Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1084: Tông Nhân Tiền Bối

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:25:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưởng lực đ.á.n.h về phía Càn Khôn Đại, nó nhanh ch.óng né sang một bên, tránh đòn tấn công của Dung Thiên Cực.

Còn Linh Hạch hình quả cầu tròn màu trắng sữa thì Càn Khôn Đại từng chút một hút lên, tốc độ nhanh hơn gấp mấy so với .

Sắc mặt Dung Thiên Cực cực kỳ khó coi, bắt buộc cản cái Càn Khôn Đại , nếu nỗ lực của đều đổ sông đổ biển.

Nghĩ đến đây, hình lóe lên, năm ngón tay thành trảo vồ lấy Càn Khôn Đại.

Càn Khôn Đại dường như mọc mắt, né trái tránh , cứ thế khiến Dung Thiên Cực thể chạm nó nửa phân.

"Ta tin bắt mi!" Dung Thiên Cực mang vẻ mặt âm trầm .

Tốc độ di chuyển của Càn Khôn Đại thua kém Dung Thiên Cực, cho nên Dung Thiên Cực bắt Càn Khôn Đại, vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, cũng chính vì quá trình giằng co , khiến Càn Khôn Đại mãi vẫn thể hút Linh Hạch trong.

Không lâu , Vân Tranh và Ân gia chủ chạy tới.

Ân gia chủ thấy Dung Thiên Cực, khuôn mặt già nua trầm xuống, thấy đang giằng co với một cái túi rách, trong lòng nghi hoặc. Rất nhanh, sự chú ý của ông Linh Hạch màu trắng sữa trong hố sâu khổng lồ thu hút.

Ông trầm giọng : "Tiểu Vân Tranh, Linh Hạch giao cho cháu, lão phu đối phó với tên cặn bã ."

"Vâng!" Vân Tranh mang vẻ mặt nghiêm nghị đáp một tiếng.

Dung Thiên Cực phát hiện đột nhiên hai chui , hơn nữa hai còn coi như là ' quen', trong lòng chùng xuống vài phần. Hắn chú ý, để hai tiến .

Dung Thiên Cực dùng linh lực cảm ứng xung quanh một chút, nhiều đang đường chạy tới. Hắn quyết đoán triệu hồi một cây sáo ngọc, chút do dự thổi sáo ngọc.

Tiếng sáo du dương, đột nhiên trở nên kịch liệt, phảng phất như thể xé rách thương khung, khiến sinh ảo giác ù tai, mặt đất bắt đầu chấn động rung lắc.

Bên , đám Đế Niên định xông chỗ sâu, t.ử linh hồn phách đột nhiên xuất hiện chặn đường, vô oan hồn tấn công về phía bọn họ.

"Đây là Địch Hồn T.ử Trận!"

Sắc mặt Chung Ly Vô Uyên biến đổi, "Chắc là Dung Thiên Cực sớm bố trí trận pháp, tiếng sáo vang lên, t.ử linh hồn phách sẽ xuất hiện. Tất cả tập trung tinh thần, sơ sẩy một chút sẽ t.ử linh hồn phách nhập , từ đó trở thành con rối của Dung Thiên Cực!"

T.ử linh hồn phách dày đặc, tựa như u linh, nhưng xí và vặn vẹo hơn u linh nhiều.

Nhìn một cái, đều cảm thấy xui xẻo.

Và chính những t.ử linh hồn phách quấn lấy những mặt ở đây.

Đột nhiên, phía sâu đằng bùng nổ âm thanh kịch liệt hơn.

Toàn bộ đại lục đều chấn động.

Giờ phút , các tu luyện giả phân bố ở khắp nơi Khung Thiên Đại Lục, ánh mắt biến ảo vài , trong lòng tràn ngập sự sợ hãi đối với những điều . Bởi vì bọn họ thể cảm nhận linh khí trong khí ngày càng loãng, ngay cả một hoa cỏ cây cối cũng gần như khô héo.

