Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1089: Đã Vẫn Lạc
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:25:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân gia chủ mạnh mẽ rút trường kiếm , b.ắ.n tung tóe một vệt m.á.u.
Ánh mắt của Dung Thiên Cực bắt đầu tan rã, m.á.u tươi ngừng trào từ miệng , lúc , còn chút phong thái nào của điện chủ Xích Tiêu Thần Phong Điện, t.h.ả.m hại đến mức ai nhận .
“Hộc… khụ khụ… hộc hộc…” Khóe miệng đầy m.á.u của Dung Thiên Cực cố gắng nhếch lên, trong cổ họng dường như phát một tiếng trầm đục kỳ quái.
Dung Thiên Cực dùng hết sức lực cuối cùng, gào thét điên cuồng.
“Các ngươi… sẽ bao giờ… khụ khụ bí mật đó, ha ha ha ha ha ha…”
Tiếng dần yếu , chỉ thấy đôi mắt đỏ ngầu của Dung Thiên Cực lúc còn ánh sáng, nhưng mang theo vài phần rợn , đang c.h.ế.t nhắm mắt chằm chằm về phía .
Dung Thiên Cực c.h.ế.t!
Ân gia chủ Dung Thiên Cực quỷ kế đa đoan, trong lòng ông chút bất an, cầm trường kiếm tiến lên, bồi thêm cho Dung Thiên Cực vài nhát.
Gần như đ.â.m nát t.h.i t.h.ể của Dung Thiên Cực thành cái sàng, đảm bảo thật sự c.h.ế.t, Ân gia chủ mới thở phào nhẹ nhõm.
Sự thả lỏng khiến cả ông mất sức lảo đảo lùi vài bước.
Ngũ Lân kịp thời hóa thành hình , vội vàng đỡ lấy Ân gia chủ.
Nó quan tâm hỏi: “Ân lão, ngài chứ?”
Ân gia chủ lắc đầu tỏ ý , ông cảm ơn Ngũ Lân một tiếng về phía Vân Tranh đang xổm cách đó xa.
Chỉ thấy mặt cô còn chút huyết sắc, cả trông vô cùng yếu ớt.
“Tiểu Vân Tranh!” Ân gia chủ sắc mặt đổi gọi một tiếng, ông đầu với Ngũ Lân: “Mau, đỡ lão phu một tay.”
Ngũ Lân vội vàng đỡ Ân gia chủ qua.
Và khi họ đến, Đại Quyển và bọn nó vây quanh Vân Tranh, vẻ mặt căng thẳng hỏi: “Chủ nhân, ? Có tên Dung Thiên Cực thương ?”
Vân Tranh chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, rõ lời chúng , đau đớn dữ dội, đây là nỗi đau do trận chiến gây , mà là di chứng của việc nghịch chuyển thời gian phát tác.
Như thể hàng ngàn lưỡi d.a.o đang cắt xé da thịt cô, những chiếc dùi nhọn đang gõ xương cốt cô, khiến cô nhất thời thể chịu đựng nổi.
“Chủ nhân!” Tam Phượng vẻ mặt lo lắng đỡ lấy cánh tay Vân Tranh.
Lúc , Ân gia chủ cũng đến mặt cô, đưa tay bắt mạch cho cô, giọng điệu an ủi : “Tiểu Vân Tranh, để ông ngoại xem cho.”
Ân gia chủ bắt mạch cho cô, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t.
Bởi vì linh thức của ông , còn chặn .
Nếu ông cưỡng ép đưa linh thức , tinh thần lực của Tiểu Vân Tranh chắc chắn sẽ tổn thương.
Ngay khi ông định khuyên Vân Tranh, buông bỏ sự chống cự của tinh thần lực, để ông giúp cô kiểm tra tình hình, Vân Tranh đột nhiên ngẩng đầu lên, khóe môi trắng bệch nhếch lên, chỉ cô nhẹ giọng : “Ông ngoại, con , con Dung Thiên Cực tấn công tinh thần lực, nhất thời hồi phục , bây giờ hơn nhiều .”
“Con đừng lừa ông ngoại, ông ngoại ngu ngốc.” Ân gia chủ nhíu mày, nghiêm túc với cô.
Vân Tranh đưa tay về phía , gượng : “Ông ngoại, ông tin thì tự xem .”
Ân gia chủ vẻ mặt nghi ngờ, bắt mạch cho cô.
Lần linh thức thuận lợi cản trở, cũng phát hiện điều gì bất thường. Hơn nữa, đúng như lời Tiểu Vân Tranh , tinh thần lực trong thức hải của cô quả thực tổn thương, nhưng vấn đề lớn.
“Vậy thì .” Ân gia chủ gật đầu.
