Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1051: Thời Quang Nghịch Chuyển

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:24:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tranh xong tờ giấy , theo bản năng nắm c.h.ặ.t viên Thời Quang Thạch bảy màu.

Mà Đế Tôn ở gần, tự nhiên cũng thấy nội dung tờ giấy. Ánh mắt biến đổi, giơ bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay đang nắm c.h.ặ.t Thời Quang Thạch của Vân Tranh, chậm rãi : "Tranh nhi, để ."

Hắn nàng nhất định sẽ cứu A Dận, bởi vì trong lòng nàng, A Dận cũng như mỗi một của Phong Vân đều của nàng.

Mà điều thể , chính là nàng nghịch chuyển thời gian, cứu A Dận.

Vân Tranh nghiêng đầu ngước mắt , khuôn mặt tinh xảo kiều diễm vẫn còn vương vấn vệt nước mắt, giữa hàng lông mày của nàng lượn lờ cảm xúc u ám thể diễn tả bằng lời.

Nàng rũ mi, giọng điệu bình tĩnh mang theo chút kiên quyết: "A Thước, hôm nay rơi lệ hai . Ta thích rơi nước mắt, cho nên thời điểm nước mắt ."

Dung Thước , trong lòng chấn động mãnh liệt.

Hắn bao trùm lấy tay Vân Tranh, cướp Thời Quang Thạch tay nàng, thấy đôi Huyết Đồng của nàng lóe lên một tia sáng yêu dị, thần sắc của nàng thoắt cái trở nên lạnh lùng vô tình.

Đôi môi đỏ mọng của nàng chậm rãi thốt hai chữ.

"Lùi !"

Theo giọng rơi xuống, Dung Thước một cỗ thần lực cường đại ầm ầm đ.á.n.h văng . Thân thể vốn trọng thương càng lảo đảo vài cái, khóe miệng rỉ một vệt m.á.u tươi, khuôn mặt tuấn tú càng thêm tái nhợt bệnh hoạn.

Hắn giương mắt, ánh mắt phiếm hồng mang theo vài phần cảm giác vỡ vụn.

"Tranh nhi, ! Nàng để ..."

Thiếu nữ thần sắc bình tĩnh : "Đây là cứu."

Nói xong, nàng rũ mắt thoáng qua chiếc Hồng Mông Đỉnh nàng bóp nát , đó mặt cảm xúc lách trong hư , dùng Yêu Thần chi lực của bản bắt đầu luyện hóa Thời Quang Thạch.

Đế Tôn lách đuổi theo nàng, nhưng một cỗ thần lực vô hình trói buộc, thể giãy thoát.

Đó là sức mạnh của nàng.

Các đồng đội thấy thế, thần sắc biến đổi. Khi lớn tiếng gọi Vân Tranh, phát hiện bản chỉ mở miệng , mà còn thể động đậy.

Thiếu nữ trong hư , vạn vật tĩnh lặng.

Không khí cũng dường như ngừng , tay của nàng lơ lửng một viên Thời Quang Thạch bảy màu, Thời Quang Thạch từng chút từng chút luyện hóa.

Thiếu nữ chậm rãi nhắm hai mắt , nàng nhớ tới nụ của Mộ Dận khi c.h.ế.t, cũng nhớ tới cảnh tượng Dung Thước tự tàn sát bản .

Khi nàng mở mắt nữa, Huyết Đồng lóe lên kim quang, tôn lên khuôn mặt trở nên bất khả xâm phạm. Trong khoảnh khắc , vạn vật đều tĩnh , nàng là vị thần... duy nhất của gian .

Nàng thể cảm nhận , Thần thể và Thần hồn của đang gia tốc dung hợp.

Nàng rũ mắt quét Dung Thước và các đồng đội, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Thời quang nghịch chuyển!"

Ầm ầm ầm:

Không gian và thời gian đang ngừng lùi .

Pháp thuật nghịch chuyển thời gian bực vượt qua nhận thức của nhân loại, mà giờ phút ở một nơi nào đó, chư thần đều kinh hãi!

Là kẻ nào sử dụng Thời Quang Thạch?!

Lại là kẻ nào hy sinh tuổi thọ của bản , lập khế ước với thần minh, cam tâm nô bộc, để bánh răng thời gian bắt đầu ngược?!

"Mau tra xem, Thời Quang Thạch đang ở ?" Có một vị lão giả hét lên. Viên Thời Quang Thạch , trời đất chỉ một viên duy nhất! Nghe là do vị thần minh thời Thượng cổ đích chế tạo , Thời Quang Thạch chỉ tặng cho duyên, cho nên bao nhiêu năm nay, đều ai thấy động tĩnh gì.

Một khiếp sợ đến mức lắp bắp : "Đại nhân, sở hữu Thời Quang Thạch hướng... hướng..."

"Mau !"

"Hướng... vị thần minh lập khế ước !"

"Vị nào?" Lão giả lúc đầu còn phản ứng kịp, đợi khi hồn , hai mắt trừng lớn: "Ngươi là vị đó?!"

" ! Thần tượng nãy sáng lên !"

"Sao thể..." Da mặt lão giả run rẩy một chút. Lão giơ tay lên nhổ nhổ sợi lông nốt ruồi đen ở khóe miệng, đau đến mức rùng một cái, lão rốt cuộc cũng hồn: "Rốt cuộc là kẻ nào như a? Ta cũng trở thành nô bộc của vị thần minh đó a!"

