiều Vân Tranh bóp c.h.ặ.t cổ, sắc mặt đại biến.
"Kiều Kiều!"
Hoàng hậu theo bản năng xông lên phía , giúp Nam Cung Kiều Kiều thoát khỏi sự trói buộc của Vân Tranh, nhưng ngay lúc bà chỉ còn cách Vân Tranh chừng hai ba bước, đột nhiên một mảng bóng đen ập tới, thể Nam Cung Kiều Kiều hung hăng đập mạnh lên Hoàng hậu.
Hai cứ như lăn lộn mặt đất.
Bộ diêu đầu các nàng rơi xuống, b.úi tóc cũng rối bời, các nàng đồng thời hoảng sợ thét ch.ói tai, giờ phút còn nửa phần phong phạm cao quý của hoàng thất.
Sắc mặt mặt tại đó đại biến.
Hoàng đế Nam Cung Vũ thần sắc kinh nghi bất định, trong lòng phẫn nộ, nổi đóa với Vân Tranh, bắt gặp nụ như như của Vân Tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1125-khong-the-noi-ly.html.]
Ông lập tức giống như một chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu, khiến ông nháy mắt bình tĩnh .
Người chính là Vân Tranh, là tồn tại mà hiện tại ông căn bản thể trêu .
Nam Cung Vũ c.ắ.n răng, đầu gọi : "Còn mau đỡ Hoàng hậu và Tiểu công chúa lên!"
Ngay lúc các cung tỳ sốt ruột tiến lên, đỡ Hoàng hậu và Nam Cung Kiều Kiều dậy, thấy thanh âm mạn bất kinh tâm của Vân Tranh truyền đến.
"Kẻ nào dám đỡ?"
Các cung tỳ , sắc mặt chần chờ bất định, bước chân dừng ngay tại chỗ.
Quốc sư Trần Bách Dạ thấy thế, tức hộc m.á.u mắng: "Thật là vô lý! Vân Tranh, Chu Tước Quốc chúng đến lượt ngươi tới quản ? Ngươi cho rằng ngươi Trung Linh Châu , liền thể diễu võ dương oai ? Lão phu xem tướng mạo của ngươi, là tướng đoản mệnh, chính là vì ngươi quá mức kiêu ngạo, hành sự phô trương bá đạo, mới rước lấy thiên khiển!"
Nam Cung Thanh Thanh , thần sắc đột nhiên lạnh lẽo, đáy mắt xẹt qua một tia sát ý nồng đậm.
Mắng nàng thì , mắng Tranh Tranh thì !
Lúc , Vân Tranh khẽ ...
Bay nhanh mạng tiếng Trung, nhã hà tu đại, thư hương bất tại đa.
Vui lòng nhấp để xem nội dung đầy đủ.