Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1037: Thật Sự Không Giống
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:24:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà lúc , sắc mặt Úc Thu thoắt cái trầm xuống.
Hắn lạnh lùng : "Hai giọng đều của Tranh Tranh, các đừng nhiễu loạn tâm trí, dễ dàng tin tưởng 'chúng'! Một khi các tin tưởng chút nghi ngờ, sẽ sương mù nuốt chửng."
Những đồng đội cũng sớm nghi ngờ hai giọng đều là Vân Tranh, câu hỏi của Phong ca với Vân Tranh, hai giọng đều quên , bọn họ dựa đó thể khẳng định hai giọng đều là Vân Tranh .
Bởi vì trí nhớ của Vân Tranh đến mức kinh .
Mọi lời , giật kinh hãi, sự bất an và sợ hãi trong lòng tăng lên.
Vậy Vân Tranh thật ở ?!
Những đồng đội trong lòng lo lắng, Tranh Tranh sẽ gặp nguy hiểm gì chứ?
Đột nhiên, bọn họ nhớ tới Liên hồn phù dán , bọn họ thúc đẩy linh lực để cảm ứng sự tồn tại của Vân Tranh cũng như trạng thái linh hồn hiện tại của cô.
Phát hiện cũng d.a.o động kịch liệt nào.
Điều chứng tỏ, Vân Tranh vẫn bình an vô sự.
những đồng đội vẫn nhịn tìm cô, gọi tên cô, nhưng hai giọng giả mạo đáp .
" đây."
" ở đây, các mau đến tìm !"
Những đồng đội một trận cạn lời, 'hai giọng ' đều vạch trần , mà còn mặt dày vô sỉ đáp như .
Tiếng lóc thê lương càng diễn dữ dội, sương mù cũng càng thêm dày đặc, mặt đất chân lầy lội, giẫm một cước xuống, cẩn thận sẽ trượt ngã.
"Tư Mã sư , mau !" Có thiên kiêu chịu nổi tiếng lóc ch.ói tai như , nhịn gọi Tư Mã Huân một tiếng.
Tư Mã Huân lời , khó nhọc khàn giọng đáp một câu.
" hét khản cả cổ ."
Giọng của khô khốc trầm thấp, tựa như ông lão.
Mọi : "..."
Phong Hành Lan sương mù dày đặc màu trắng bao phủ, mày mắt thanh lãnh sạch sẽ, nhưng mang theo một tia lo âu, rõ xung quanh, mím mím môi : "Chư vị, xin hãy xổm xuống một lát."
"Tại a?" Có run rẩy môi hỏi.
Giọng điệu Phong Hành Lan nhạt nhẽo: "Tránh ngộ thương."
Những đồng đội và Thanh Phong lập tức đoán Phong Hành Lan gì, bọn họ lập tức xổm xuống. Bọn họ đều chờ c.h.ế.t, mà Lan chủ công Phong hệ nguyên tố linh lực, mà gió thể thổi tan sương mù.
Thanh Phong trầm giọng : "Mọi xổm xuống!"
Các thiên kiêu thấy giọng của Thanh Phong hộ pháp, chút do dự liền xổm xuống.
Tiếng lóc thê lương đột nhiên chuyển thành tiếng quỷ dị, dần dần, hai loại âm thanh hòa lẫn , khiến kinh hãi tột độ.
Âm thanh lúc xa lúc gần.
Lúc gần, dường như đang dán sát tai mà mà , khiến dựng tóc gáy. Lúc xa, thì đáng sợ như .
Đợi khi tất cả xổm xuống, Phong Hành Lan triệu hoán trường kiếm, trong lòng bàn tay tích tụ đầy Phong hệ nguyên tố linh lực, rót Phong hệ linh lực thanh trường kiếm sắc bén , trong chớp mắt, gió kiếm quét thẳng , hung hăng c.h.é.m sương mù màu trắng xung quanh một lỗ hổng lớn.
Cổ tay khẽ xoay, đột ngột giơ kiếm lên, kiếm ý đang từng chút một ngưng tụ.
Giây tiếp theo, vung kiếm quét ngang !
Rầm rầm rầm:
Cuồng phong kiếm nhận cuốn theo sương mù màu trắng, xung kích .
Mọi chỉ cảm thấy đầu lạnh toát, vội vàng giơ tay sờ sờ đỉnh đầu , phát hiện tóc vẫn còn, thở phào một nhẹ nhõm.
Gió thổi sương, sương dần tan.
lúc , Phong Hành Lan vung thêm một kiếm.
Một tiếng 'rầm' vang lên, lưỡi kiếm c.h.é.m đến tận cùng phía , phát tiếng nổ phá. Chắc là phía đến đáy , cho nên mới xung kích vật thể thực.
Những đồng đội ngẩng đầu lên , sương mù màu trắng vẫn còn, nhưng còn dày đặc nữa, thể rõ đối diện .
Bọn họ lập tức dậy, một cái, lập tức hội họp cùng một chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1037-that-su-khong-giong.html.]
Sương mù màu trắng tụ tập .
