Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1005: Tiếp tục tới đi
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:23:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bí cảnh, lúc Vân Tranh đang tìm kiếm mắt trận của trận pháp Thâm Uyên, bỗng nhiên thấy lớp bùn đất lưa thưa mặt đất, dính vết m.á.u, cùng với một mùi hôi thối như như tỏa từ nó, giống như x.á.c c.h.ế.t.
Cô ánh mắt khẽ biến, xổm xuống cẩn thận xem xét một lát.
Quả nhiên là do con !
Nơi hẳn là chôn cất t.h.i t.h.ể của nhiều , mà những t.h.i t.h.ể đó đều Hủ Thi Phấn ăn mòn thành hư vô, chỉ lưu chút mùi khó ngửi.
lúc :
Phía đột nhiên truyền đến giọng của Phàn Ngọc Nhi.
"Các là ai?!"
"Đương nhiên là lấy mạng các ngươi!" Một giọng nữ xa lạ truyền đến.
Ngay đó giọng nữ xa lạ tiếp tục vang lên: "G.i.ế.c bọn chúng !"
Rất nhanh, phía truyền đến âm thanh đ.á.n.h , lúc Vân Tranh ngẩng đầu lên , sẽ thấy bóng dáng của hai thiên kiêu trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện , là một nam một nữ.
Mạc Tinh cả kinh, "Đây là chuyện gì?"
Vân Tranh mặt mày trầm xuống, ánh mắt quét về phía ba Mạc Tinh : "Các đều lên !"
Ba Mạc Tinh, Phong Hành Lan, Yến Trầm cũng rảnh do dự quá nhiều, lập tức giẫm lên từng hàng đinh sắt hỏa diễm mượn lực nhảy lên .
Mà Vân Tranh chậm trễ chút nào tìm kiếm mắt trận, trong trận pháp còn ba Phong Hành Lan, trong khoảnh khắc mục tiêu của tất cả đinh sắt hỏa diễm đều hướng về Vân Tranh, hướng về phía cô bay nhanh đ.â.m tới.
Bùm!
Vân Tranh xuất quyền đ.ấ.m trúng hàng đinh sắt hỏa diễm gần nhất, nó từ giữa bắt đầu nứt , ầm ầm nổ vụn.
Cô bỗng nhiên xoay , nhấc chân hung hăng đạp bay hàng đinh sắt hỏa diễm phía , cú đạp kéo theo từng hàng đinh sắt hỏa diễm phía nó đều đ.â.m đổ, 'rầm' một tiếng, bộ xếp chồng lên .
Không bao lâu, vô tấm đinh sắt hỏa diễm đều Vân Tranh đập cho rã rời.
Hành vi bạo lực như , khiến bên ngoài bí cảnh xem mà sửng sốt.
"Cô cũng là thể tu chứ?"
Có giọng điệu chua xót : "Vân Tranh rốt cuộc bao nhiêu át chủ bài? Là Đồng thuật sư thì cũng thôi , còn là Phù văn sư, Triệu hoán sư gì đó, bây giờ thêm một hạng thể tu..."
Một khác phân tích : "Bất kể cô là Đồng thuật sư, là Triệu hoán sư, chỉ cần cô ở trong trận pháp Đoạt Linh , thì cô chính là ở thế yếu tuyệt đối! Cô ... khả năng sẽ Uất Trì Uyển g.i.ế.c c.h.ế.t."
"Phong Vân tiểu đội của Khung Thiên thật sự sắp diệt đội ?"
"Tốt nhất là..." Có tu luyện lời đến khóe miệng, bỗng nhiên nhớ tới điều gì, kiêng kị thoáng qua hướng đài cao, đó uyển chuyển bày tỏ suy nghĩ của : "Hy vọng thể thắng."
Nghe lời , hiểu ý gì đưa mắt .
Chỉ cần trong top mười thiên kiêu Khung Thiên, thì gần như tất cả đều cược đúng một nửa! Dù hiện tại Phong Vân tiểu đội chiếm cứ vài danh ngạch trong top mười, thực sự khiến áp lực lớn.
Bởi vì áp lực bắt nguồn từ việc hồng ngọc của bọn họ thể giữ !
......
Trong trận pháp Đoạt Linh, bảy Phong Hành Lan, Úc Thu, Mộ Dận, Mạc Tinh, Yến Trầm, Phàn Ngọc Nhi, Nam Cung Thanh Thanh cùng tay đối phó Uất Trì Uyển và Liêu Minh Húc, ý đồ kéo dài thời gian.
Mà giờ phút Chung Ly Vô Uyên sắc mặt ngưng trọng, nhanh ch.óng tay bày hạ trận pháp Tụ Linh! Trong các hướng Đông Nam Tây Bắc, hiện tại chỉ còn hướng chính Bắc, vẫn thiết lập điểm trụ cột trận pháp.
Ngay lúc Chung Ly Vô Uyên di chuyển nhanh về hướng Bắc, lưng kịp phòng ngừa Uất Trì Uyển hung hăng vỗ một chưởng.
Chung Ly Vô Uyên bước chân lảo đảo vài cái, khóe miệng rỉ vết m.á.u đỏ tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-1005-tiep-tuc-toi-di.html.]
"Chung Ly/Uyên ca/A Uyên!"
