Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1115: Trở Về Cố Hương
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:26:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm .
Thư phòng Sóc Cung, khi Vân Tranh xử lý xong công việc cuối cùng, mới thở phào nhẹ nhõm, bây giờ cô mới hiểu, nắm quyền của một thế lực đỉnh cao hề dễ dàng.
Ngay đó, cô triệu Vân Bằng và Lôi Ngạo thư phòng.
Hai yên, hành lễ về phía Vân Tranh.
"Đế hậu."
Vân Tranh khẽ gật đầu: "Về các công việc của Sóc Cung, bản hậu xử lý gần xong, phần còn giao cho các ngươi xử lý. Bản hậu tin năng lực của các ngươi, thể quản lý Sóc Cung , tiếp theo, bản hậu sẽ rời khỏi Khung Thiên Đại Lục một thời gian."
Vân Bằng , chút kinh ngạc, nhanh ch.óng bình tĩnh , cung kính hỏi: "Đế hậu, ngài định ? Có cần thuộc hạ điều động tinh vệ cùng ?"
Vân Tranh : "Về Vân Sảng Đại Lục một chuyến, ngươi cứ điều hai đội tinh vệ đáng tin cậy đến là ."
Vốn dĩ cô mang theo đội tinh vệ, nhưng nghĩ đến nếu chỉ tám họ trở về, thì đủ phô trương, dù , các đồng đội mấy năm trở về, trở về, ngoài việc bản họ mạnh mẽ, còn cần vài theo bên cạnh, để oai.
Cô nghĩ đến một thành ngữ: áo gấm về làng.
Nghĩ đến đây, Vân Tranh đột nhiên nhớ điều gì đó, liền : "Những thế lực mà các ngươi nhổ tận gốc đây, cất giấu nhiều tài vật ? Lấy một phần cho bản hậu, lượng cần nhiều, nhưng chọn vài món đặc biệt . Nếu tinh thạch thì lấy hết cho bản hậu."
Tinh thạch ở Khung Thiên Đại Lục, coi là tiền, cho dù ném bên đường, cũng sẽ tu luyện giả nào nhặt.
Bởi vì với những tu luyện giả cảnh giới cao như ở Khung Thiên Đại Lục, còn quan tâm đến chút linh khí ít ỏi trong tinh thạch nữa, hơn nữa tiền tệ giao dịch ở Khung Thiên Đại Lục là hồng ngọc, linh khí chứa trong hồng ngọc còn đậm đặc hơn.
Mà tiền tệ giao dịch ở Đông Châu là tinh thạch, như lấy sẽ gây chú ý.
Dù cây to đón gió, sự xuất hiện của hồng ngọc, chắc chắn sẽ thu hút sự thèm của nhiều thế lực hoặc cường giả, lúc đó chỉ mang họa đến cho nhà của họ.
Tinh thạch thì sẽ gây chú ý, hơn nữa còn dễ mang sự tiện lợi.
Còn những linh bảo linh vật khác, thể cất giấu .
Lôi Ngạo nhíu mày : "Đế hậu, Đế Tôn từng , tất cả tài vật trong tàng bảo các đều là của ngài, ngài chắc chắn chỉ cần một chút thôi ?"
Hơn nữa, bây giờ phần lớn tài vật trong tàng bảo các, đều là sự lãnh đạo của Đế hậu, cho dù Đế Tôn dặn dò, tài vật bên trong cũng thể Đế hậu tùy ý điều động.
"Không cần, bản hậu chỉ cần bấy nhiêu thôi."
Vân Tranh lắc đầu, tiếp tục : "Những tài vật , thể dùng để bồi dưỡng tinh vệ của Sóc Cung, trong thời gian , các ngươi thể lo liệu việc chiêu mộ tinh vệ cho Sóc Cung."
"Nhớ kỹ, tuyên bố ngoài, bản hậu tạm thời bế quan."
"Vâng, Đế hậu!" Vân Bằng và Lôi Ngạo chắp tay trả lời, trong lòng càng thêm kính trọng Vân Tranh, bởi vì cô thật sự luôn nghĩ cho Sóc Cung.
Hai họ bây giờ hiểu, tại Thanh Phong lúc đó bảo vệ và sùng bái Đế hậu như , lẽ là vì phẩm hạnh, thực lực và tài trí của cô, mới khiến Thanh Phong 'phản bội'.
Vân Tranh dặn dò xong, liền tìm các đồng đội.
Cô vẫn cho họ chuyện , bây giờ cũng đến lúc .
Khi cô cho họ chuyện sắp về Đông Châu, họ đều ngẩn , lẽ là xa nhà quá lâu, đang hồi tưởng ký ức về nhà.
"Đã đến lúc về nhà ."