Đồng thời, những đồng đội nhanh ch.óng quanh bốn phía, tìm kiếm bóng dáng Vân Tranh, rốt cuộc xảy chuyện gì?! Tại một sống sờ sờ biến mất ?
"Lần để mở sương mù!" Mạc Tinh triệu hoán đại đao.
Mạc Tinh hai tay nắm c.h.ặ.t cán đao, vung đao c.h.é.m về phía sương mù màu trắng ở một bên khác!
Rầm!
Lưỡi đao c.h.é.m sương mù màu trắng, xua tan nó .
Mạc Tinh nhíu mày, tại vẫn bóng dáng A Vân?
...
Nửa khắc đồng hồ , Vân Tranh về bên vài bước, cẩn thận giẫm trúng trận nhãn, rơi một Huyễn cảnh trận pháp.
Cô cảnh giác quanh bốn phía, phát hiện đang một chiếc giường lớn màu đỏ, cách bài trí trong phòng đều giống phòng tân hôn khi thành , nến đỏ cách đó xa đang cháy, phát tiếng động khẽ.
Ánh nến tôn lên bức bình phong thêu cảnh núi non lay động, mang theo một cỗ mập mờ thể rõ.
Cô rũ mắt một cái, chỉ thấy trong lòng bàn tay thêm một dải lụa đỏ trùm đầu.
Đây là... cô thành ?
Rất nhanh, cửa phòng từ từ đẩy .
Vân Tranh tiếng sang, chỉ thấy nam nhân mặc một bộ hỉ bào màu đỏ thẫm, viền tay áo nạm viền, dùng mão đỏ buộc tóc, khuôn mặt tuấn mỹ thanh lãnh lúc mang theo chút dịu dàng, hai má vì nhuốm men say mà ửng hồng, mày mắt tựa như sắc đào nhất nhân gian.
Những ngón tay thon dài rõ khớp và trắng trẻo của chống lên cửa phòng, thấy Vân Tranh mà vén khăn trùm đầu đỏ lên , đáy mắt lóe lên vài phần bất đắc dĩ và cưng chiều.
"Có trùm khăn trùm đầu thoải mái ?"
"Ừ." Vân Tranh hề vạch trần ảo ảnh lúc , bởi vì bộ dạng Dung Thước mặc hỉ phục, thực sự quá mắt.
Hắn xoay đóng cửa phòng .
Bóng lưng cao lớn thẳng tắp, kết hợp với vòng eo săn chắc giấu lớp hỉ phục, khiến khỏi suy nghĩ viển vông.
Chỉ chậm rãi : "Hôm nay nếu gia gia đỡ rượu một chút, e rằng còn bọn họ chuốc rượu, đến lúc đó sợ là thể tỉnh táo đến cùng nàng..."
"Động phòng ."
Hắn xong ba chữ cuối cùng, vành tai đỏ bừng lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Vân Tranh đến 'gia gia', khẽ mím c.h.ặ.t môi, ngay đó nghĩ tới điều gì, mặt hiện lên nụ rạng rỡ.
"Vậy thấy cha và nương của em ?"
Hắn , sửng sốt một chút, đó cưng chiều : "Tranh nhi, tối nay nàng vẫn quen với việc gả vợ ? Nàng yên tâm, cha và nương đều đang uống rượu ở bên ngoài a, bọn họ đều ở đây."
Vân Tranh rũ mắt khăn trùm đầu đỏ tay, dường như khó hiểu hỏi.
"Bọn họ thực sự đồng ý cho em gả cho ?"
"Ừ, thiên tân vạn khổ mới cưới nàng về Dung gia ." Hắn bước đến mặt cô, nắm lấy hai tay cô, từ từ siết c.h.ặ.t, coi như trân bảo, dịu dàng cô : "Ta cha , vạn hạnh cha và nương nhận nuôi. Có thể cùng nàng lớn lên, đến yêu , tuy trải qua muôn vàn khó khăn, nhưng cảm ơn những gian nan , mới thành tựu nàng và ."
"Ta cuối cùng cũng cưới nàng ."
Vân Tranh hề lộ thần sắc cảm động, ngược sắc mặt bình tĩnh , từng chút một rút tay khỏi lòng bàn tay .
"Câu chuyện của chúng như ."
Hắn sững sờ, dường như hiểu Vân Tranh đang gì: "Tranh nhi, nàng đang gì ? Câu chuyện của chúng ... chính là như ."
Hắn nhận sự bất thường của Vân Tranh, đưa tay nắm lấy hai tay cô, cô vô tình hất .
Bốp!
Tay nam nhân đ.á.n.h đỏ, khuôn mặt tuấn tú của nhuốm vẻ tức giận chằm chằm cô, giọng điệu nghiêm khắc : "Tranh nhi, nàng đừng tùy hứng nữa."
Mày mắt đều trở nên tàn nhẫn, phá hỏng vẻ đó. Biểu cảm vụng về của căn bản tương xứng với lớp da thịt , giống như... lớp da thịt căn bản thuộc về .
Vân Tranh trào phúng một câu.
"Ngươi thật sự giống ."