Không chỉ , mặt đất ở một nơi bắt đầu nứt từng khe hở nhỏ.

Dần dần, Khung Thiên Đại Lục rơi một trận bạo loạn.

"Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

"Linh khí... linh khí đột nhiên trở nên cạn kiệt như ?"

"Là Xích Tiêu Thần Phong Điện giở trò quỷ!"

"Hướng d.a.o động hình như là dải đất , chúng qua đó xem !"

"Chắc chắn động Linh Hạch của đại lục!"

"..."

Còn ở một bên khác, đoàn đang chạy đến Tứ Phương Thành, mặt đất nứt toác thành những khe nứt khổng lồ, sâu thấy đáy, nhịn trong lòng hoảng sợ.

Lão giả mặc áo bào trắng đầu một đàn ông trung niên dìu đỡ. Sắc mặt lão giả áo trắng yếu ớt nhợt nhạt, thỉnh thoảng khom lưng che miệng ho vài tiếng, khăn tay cũng dính lấm tấm vết m.á.u.

"Tông Nhân tiền bối, chuyện ..." Người đàn ông trung niên Hoàng Phủ Hạo giọng điệu chấn động đến mức gần như nên lời.

Tông Nhân Vô ngước mắt về phía , lẩm bẩm vài tiếng: "Là phúc họa, là họa thể tránh."

Hoàng Phủ Hạo hít sâu một , "Tông Nhân tiền bối, nếu ngài tính kế, hiện tại sự việc e rằng sẽ trở nên tồi tệ như ."

Tông Nhân Vô , định mở miệng chuyện, ho sặc sụa vài tiếng, m.á.u tươi thấm ướt khăn tay. Sắc mặt ông trắng bệch, hình dáng tiều tụy như củi khô, còn vẻ hồng hào rạng rỡ như lúc ban đầu.

Giọng ông khàn khàn, "Dung Thiên Cực lợi dụng tin tức về sư phụ để tính kế , e rằng lưng cao nhân chỉ điểm. Vận mệnh của Khung Thiên Đại Lục chúng hoặc là chấm dứt tại thời khắc , hoặc là..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1084-tong-nhan-tien-boi.html.]

Tông Nhân Vô đến đây, cất chiếc khăn tay dính m.á.u , đó chậm rãi đẩy Hoàng Phủ Hạo bên cạnh .

"Tông Nhân tiền bối, ngài gì?" Thần sắc Hoàng Phủ Hạo biến đổi, một nữa đỡ lấy Tông Nhân Vô, phát hiện một luồng linh lực giam cầm tại chỗ, mà ... cũng năng lực giãy .

Bởi vì tu vi của Dung Thiên Cực phế bỏ một phần, cảnh giới trực tiếp rớt xuống Hoàng Giả cảnh.

Trước đó đoàn bọn họ từ Thủ Vân Đại Lục trở về, liền đối đầu trực diện với đám Dung Thiên Cực, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, thương thì thương.

Người thương nặng nhất vẫn là Tông Nhân Vô, bởi vì ông c.ắ.n trả nặng nề.

Ông bói toán sư phụ của , một nhân vật căn bản thể bói toán.

Những còn thấy Tông Nhân Vô sải bước về phía nơi Linh Hạch d.a.o động, bóng lưng lão giả chút còng xuống, nhưng lúc tỏ vô cùng kiên định, khiến khỏi liên tưởng đến một từ: vĩ đại.

Mọi nhịn gọi một tiếng.

"Tông Nhân tiền bối."

Tông Nhân Vô bảo vệ Khung Thiên Đại Lục hàng ngàn năm, ông gánh vác nhiều nhiều.

, ai , ông bảo vệ Khung Thiên Đại Lục đồng thời, cũng đang chờ đợi sự xuất hiện của sư phụ .

