Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cả ngày cứ thần thần bí bí, ở ban bảo vệ sắp biến thành u linh luôn đấy, cẩn thận đuổi việc .”
Bà cố nội Cố lải nhải, nhưng rốt cuộc vẫn nỡ nặng lời, thấy phơi nắng đến đen nhẻm thế , chắc hẳn là ở bên ngoài chịu ít khổ cực.
Bà ngốc, bà Cố An chắc là đang việc gì đó ở ngoài, kiểu đáng tin như vẻ bề ngoài, nhưng bà dám hỏi, hỏi thì đứa trẻ còn sinh phản cảm, bà chỉ thể sầu muộn trong lòng.
Bà cụ bếp bận rộn, Thanh Âm uống một bát canh đậu xanh để nguội, đậu xanh nấu chín nhừ cát mịn, còn mấy quả táo đỏ, bỏ thêm một nắm đường phèn, ngọt lịm sinh tân giải khát.
“Cái quán cơm nhỏ chúng đến ăn, chú Sơn và dì Sơn, em còn nhớ ?”
Trong trí não Thanh Âm hiện lên hình ảnh hai trung niên chất phác hậu đậu, quả thực là ấn tượng sâu sắc, quan trọng là tay nghề nấu nướng của họ , món ăn mắt thơm ngon.
“Con trai của họ, Sơn, là đồng đội cùng một tiểu đội với trai , đều hy sinh .”
Thanh Âm dừng động tác nhai , lúc mới phát hiện mắt đỏ ngầu.
“Họ đừng tra nữa, tra , nhưng tin, trai sẽ lừa , càng thể là kẻ phản bội.”
Thanh Âm gì, cứ thế lặng lẽ , biểu cảm của dần trở nên dữ tợn, nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt, khôi phục vẻ bình tĩnh, “Chúng tạm thời đừng ly hôn, còn cần sự giúp đỡ của em.”
Đây là thứ hai cần sự giúp đỡ của cô.
“Được, nếu gì em giúp , cứ việc .
Nếu cần em giúp bình phong, cũng thể sang chỗ em.”
Cứ như hai hiện tại, kết hôn mà sống cùng , Cố An thường xuyên biến mất, mà cô với tư cách là vợ mới cưới thờ ơ quan tâm, tâm chắc chắn sẽ chú ý đến, loại chuyện căn bản giấu .
Sau lưng bao nhiêu khua môi múa mép , chỉ là mặt họ thôi.
Cố An khựng , “Em chắc chắn chứ?
Liệu ảnh hưởng đến... tương lai của em ?”
Thanh Âm lúc đầu còn phản ứng kịp, hai giây thì dở dở , nào, hai ở cùng thì lúc ly hôn danh tiếng sẽ hơn chút chắc?
Đây là cái lý lẽ vớ vẩn gì thế .
“Sao mà lề mề thế, dọn qua cũng , nhưng giữ vệ sinh, nếu em...”
“Được.”
Thanh Âm:
“...”
Đại ca, phản ứng cần nhanh thế , nếu mà đuôi thì đuôi chắc vẫy tận trời chứ!
Bà cố nội Cố cũng con trai ngớ ngẩn cái gì, dù bữa tối cùng Thanh Âm, quan trọng là lúc còn mang theo mấy bộ quần áo giặt!
Bà cố nội Cố nghi ngờ, tự tưởng rằng thần quỷ theo đôi vợ chồng trẻ, thấy họ cùng viện 16, bà canh bên ngoài hồi lâu, cũng thấy Cố An , khoảnh khắc đó, bà cụ thực sự vui đến phát ngốc!
Trong đầu bà nghĩ xong tương lai cháu trai cháu gái bảo bối sẽ học trường nào !
Tuy nhiên, trong phòng Thanh Âm, hai đang phân chia ranh giới.
Thanh Âm ngủ phía gần cửa sổ, vì cô ngủ sớm; Cố An ngủ phía ngoài, giữa hai còn treo một tấm rèm vải, ban ngày kéo chắn ánh sáng, tối ngủ thì kéo là , dù cái phản lớn rộng, bốn vẫn thừa thãi.
