Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 11: Phế Trong Các Loại Phế
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:15:17
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Thừa Ngự trầm tĩnh lắc đầu.
Hắn bên cửa sổ, giương mắt động tĩnh cách đó xa, cùng với tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi mặc bạch y , ánh mắt thâm trầm mang theo chút ý vị rõ.
"Lâm công công, ngươi xem Vân Tranh giống của nàng ?"
Lão thái giám Lâm công công , mặt xẹt qua vài phần kinh ngạc. Lão về phía ngoài cửa sổ, chỉ hai mắt liền thu hồi tầm mắt.
Lâm công công cung kính trả lời: "Hoàng thượng, ước chừng giống sáu bảy phần, chỉ là tài tình thiên phú của Vân Tranh tuyệt đối bằng Quân Lam một nửa."
"Nhớ năm đó, Quân Lam là một thiên tài luyện đan sư, thực lực cũng cực kỳ , nhưng cố tình gả cho một kẻ bình phàm vô năng như Vân Quân Việt..."
Giọng điệu của Lâm công công mang theo nhiều cảm khái.
Sở Thừa Ngự thu liễm thần sắc, Quân Lam nàng như , cố tình bỏ qua mà chọn một Vân Quân Việt nên trò trống gì.
Sở Thừa Ngự : "Hồi cung thôi, hiện giờ Vân Vương phủ gây động tĩnh lớn như , nếu trẫm mạo xuất hiện, e rằng sẽ phá vỡ sự cân bằng giữa bọn họ, đến lúc đó sẽ khó mà dẹp yên những tâm tư đang cuộn trào ngấm ngầm của bọn họ."
"Vâng." Lâm công công cúi đầu đáp.
" , nửa tháng Thái hậu tổ chức Bách Hoa Yến, hãy soạn một tấm thiệp mời cho Vân Tranh ." Sở Thừa Ngự đầu dặn dò Lâm công công.
"Vâng, Hoàng thượng."
Trước cổng lớn Vân Vương phủ.
Hơn mười cường giả từ Linh Vương trở lên đang tranh giành linh bảo bí ẩn trong chiếc hộp gỗ . Có lẽ vì thực lực ngang ngửa , đ.á.n.h lâu như mà vẫn phân thắng bại.
Vân Tranh xem đến mức chút mệt mỏi.
Nàng phân phó Nguyệt Quý trong vương phủ lấy hai chiếc ghế cùng một ít trái cây. Nguyệt Quý việc lanh lẹ, hỏi nhiều, chẳng bao lâu sai thị vệ khiêng ghế .
"Ông nội, ông ."
Vân Tranh đỡ Vân lão vương gia đang mang vẻ mặt ngơ ngác xuống .
"Tranh nhi, thế ..." Thế quá ngông cuồng ?
Dường như thấu sự nghi ngờ của Vân lão vương gia, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tuyệt mỹ của nàng nở một nụ , : "Ngồi cổng nhà một lát thì gì mà ?"
Vân lão vương gia: "... Cũng đúng."
Sau khi Vân lão vương gia nghĩ thông suốt, liền cùng Vân Tranh ăn xem, nhàn nhã như đang xem một vở kịch lớn.
Bách tính xung quanh thấy cảnh tượng của hai ông cháu , biểu cảm một khoảnh khắc vặn vẹo, tâm trạng phức tạp như ăn thứ đồ bài tiết nào đó. Bọn họ gầm lên hỏi hai ông cháu :
Hai quá coi trời bằng vung ?!
Đây chính là hơn mười vị cường giả thực lực Linh Vương uy danh hiển hách của Đại Sở Quốc đấy! Các tưởng bọn họ đến đây để hát tuồng cho các xem chắc?!
Tâm trạng chỉ đám đông vây xem mới , mà của Vân Vương phủ cũng đang thấp thỏm lo âu, sợ rằng lát nữa những cường giả sẽ liên thủ tấn công Vân Vương phủ.
Lão vương gia ơi, tại để mặc cho tiểu thư bậy chứ!
Khoảng hai canh giờ , Vân Tranh và Vân lão vương gia đồng thời lên, Vân Tranh bảo thị vệ dọn ghế cùng linh quả, linh mang trong phủ.
Thị vệ Vân Vương phủ như đại xá, vác ghế chạy tót trong, trong thời gian , tâm trạng căng thẳng thấp thỏm cũng thả lỏng đôi chút.
Đám đông vây xem: "..."
Hai ông cháu nỡ từ bỏ chỗ thoải mái thế?
Đám đông vây xem đến mức chân cẳng tê mỏi, đặc biệt là cổ đau nhức vô cùng, bởi vì ngửa cổ xem bọn họ đ.á.n.h suốt hơn hai canh giờ.
Hai ông cháu xem một cách quy củ.
Khiến bới móc một chút khuyết điểm nào.
Khoảng một nén nhang , cuối cùng linh bảo cũng thuộc về chấp sự trưởng lão của Linh Thiên Phách Mại Hội với chiến thắng suýt soát.