Tông Nhân Vô chậm rãi ngửa mặt lên trời một tiếng, phảng phất như trút gánh nặng, "Sư phụ, thọ mệnh của con sắp hết, con nghĩ, con vẫn đợi . Bây giờ con sẽ giao bộ truyền thừa, sức mạnh của con cho đồ của con, hy vọng một ngày nào đó con bé thể thế con, gặp một nữa."

Mọi , sắc mặt kinh hãi.

"Tông Nhân tiền bối, ngài gì?!"

Tông Nhân Vô đầu , khóe miệng nở một nụ mãn nguyện. Ông sống đủ lâu , thấy núi và biển, mặt trời và mặt trăng, niềm vui và nỗi khổ của nhân gian, còn tìm t.ử truyền thừa...

Ông khẽ thở dài một tiếng, "Ta giao phó sức mạnh cuối cùng của cho đồ của , để con bé bảo vệ Khung Thiên Đại Lục."

Tiểu Vân Tranh mà ông tự ý đưa quyết định, e rằng sẽ tức giận đến xù lông.

Còn đợi kịp ngăn cản, một luồng sức mạnh vô hình đẩy bọn họ lùi về phía một cái!

"Tông Nhân tiền bối!"

Khi ngẩng đầu nữa, chỉ thấy bóng dáng lão giả áo trắng lóe lên, mà trực tiếp biến mất mắt.

Tông Nhân Vô thẳng qua Địch Hồn Trận , đến nơi Linh Hạch xuất thế. Lúc Linh Hạch sắp bay lên đến độ cao ngang bằng với mặt đất.

Bên mép hố sâu, thiếu nữ ở phía , cả bùng nổ khí tức cường hãn, cô vận chuyển bộ sức mạnh trong cơ thể, ngăn cản Linh Hạch trào , cố gắng ép nó trở .

Ân gia chủ thì đang đối phó với Dung Thiên Cực, nhưng thực lực của Dung Thiên Cực thần bí nhân nâng cao ít, cho nên giao chiến với Ân gia chủ, quả thực dư sức. Dung Thiên Cực còn chằm chằm Càn Khôn Đại , tránh để Càn Khôn Đại nhân lúc để ý, liền trộm mất Linh Hạch!

Hai một túi, duy trì sự cân bằng quỷ dị.

Dung Thiên Cực Linh Hạch một khi ngoài, thì thể ép xuống nữa, cho nên để ý đến hành động của Vân Tranh, cứ để cô ở đó dằn vặt.

Thứ kiêng dè từ đầu đến cuối chỉ Càn Khôn Đại, và thần bí nhân đại diện phía Càn Khôn Đại.

nhanh phát hiện, Tông Nhân Vô mà cũng đến , trong lòng giật .

Tuy nhiên, khi nhận khí tức của Tông Nhân Vô cực kỳ ốm yếu, trong lòng Dung Thiên Cực lạnh một tiếng, đây chính là hậu quả của việc bói toán.

Vân Tranh nhạy bén nhận đến, mở miệng gọi một tiếng.

"Sư phụ!"

Tông Nhân Vô đáp xuống bên cạnh cô, giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô. Không ai , phần lưng vỗ của cô dường như sáng lên một ấn ký gì đó, nhanh biến mất tăm tích.

"Tiểu Vân Tranh, con ."

Vân Tranh , nghiêng đầu chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Tông Nhân Vô, trong lòng quá nhiều lời , hỏi thăm thương thế của Tông Nhân Vô, nhưng tình cảnh lúc cho phép cô nhiều lời vô ích.

Cô nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu chút sốt ruột hỏi: "Sư phụ, cách nào để đưa Linh Hạch trở về vị trí cũ ?"

Linh Hạch sắp trào lên khỏi mặt đất !

Một khi ngoài, sẽ khó để nó trở trong đại lục nữa, đến lúc đó bộ đại lục sẽ sụp đổ, thương vong cũng sẽ vô .

 

 

Loading...