Mấy Phong Hành Lan thấy , ánh mắt khẽ biến, lập tức ăn ý xông tới, dùng cách 'bức tường thịt', chắn mặt Chung Ly Vô Uyên.
Trường kiếm trong tay Uất Trì Uyển hất lên , kiếm lấp lánh tia sét, còn gia trì các loại trận pháp tấn công nhỏ, lạnh một tiếng: "Chỉ bằng những phế vật linh lực như các ngươi, còn cản trở ? Cũng nghĩ xem các ngươi còn thể sống bao nhiêu thời gian?"
Ngay đó, Uất Trì Uyển nghiêng đầu, dùng ánh mắt cực kỳ kiêu ngạo khinh miệt liếc Liêu Minh Húc một cái.
Liêu Minh Húc lập tức hiểu ý, lập tức ngưng tụ khởi một luồng sức mạnh nguyên tố hệ kim, hình lướt , hướng về phía Chung Ly Vô Uyên tấn công tới.
Ầm!
Chung Ly Vô Uyên cảnh giác nghiêng né tránh, mặt đất vốn bằng phẳng lập tức oanh một cái hố sâu một mét.
Mà cánh tay Chung Ly Vô Uyên luồng dư lực chấn động, truyền đến một trận tê dại.
"Tránh cũng nhanh đấy!" Trên khuôn mặt chữ điền của Liêu Minh Húc lộ vài phần âm sâm.
Liêu Minh Húc xuất chưởng, hướng về phía đỉnh đầu Chung Ly Vô Uyên trực tiếp vỗ tới!
Chung Ly Vô Uyên thần sắc bình tĩnh, phớt lờ sự tồn tại của Liêu Minh Húc, nhanh ch.óng lướt về hướng chính Bắc, tốc độ di chuyển thua kém tu luyện linh lực bình thường.
Liêu Minh Húc sắc mặt khó coi, liên tục hai tấn công đều thất bại, khiến tâm tình của khỏi tồi tệ đến cực điểm.
Đáy mắt toát sát ý cuộn trào, bóng dáng lóe lên, rơi xuống mặt Chung Ly Vô Uyên, lòng bàn tay ngưng tụ khởi một luồng sức mạnh dâng trào.
Đồng thời, uy áp hướng về phía Chung Ly Vô Uyên nghiền ép xuống, dường như khóa c.h.ặ.t hành động của .
Giơ tay, ầm ầm xuất chưởng!
'Ầm' một tiếng, linh lực cường đại xé rách hư , trực tiếp hướng về phía Chung Ly Vô Uyên mà đến.
Chung Ly Vô Uyên đ.á.n.h trúng mạnh, cả oanh bay xuống đất, trong miệng thổ huyết ngừng, khuôn mặt tuấn mỹ cũng càng thêm tái nhợt. Giờ phút khí tức của vô cùng rối loạn, chỗ đ.á.n.h trúng linh lực bảo vệ, lập tức lục phủ ngũ tạng trong cơ thể chấn nứt, xương sườn cũng gãy vài cái.
"Chung Ly!"
Khóe mắt Uất Trì Uyển liếc thấy một màn , vui vẻ nhếch nhếch môi, mấy Phong Hành Lan : "Các ngươi nhanh liền thể bồi cùng xuống địa ngục , đường Hoàng Tuyền cũng tính là quá cô đơn."
Nói xong, Uất Trì Uyển nâng kiếm dựng lên, ngân quang chợt hiện, hướng về phía bọn họ vung kiếm c.h.é.m tới!
Mấy Phong Hành Lan lực chống đỡ.
Chỉ là, vô kiếm nhận mang theo tia sét nhanh ch.óng quét tới, trong khoảnh khắc đem bọn họ hất ngã xuống đất, từng đạo vết m.á.u theo đó mà hiện , chỗ vết thương rỉ m.á.u lờ mờ lấp lánh lôi quang, vẫn luôn thâm nhập trong đó.
Uất Trì Uyển thấy bọn họ đều ngã mặt đất, trong mắt phiếm ý lạnh khinh thường.
Chỉ bằng bọn họ hiện tại, cho rằng đỡ một đòn của cô , quả thực quá mức ngây thơ, còn vô cùng ngu xuẩn ai bằng!
Ngay lúc Uất Trì Uyển chuẩn giải quyết bọn họ, đột nhiên truyền đến một giọng .
"Tss, đau quá!"
Mộ Dận sắc mặt vặn vẹo một cái chớp mắt, một tay chống cơ thể lên. Cậu nhíu mày vỗ vỗ quần áo dính bùn đất của , đó còn xốc bộ quần áo chép nứt , cúi mắt vài cái vết thương do kiếm c.h.é.m .
Mạc Tinh thu hồi tầm , chằm chằm Uất Trì Uyển mắt, trầm giọng : "Tiếp tục tới , lão yêu quái."
Lão yêu quái?!
Sắc mặt Uất Trì Uyển đen , ánh mắt tràn ngập sát ý giống như mưa gió sắp đến, tay nắm chuôi kiếm siết c.h.ặ.t, nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi nữa xem?"
Mạc Tinh sững sờ, mái tóc bạc trán Uất Trì Uyển, cùng với đôi môi màu tím đen của cô , còn những nếp nhăn nơi khóe mắt, điều khó khiến liên tưởng đến một lão yêu quái trong núi sâu.