Bởi vì bối cảnh lai lịch của Linh Thiên Phách Mại Hội lớn, các cường giả khác cũng dám sinh lòng dòm ngó.
Các cường giả khác tự thấy mất mặt, ở lâu, liền về trị thương.
Trước cổng Vân Vương phủ, chỉ còn chấp sự trưởng lão của Linh Thiên Phách Mại Hội và Phương Diễm tại chỗ.
Nhìn kỹ , vẫn là Phương Diễm thê t.h.ả.m hơn, c.h.é.m nhiều vết, nửa bên mặt bầm tím sưng vù, trông khá buồn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-11-phe-trong-cac-loai-phe.html.]
Vị chấp sự trưởng lão khẽ gật đầu chào Vân lão vương gia và Vân Tranh, đó cất hộp gỗ nạp giới rời .
Phương Diễm lạnh lùng, tàn nhẫn liếc Vân Tranh một cái, sải bước rời .
Vân Tranh ngược bỏ qua sát ý ẩn giấu nơi đáy mắt lão, nàng nhếch môi , lên tiếng: "Phương gia chủ, khuyên ông đừng đường bình thường, nếu , thể sẽ vận rủi giáng xuống đấy."
"Nói hươu vượn!"
Phương Diễm đầu trừng mắt Vân Tranh, lạnh quát mắng.
Vân Tranh nhún vai tỏ vẻ quan tâm, bày bộ dạng tiếc nuối thở dài: "Không tin thì thôi ."
Phương Diễm động thủ với một vãn bối mặt , c.ắ.n răng đè nén sự phẫn uất trong lòng xuống, ngay đó lão nhếch lên một nụ lạnh.
Đại Sở Quốc sẽ nhanh ch.óng còn Vân Vương phủ nữa!
Phương Diễm dẫn theo đám Phương gia rời , nhưng mới hai bước, đột nhiên một bãi vật thể xác định rơi chuẩn xác xuống đỉnh đầu lão.
Ngay đó, từng bãi từng bãi hẹn mà cùng rơi xuống các bộ phận khác lão.
Người Phương gia nhao nhao lùi vài bước.
Đám đông vây xem càng kinh hãi tột độ cảnh ngộ của Phương Diễm, đó ngẩng đầu lên, một đàn chim thú đang bay qua trời.
Phương gia gia chủ phân chim bủa vây !
Không ít kinh ngạc che miệng, một lúc thì nhịn bật .
"Phụt ha ha ha..."
"Phụt ha ha, ôi ơi."
"Sao xui xẻo thế ? Ha ha ha..."
Tất cả đều phá lên, thậm chí ôm bụng nhịn một cách khó khăn.
Chỉ thấy sắc mặt Phương Diễm đen kịt khó coi, cả lão gần như phân chim hôi thối bao phủ, lão gầm lên một tiếng: "Còn nữa, đừng trách bản gia chủ khách khí với các !"
Tiếng gầm của lão như một tiếng sấm sét, chấn động khiến im bặt trong nháy mắt.
Ngay khi tất cả tưởng rằng chuyện tạm thời bỏ qua...
"Phụt xuy ha ha ha..."
Ai mà to gan thế? Còn dám ?
Mọi lập tức theo tiếng , chỉ thấy tiểu cô nương tuyệt sắc mặc bạch y đang vô cùng sảng khoái, còn lão già râu tóc bạc phơ thì đang cưng chiều vỗ nhẹ lưng nàng.
Mặt Phương Diễm càng đen hơn, nhớ tới lời Vân Tranh , lão nhíu mày.
Phương Diễm tức giận : "Cái đồ phế vật nhà ngươi, do ngươi !"
Vân lão vương gia , đôi mắt thâm trầm sắc bén về phía Phương Diễm.
Phương Diễm ánh mắt của ông cho kinh hãi, cố nhịn xúc động lùi .
Luận về thực lực, lão bằng Vân Cảnh Thiên.
Vân Tranh hỏi ngược : "Ông là phế vật, nếu là do , Phương gia gia chủ ông chẳng là phế trong các loại phế ?"
Sắc mặt Phương Diễm cứng đờ.
Cuối cùng, nàng bổ sung thêm: "Nếu ông dám thừa nhận ông còn phế hơn cả , cũng thể tạm thời thừa nhận phân chim ông là do gọi đến."
Vân lão vương gia trầm giọng : "Phương Diễm, đừng cho thể diện mà cần, kêu gào cái gì cổng Vân Vương phủ của ? Lát nữa bản vương đ.á.n.h ngươi thành ch.ó rơi xuống nước, ngày mai ngươi sẽ trở thành trò cho cả Đại Sở Quốc đấy!"
Phương Diễm những lời lẽ kiêu ngạo ngông cuồng của hai ông cháu chọc tức đến mức suýt thở nổi.
"Chúng !" Phương Diễm c.ắ.n răng.
Mọi lập tức nhường một con đường cho lão.
"Các vị, khuyên các cách Phương gia chủ càng xa càng , lát nữa cẩn thận dính mùi hôi thối đó, lâu mới bay mùi đấy." Vân Tranh vui vẻ .