Lão giả tức kinh hãi, nhấc chân đá một cước tên thị vệ truyền lời .

"Mau , dẫn tìm tên nhân loại nắm giữ Thời Quang Thạch !"

"Rõ, thuộc hạ tuân mệnh!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1051-thoi-quang-nghich-chuyen.html.]

Thị vệ truyền lời vội vàng lật đật xông ngoài.

Mà lão giả ở trong điện đường, cúi đầu, lộ bộ dáng đang suy nghĩ. Lão dường như nghĩ tới chuyện gì đó sầu lo, lông mày gắt gao nhíu , lão thở dài một .

"Ma Thần thức tỉnh, trời đất e rằng còn ai thể kiềm chế ..."

"Thần minh của , liệu còn tồn tại thế gian?"

Lão thấp giọng thở dài.

Lão nhớ tới nắm giữ Thời Quang Thạch , thể lập khế ước với vị thần minh đó, cũng chứng minh đó tồn tại là để thuận theo sự thức tỉnh của Ma Thần?

Bất luận thế nào, nhất định tìm đó.

Mà lúc :

Trong gian hoang phế, thời gian đang ngừng ngược.

Cho đến khi ngược khoảnh khắc khi Vân Tranh nam nhân trung niên bắt cóc.

Bánh răng thời gian ngược dừng .

Trong mật thất, nam nhân trung niên híp mắt, lách lao về hướng Vân Tranh, năm ngón tay hóa thành móng vuốt chộp lấy chiếc cổ thon gầy mềm mại của thiếu nữ.

Kết quả ngay khoảnh khắc lão sắp bóp , lão chợt thấy đôi Huyết Đồng lóe lên kim quang của thiếu nữ, lão đột nhiên sửng sốt,... Đồng t.ử màu vàng kim?

Ngay khoảnh khắc lão thất thần, đột nhiên thể cứng đờ, thể động đậy.

Nam nhân trung niên thần sắc hoảng sợ, chuyện ?

Mà Vân Tranh thì lướt qua lão, trực tiếp về phía vị Phục đại sư trẻ tuổi .

Phục đại sư định bỏ trốn, chợt thấy lạnh lẽo, khí huyết dường như đang chảy ngược. Gã cảm giác về phía Vân Tranh, chạm đôi Huyết Đồng lạnh lẽo . Trong khoảnh khắc, thức hải của gã một cỗ tinh thần lực cường đại trực tiếp cường thế đ.â.m .

Ong!

Phục đại sư ôm đầu bằng hai tay, kêu la t.h.ả.m thiết trong đau đớn.

Thiếu nữ từng chữ lạnh lẽo, tựa như chúa tể của thế gian.

"Quỳ xuống!"

Âm thanh 'Bịch bịch bịch' đều nhịp vang lên, tất cả đều quỳ xuống, ngay cả Đế Tôn cũng suýt chút nữa thì quỳ.

Đế Tôn ánh mắt sâu thẳm đầu nàng, thấy nàng thức tỉnh Thần thể, trong lòng kinh ngạc một thoáng. Hắn cảm thấy dường như lãng quên chuyện gì đó, quan trọng quan trọng, nhưng chính là nhớ .

Tranh nhi tại đột nhiên thức tỉnh Thần thể...

Trái tim bất giác rung động, cảm thấy nàng hiện tại, khiến đau lòng. Hắn thấy nàng lạnh lùng như .

Đột nhiên, hình Vân Tranh lóe lên, trực tiếp bóp c.h.ặ.t cổ Phục đại sư, mạnh mẽ siết c.h.ặ.t, nghiền nát xương cốt của gã.

Phục đại sư miệng sùi bọt m.á.u, tròng mắt sắp lồi cả ngoài.

Nàng hung hăng đập Phục đại sư bức tường của mật thất.

Đoàng!

Thân thể Phục đại sư phá vỡ từng lớp tường, đá vụn bụi bặm rơi đập lên gã, đầy mặt vết m.á.u, thoạt vô cùng chật vật.

Còn đợi gã kịp phản ứng, l.ồ.ng n.g.ự.c gã thiếu nữ nhấc chân hung hăng đá một cú. Gã kêu t.h.ả.m một tiếng, trong khoảnh khắc xương sườn đứt gãy, l.ồ.ng n.g.ự.c giống như phá một lỗ m.á.u, m.á.u tươi chảy ròng ròng.

Phục đại sư đau đớn đến mức nên lời, đầy mặt m.á.u bẩn, mí mắt gã sụp xuống, trong đôi đồng t.ử đục ngầu chỉ còn sự kinh hãi, sợ hãi nàng.

Tại nàng mạnh như ?!

Đột nhiên, thiếu nữ giơ tay lên, hờ hững đặt đỉnh đầu Phục đại sư, ngạnh sinh sinh cắt đứt khế ước của Hồng Mông Đỉnh và Kình Thiên Chung mà Phục đại sư khế ước, đó hút hai thứ đó trong tay.

Nàng xuống gã, giọng bình tĩnh cất lên:

"Thích lấy luyện d.ư.ợ.c đúng ? Vậy thì ngươi hãy:"

"Đích tới thử một chút ."

 

 

Loading...