"Lão già đó, chắc vẫn còn giữ gia sản cho chứ." Mộ Dận cúi đầu, lẩm bẩm một câu.
Các đồng đội, nhất thời im lặng, họ A Dận khẩu thị tâm phi, rõ ràng là nhớ hận cha , mấy năm trôi qua, A Dận vẫn là thiếu niên ngạo kiều đó.
Úc Thu dậy, vươn vai, lơ đãng một câu.
"Vậy thì lên đường thôi."
"Ừm, về nhà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1115-tro-ve-co-huong.html.]
Lúc rời nhà là những thiếu niên non nớt, lúc trở về chỉ là những thể một đảm đương một phương, mà còn là những thể chống đỡ cả một bầu trời.
...
Vân Sảng Đại Lục, Đông Châu.
Có một chiếc linh chu dừng giữa trung, chiếc linh chu là một món đồ cấp Bán Thần, cho nên xuất hiện, luồng uy áp mạnh mẽ khiến những bên , tất cả đều kinh ngạc.
"Ai?!"
Có những tu luyện giả bên , cảm thấy tức n.g.ự.c khó chịu, sắp thở nổi.
Lúc , uy áp đột nhiên rút .
Người dân Thánh Đô ở Đông Châu, đều chằm chằm chiếc linh chu to lớn , mức độ xa hoa của chiếc linh chu, quả thực vượt xa sức tưởng tượng của họ.
"Đây là ai ? Chẳng lẽ là của Trung Linh Châu đến?"
"Đợi , các ngươi thấy ? Hai chữ lớn khắc linh chu là 'Phong Vân'!"
"Phong Vân? Nghe quen quá, điều duy nhất thể liên tưởng đến là Phong Vân tiểu đội mấy năm , họ lợi hại lắm!"
Một khác kích động : "Đương nhiên, họ tự nhiên là tiểu đội mạnh nhất trong lịch sử Đông Châu, bây giờ mấy tiểu đội như Hổ Lang tiểu đội, Lôi Phong tiểu đội, Thu Vân tiểu đội, Phong Cuồng tiểu đội vân vân, ngay cả một ngón tay của Phong Vân tiểu đội cũng bằng!"
"Chỉ là, Phong Vân tiểu đội trở thành nhân vật huyền thoại , họ xuất hiện ở Đông Châu? Họ đáng lẽ ở Trung Linh Châu, lẽ còn trưởng lão của thế lực lớn nào đó ..."
"Thế hệ trẻ bây giờ, một thế hệ bằng một thế hệ a."
"Trên chiếc linh chu chắc chắn là những nhân vật lớn, lẽ là đến Thánh Viện tìm Tống Cực viện trưởng."
Mà lúc , Phong Vân tiểu đội linh chu, một cái, rơi sự im lặng kỳ lạ.
Mạc Tinh khóe miệng co giật: "Làm trưởng lão ở Trung Linh Châu? Họ cũng quá coi thường chúng , xắn tay áo lên, đ.á.n.h với họ một trận."
"Anh là đang bắt nạt ?" Yến Trầm lên tiếng ngăn cản.
Mạc Tinh bừng tỉnh, kéo tay áo xuống , gật đầu : "Nói cũng ."
Đột nhiên...
Có mấy luồng khí tức xuất hiện giữa trung, đàn ông trung niên dẫn đầu vẻ mặt nghiêm nghị.
"Người đến là ai? Dám..."
Ngay khi ông định gì đó, thấy linh chu, mấy gương mặt quen thuộc đó, thể ông đột nhiên chấn động.
Ngay cả mấy phía đàn ông trung niên cũng ngẩn .
Mà những bên Thánh Đô, thấy viện trưởng Tống Cực, Lâu Phượng Tiên, Nam Bá Thiên của Thánh Viện đều mặt, nỗi lo trong lòng lập tức giảm bớt.
Có viện trưởng họ ở đây, còn sợ nữa.
Mọi ngẩng đầu lên, chỉ thấy ba Tống Cực vẻ mặt kinh ngạc và vui mừng, giống như đang kẻ thù, xem tình hình, dường như là quen.
Lúc , hơn mười vội vã chạy từ Thánh Viện, thiếu niên dẫn đầu khí thế hung hăng :
"Viện trưởng, chúng đến giúp đây!"
"Có Phong Cuồng tiểu đội chúng ở đây, ai thể hại Thánh Đô và Thánh Viện!"
"Hừ, Long Vân tiểu đội chúng mới là đội một của Thánh Viện, đợi Đông Châu Thịnh Hội bắt đầu, Long Vân chúng nhất định sẽ giành giải nhất, lúc đó chúng sẽ là tiểu đội thứ hai đến Trung Linh Châu!"
"Bá Thiên sư phụ, luyện thể thuật của con đến đoạn thứ bảy, để con giúp một tay!"