“Không rửa chân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-97.html.]
Cố An thầm nghĩ, ông đây ngày nào mà chẳng rửa chân?
“Không đ-ánh răng.”
Ông đây ngoại trừ hôm say r-ượu đó, lúc nào mà đ-ánh răng?
“Không động tay động chân.”
Cố An ngoài đ-ánh răng rửa mặt, chỉ để Tiểu Bạch trong phòng gù gù gù, dường như đang hưởng ứng lời của Thanh Âm.
“Bồ câu nhỏ, mày đang giúp tao giúp đấy?”
“Gù gù gù——”
“Cho mày một nắm hạt kê, nghĩ cho kỹ hãy trả lời, mày là bồ câu của tao là bồ câu của ?”
“Gù gù gù——”
Thanh Âm chút buồn , cái con nhỏ , sớm thế thà nuôi con vẹt, vẹt còn tiếng .
Mùa , thanh niên đều rửa mặt chải đầu ở trong sân, bên cạnh giếng nước, cứ thế cúi mà giải quyết, khoảnh khắc thấy Cố An cầm chậu rửa mặt và khăn bông từ trong phòng Thanh Âm , thế giới bỗng im bặt.
“Ồ, An t.ử, cũng một thời gian gặp nhỉ.”
Liễu Chí Cường lên tiếng , mắt cứ liếc về phía phòng Thanh Âm.
Cố An trực tiếp chắn mặt , “Sao thế, sinh viên đại học tìm việc ?”
“Cũng việc gì, bộ phận nghiên cứu của chúng công việc bận rộn, giống như ở ban bảo vệ.”
Một bên là sinh viên đại học tiền đồ rộng mở, một bên là tên lông bông nhân viên thời vụ cả ngày lảng vảng, họ vốn dĩ thuộc về cùng một thế giới.
Cố An dường như sự chế giễu trong giọng điệu của , múc nước, rửa mặt, đổ nước, động tác liền mạch, đó thèm ngoảnh đầu mà rời .
Liễu Chí Cường bóng lưng hừ một tiếng, dạo bực bội, tính kế Thanh Âm thành, còn để Thanh Âm nhân cơ hội bám lấy Tần Chấn Hoa mà bệnh viện khu, Thanh Tuệ Tuệ còn đang giận dỗi với đây, mà xui xẻo tên Lưu b-éo bên cũng ngã ngựa , chị cả dặn dặn tránh sóng gió .
Haizz, cũng , tên Lưu b-éo ức h.i.ế.p dân lành bao nhiêu năm vẫn bình an vô sự, bắt Thanh Âm thành tự tù ?
Chẳng lẽ cao nhân chỉ điểm cô ?
Thanh Âm trông giống khả năng tìm công an mặt, cô chắc năng lực đó, chắc chỉ là Lưu b-éo đen đủi, đúng lúc đụng họng s-úng thôi.
Cố An rửa ráy xong, Thanh Âm treo rèm ở giữa lên, từ tối nay trở , diện tích sử dụng giường của cô bớt một nửa.
Mùa hè nhiều mồ hôi, da dẻ cũng khô như mùa thu đông, cô bôi kem tuyết hoa lên mặt, chỉ múc một chút xoa lên cổ, nhẹ nhàng tán đều là xong.
“Cẩn thận Liễu Chí Cường.”
“Hửm?”
Cố An tự sắp xếp quần áo xong xuôi, xếp bằng phản, “Người tâm thuật chính, để mắt tới .”
Thanh Âm thấy hứng thú, hai họ là bạn cùng lứa lớn lên bên từ nhỏ, lẽ những góc độ mà cô với tư cách là độc giả thấy , “Anh cho em , tâm thuật chính thế nào?”
“Em đừng hỏi nữa, tóm là tránh xa .”
Mọi đều là phượng hoàng vàng bay từ ngõ Hạnh Hoa, dù điều kiện như nhà họ Liễu mà thể một sinh viên đại học Công Nông Binh thực sự là điều ai cũng ngờ tới, hiện tại ở bộ phận nghiên cứu cũng mưa gió, tương lai chắc chắn tiền đồ rộng mở vân vân.