Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cả hai đều nghĩ rằng, ốm lâu như , trong sức, ăn trôi là hiện tượng bình thường, nên cũng phiền bác sĩ.”
Suốt cả buổi sáng, Thanh Âm tìm cách thủ tục xuất viện cho hai bệnh nhân mà Đào Anh Tài quản lý, đúng là gì đáng ngại về nhà dưỡng bệnh là , theo bác sĩ giúp ông quản lý giường bệnh đón thêm hai bệnh nhân mới , cũng là những ca nhẹ nhất, đáng kể nhất.
Ừm, , dường như đều quen với việc chăm sóc bác sĩ Đào.
Thanh Âm cũng nhiều năm trực tiếp quản lý giường bệnh, dám chủ quan, khiêm tốn theo học nửa ngày, cuối cùng cũng thành thạo các thao tác như viện, hạ y lệnh, lúc rảnh còn thể giúp y tá tiêm thu-ốc nọ.
Các y tá công việc bận rộn, luôn những lúc xuể, cô luôn chủ động giúp một tay, quan trọng là việc và thuần thục, hề xảy sai sót nào, ở trạm y tá đều quý cô.
Mọi cũng gọi cô là bác sĩ Tần, thực tập sinh, mà gọi là Thanh Âm.
“Thanh Âm, em thực sự học Đông y ?”
Đến buổi chiều, vài bệnh nhân xuất viện, trạm y tá cũng bận lắm, mấy y tá tán gẫu, chủ đề đương nhiên xoay quanh Thanh Âm.
“Vâng, em theo bố học Đông y.”
“Vậy mà kiến thức Tây y của em cũng nhiều thật đấy.”
Thanh Âm mỉm , học Tây y là việc bất khả kháng, trụ ở bệnh viện đa khoa, thuần Đông y là ăn thua.
“Vậy em bắt mạch ?
Xem cho chị xem bệnh gì .”
Người là y tá trưởng.
Thanh Âm cũng từ chối, đặt tay lên, trầm ngâm một lát:
“Chị, kinh nguyệt của chị quá hạn một tuần tới ?”
“ , mà , em ?”
Các y tá khác liền trêu chọc:
“Ôi chao, chị Trương là chứ?”
“Vậy chúng em chúc mừng chị Trương nhé!”
Y tá trưởng họ Trương cũng chút bất ngờ, công việc bận rộn, kinh nguyệt thỉnh thoảng chậm trễ, chị vốn nghĩ đến phương diện , nhưng chị và chồng quả thực từ hai năm dùng biện pháp tránh t.h.a.i , đứa con gái sáu tuổi, chị cũng sinh thêm một đứa em trai nữa.
“Thật sự ?
Tiểu Thanh nhanh xem giúp chị, là trai gái.”
Nhà chồng ba đời độc đinh, từ khi con gái chào đời, chị chắc chắn còn sinh nữa, thể kéo dài đến hai năm mới bỏ tránh thai, là kết quả của sự đấu tranh của chị .
Xem , tỉnh Thạch Lan vốn là tỉnh trọng nam khinh nữ đại danh đỉnh đỉnh, quan niệm đó ăn sâu bám rễ, ngay cả những nhân viên y tế tri thức văn hóa cũng thể tránh khỏi hủ tục.
Tuy nhiên, Thanh Âm vẫn chị thất vọng:
“Có nửa tháng chị cãi một trận lớn ?”
“ thế, với nhà chị.”
Vẫn là vì chuyện chuẩn m.a.n.g t.h.a.i hai năm tin tức mà cãi , chê chị công việc quá mệt mỏi, chị chê uống r-ượu, tóm đều cảm thấy những thói quen sinh hoạt lợi cho việc thụ thai.
“Có ng-ực căng đau lâu, bụng cũng thấy trì trệ ?”
“À đúng, từ tuần bắt đầu như , đây bao giờ thế.”
Thanh Âm thu tay , “Vậy chị m.a.n.g t.h.a.i , chỉ là chậm kinh thông thường thôi.”
“Hả?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-99.html.]
Y tá trưởng vô cùng thất vọng.
“Chị lát nữa uống một cốc nước đường đỏ, thật nóng, nửa tiếng chắc là sẽ tới thôi.”