Vân Tranh mỉm , cũng đầu với Đại Quyển và bọn nó một câu: “Ta , các ngươi về Phượng Tinh Không Gian .”
Đại Quyển nhíu c.h.ặ.t mày, đăm chiêu Vân Tranh một cái.
Lúc , Lão Thanh Long hóa thành hình , chỉ thấy lão già hình cao lớn, một đôi lông mày màu xanh đậm, quần áo mặc chút tùy tiện.
Ông mặt biểu cảm đến bên cạnh Vân Tranh, đưa tay vỗ vỗ vai Vân Tranh, chứa đựng nhiều cảm xúc thể rõ.
Giọng thô ráp thường ngày của Lão Thanh Long bây giờ trở nên dịu dàng hơn, ông mở miệng một câu: “Nha đầu thối.”
Vân Tranh ngước mắt ông , trong thức hải truyền đến câu tiếp theo của ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1089-da-van-lac.html.]
“Lúc nào cũng tự tỏ mạnh mẽ.”
Lời dứt, bóng dáng Lão Thanh Long dần biến mất tại chỗ, những đứa trẻ khác cũng trở về Phượng Tinh Không Gian.
Vân Tranh cúi mắt che giấu cảm xúc, cảm giác đau đớn vẫn tan biến.
Ân gia chủ đột nhiên về phía bên , ánh sáng thuộc về linh hạch tan , liền thấy một đám do Đế Niên dẫn đầu.
“Bọn họ sắp đến .”
Vân Tranh , vội vàng lấy bình đan d.ư.ợ.c, nuốt một lọ Dũ Linh Đan.
Hiệu quả của đan d.ư.ợ.c phát tác nhanh, sắc mặt cô trông còn tệ như nữa, cảm giác đau đớn cơ thể cũng dần tan biến.
Cô cúi mắt t.h.i t.h.ể của Dung Thiên Cực, nhớ lời A Vô , còn A Thước… cô lập tức lấy một túi trữ vật, ngưng tụ linh lực hút t.h.i t.h.ể của Dung Thiên Cực trong túi trữ vật.
Ân gia chủ thấy , chút kinh ngạc, nhưng cũng hỏi nhiều.
“Tranh Tranh!”
Các đồng đội vội vàng chạy đến, vẻ mặt lo lắng cô, phát hiện cô vết thương nào, lông mày nhíu c.h.ặ.t giãn .
Yến Trầm mặt mang theo nụ ôn nhuận, đưa tay về phía Vân Tranh.
Vân Tranh: “…”
Cô đưa tay , Yến Trầm bắt mạch một nữa.
Phong Hành Lan và mấy khác thì chằm chằm Yến Trầm, thấy Yến Trầm chậm rãi lắc đầu, mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc , Úc Thu vẻ mặt biến ảo khôn lường, thôi, cuối cùng vẫn hỏi .
“Tông Nhân tiền bối… hy sinh ?”
Mọi , đột nhiên về phía Vân Tranh, đường họ đến, thấy những dòng chữ lơ lửng giữa trung.
Một vị tiền bối lợi hại như , đột nhiên vẫn lạc?
Tin tức đến quá nhanh, khiến kịp phòng . Mọi đều chuẩn sẵn sàng, đều ở trong trạng thái kinh ngạc và bối rối.
Vân Tranh mím môi, phượng mâu tối họ.
“… Sư phụ vẫn lạc.”
Lời , xung quanh rơi tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Mọi nhất thời chấn động đến nên lời.
Vân Tranh cúi mắt, tiếp tục : “Sư phụ vì bảo vệ linh hạch Khung Thiên, cam nguyện dùng , đưa linh hạch trở về nơi ban đầu, để cả đại lục phục hồi linh khí, còn rơi nguy cơ sụp đổ.”
Ân gia chủ cũng gật đầu, “Hành vi của Tông Nhân tiền bối, khiến kính nể, là điều mà chúng đều thể sánh bằng. Khung Thiên Đại Lục các ngươi, mất một vị đại năng như , là tổn thất cực lớn của Khung Thiên các ngươi.”
Ngàn năm khó gặp một thần toán.
Mọi đều rơi im lặng, lẽ là chấn động, lẽ là đau buồn.
Đột nhiên lúc , thức hải của Vân Tranh cảm nhận một trận dị động.
Là động tĩnh của Thập Nhị Bảo!
“Bên Tứ Phương Thành xảy chuyện !”
Vân Tranh sắc mặt đổi, ánh mắt sắc bén, về phía Ân gia chủ và Đế Niên, “Ông ngoại, , chúng một bước.”
Nói xong, cô đầu về phía các đồng đội Phong Vân, giọng điệu khẩn trương và mạnh mẽ một câu.
“Phong Vân, chúng !”