Y tá trưởng ủ rũ, còn “vùng vẫy” một chút, dù Tiểu Thanh còn trẻ, nhầm cũng là bình thường, vạn nhất thực sự m.a.n.g t.h.a.i thì ?
Con gái cũng lớn , đúng là nên sinh một đứa em trai mà.
Thanh Âm thấy chị đắn đo, cũng nhiều, ngược một y tá khác bên cạnh đưa tới một cốc nước đường đỏ, “Này, chị Trương, em pha xong, kịp uống, chị cứ thử xem , Thanh Âm nửa tiếng là tới, chúng xem thật .”
Thời buổi nước đường đỏ là thứ , thể sẵn lòng đem đóng góp, thực cũng là xem Thanh Âm chuẩn .
Tuổi trẻ mà, ai chẳng lòng hiếu kỳ.
“ đấy, mấy sinh viên thực tập đều Thanh Âm lợi hại, cũng để chúng em mở mang tầm mắt với.”
Mọi một câu một câu xúi giục, y tá trưởng đành uống hết, tiện thể vệ sinh xem một chút, “Bây giờ là ba rưỡi, vẫn tới.”
Thanh Âm từ mạch tượng chị là kiểu can uất khí trệ điển hình, nhưng kinh nguyệt giống như nước vỡ đê, giờ chỉ thiếu một cái van nữa thôi, một khi van mở , sẽ nhanh ch.óng tuôn trào xuống, hơn nữa lượng sẽ còn nhiều hơn đây.
Quả nhiên, nửa tiếng , chị Trương bỗng nhiên “ái chà” một tiếng, “Không !”
“Sao thế?”
“Chị Trương chỗ nào khỏe ?”
“Chị cảm thấy chắc là ‘đến ngày’ .”
Rất nhanh, năm phút , chị thần sắc phức tạp từ trong nhà vệ sinh .
“Thế nào , tới ?”
“Ừm.”
Lần , cả trạm y tá đều sôi sục!
“Khá khen cho Thanh Âm nhà em nhé, thật sự chuẩn thế, bảo nửa tiếng là thừa thiếu một phút nào!”
“Y thuật của em chắc còn lợi hại hơn nhiều bác sĩ Đông y già chứ?”
“Chị gái chị thấy kinh, tìm chủ nhiệm khoa Đông y viện xem, thu-ốc uống mười mấy thang mà vẫn thấy, ôi chao sớm thế tìm em .”
“Nhanh xem giúp em với, xem em bệnh tật gì ...”
Thanh Âm nhất thời họ vây quanh, đành chấp nhận phận mà bắt mạch cho từng , mà mỗi câu cô đều trúng phóc triệu chứng của họ, bất kể là ai xong cũng liên tục gật đầu, kinh ngạc thôi.
Đây, quả thực là còn hiểu họ hơn cả con giun trong bụng họ nữa!
Mãi cho đến gần năm giờ, mới rà soát công việc hôm nay một nữa, bàn giao xong chuẩn tan , bỗng nhiên gặp chủ nhiệm Diêu vội vã chạy tới, “Y tá, chủ nhiệm Vương của các cô tan ?”
“Vẫn ạ, chủ nhiệm Vương, nhà giường 3 tìm.”
Chủ nhiệm Vương , thói quen đẩy đẩy gọng kính, “Có chuyện gì thế?”
“Là , bà nôn .”
Chủ nhiệm Vương thầm nghĩ điều trị ba ngày , thu-ốc tiêm đúng bệnh cũng tiêm lâu như , hết đau , vẫn còn nôn nhỉ?
“Thực mấy ngày nay vẫn thỉnh thoảng nôn, nhưng vì nghiêm trọng nên cũng , nãy đang định về nhà mang cơm cho bà, nhắc đến đồ ăn là bà thấy buồn nôn, nôn sạch sành sanh cả bữa trưa .”
Thanh Âm vội vàng bước theo chủ nhiệm Vương, cũng về phía phòng bệnh, theo lý mà viêm túi mật cũng là bệnh gì khó chữa mà.
Trên sàn nhà, nôn một bãi lớn, một mùi hôi thối nồng nặc truyền đến, vô thức bịt mũi .