Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có thể gặp đàn chị khóa ngay tại nơi thực tập, tâm trạng đương nhiên là .
Thanh Âm chủ động đưa tay :
“Chào chị, em sẽ gọi là đàn chị nữa nhé, đồng chí Hiểu Bình.”
Mao Hiểu Bình mặc dù thắc mắc tính cách cô trở nên cởi mở và phóng khoáng như , nhưng vẫn nắm lấy tay cô, kể chuyện của hai năm qua.
Hóa khi nghiệp cấp ba, vì bố đều là bác sĩ bệnh viện thành phố, cô nhanh ch.óng cử học trường y chuyên khoa, nối nghiệp cha .
Năm nay cô đến thực tập, nhưng cô thích học lâm sàng mà học điều dưỡng, nên coi là thực tập sinh điều dưỡng.
“Mình vẫn tiêm cho thật nào , ở trường chúng cũng chẳng học hành gì mấy bạn mà, lát nữa bây giờ?”
Mao Hiểu Bình chút sợ hãi.
“Không , sẽ bác sĩ hướng dẫn mà.”
Nói đến đây, mấy nam sinh phía đầu , Thanh Âm thêm vài cái, trong mắt loé lên vẻ kinh ngạc:
“Không trong chúng ai may mắn phân cho chủ nhiệm trực tiếp hướng dẫn nhỉ.”
Một nam sinh trung niên bốn mươi tuổi ưỡn ng-ực, mang theo vẻ tự tin kiểu “ đó chắc chắn là ".
Ở các bệnh viện đời , thông thường hướng dẫn cho sinh viên cao đẳng và đại học đều là bác sĩ tuyến đầu, mang hàm sơ cấp hoặc trung cấp thôi.
ở cái thời đại thiếu thốn thu-ốc men và bác sĩ , ngay cả chủ nhiệm cũng đích hướng dẫn.
“Đồng chí ở lớp nào , từng thấy cô ở trường nhỉ?”
Người đàn ông trung niên bước tới hỏi Thanh Âm.
“ sinh viên trường y, nghiệp cấp ba xong.”
Nam sinh “ồ" một tiếng bỏ , vẻ như bọn họ là sinh viên đại học nên bắt chuyện với từng học đại học.
Thanh Âm:
“Được thôi, thật thà quá, nhưng rõ sớm cũng , tránh nảy sinh những rắc rối đáng .”
Mao Hiểu Bình kéo kéo cô, nhỏ:
“Đừng để ý đến , bóng mỡ.”
Thanh Âm suýt chút nữa thì phì , thời đại cũng thịnh hành dùng từ “bóng mỡ" để miêu tả ?
Cô còn nghi ngờ Mao Hiểu Bình cũng là xuyên nữa.
Tần Chấn Hoa đưa đến khoa Nội, vài câu rời .
Trước khi ông cũng đặc biệt chào hỏi Thanh Âm, nên Thanh Âm cùng đợi khoa phân công bác sĩ hướng dẫn.
Cô coi là “học sinh chuyển trường", mãi đến cuối cùng mới xướng tên.
Bác sĩ hướng dẫn tên là Đào Anh Tài, nhưng cô thấy Mao Hiểu Bình há hốc mồm, vẻ mặt thể tin nổi.
“Sao chị?”
“Bác sĩ Đào á... phân em cho Chủ nhiệm Vương nhỉ?
Tại Triệu Thụy Cường phân cho Chủ nhiệm Vương chứ, đúng là ch.ó ngáp ruồi, hứ!”
Triệu Thụy Cường chính là đàn ông trung niên bắt chuyện lúc nãy.
“Không ạ, dù theo ai cũng là học mà.”
Thấy đàn chị còn bất bình , Thanh Âm vội vàng kéo tay áo cô :
“Thôi mà, chị mau cho em tình hình của bác sĩ Đào .”
Vẻ mặt Mao Hiểu Bình chút kỳ quái:
“Người hả, tuổi thì lớn , nhưng chút... hồ đồ.”
Tuổi lớn chẳng đồng nghĩa với kinh nghiệm phong phú , đ-ánh đồng với hồ đồ ?
Thanh Âm cảm thấy chút lạ lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-91.html.]
“Ông ... chung em ở mặt ông thì ít ít thôi.
Ông thích bới lông tìm vết lắm, gì cũng ông soi .
Nghe mắng đuổi mười mấy thực tập sinh đấy.”
Đào Anh Tài là một quái dị tiếng ở bệnh viện khu vực, quan hệ với bất kỳ ai, từ lãnh đạo cho đến đồng nghiệp trong khoa, thực tập sinh, thậm chí cả bệnh nhân cũng thường xuyên ông mắng đến phát .
Trước đây mỗi năm theo lệ thường đều phân hai thực tập sinh cho ông, nhưng trong khi các bác sĩ hướng dẫn và thực tập sinh khác dù hòa hợp lắm thì ít nhất cũng là mối quan hệ hướng dẫn bình thường, thì thực tập sinh của ông, trụ lâu nhất là một tháng, ngắn nhất thì ngay ngày thứ hai lóc đòi đổi bác sĩ hướng dẫn !
Một quái dị như , còn coi r-ượu như mạng sống.
Mỗi uống say, ông chỉ mắng mà còn c.h.ử.i bới đủ thứ.
Lãnh đạo bệnh viện, lãnh đạo huyện, đến cả ông trời ông cũng c.h.ử.i.
Nếu ai khuyên ngăn, ông còn thể lao đ-ánh luôn.
Cứ thế dần dà chẳng ai thèm quan tâm đến chuyện của ông nữa.
Còn những vị lãnh đạo ông mắng , là thực sự chấp nhặt là cũng bó tay với ông, mà đều đành mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nghe là do mấy năm gia đình gặp bất hạnh nên tính tình ông mới đổi lớn như , ngày ngày bỏ bê công việc để uống r-ượu.
Bệnh viện cũng chẳng gì ông, chẳng là thích mắng bệnh nhân , thì ít sắp xếp ca khám ngoại trú và giường bệnh cho ông thôi.
Nếu bệnh nhân khiếu nại tố cáo gì thì lãnh đạo bệnh viện đích mặt năn nỉ ỉ ôi là xong; chẳng thích mắng đồng nghiệp , thì sắp xếp cho ông một phòng việc riêng, tất cả đồ dùng đều riêng một bộ.
“Ông hả, là cái quái dị ai dám đụng ở bệnh viện khu vực Đông Thành , hơn hai năm nay ai dám phân thực tập sinh cho ông .”
“Chị nghi ngờ em đắc tội với ai , nếu phân em cho hạng như thế.”
Thanh Âm nghĩ đến việc Tần Chấn Hoa đưa tới, chắc đến nỗi đắc tội với ai chứ.
“Thôi bỏ , bắt đầu việc , nhớ là chuyện gì cứ đến trạm y tá tìm chị nhé.”
Mao Hiểu Bình thực sự căng thẳng, cả nhà cô đều theo ngành y, nhưng khổ nỗi cô chẳng chút hứng thú nào, học y cũng là kiểu ép thế cưỡi hổ xuống , đến việc tiêm cho thật cô còn chẳng dám.
Thanh Âm theo bước các bạn tới văn phòng bác sĩ.
Thấy bên bàn việc ít bác sĩ đang , trẻ nhiều, đa là từ bốn mươi tuổi trở lên.
Vì cô lịch sự hỏi:
“Xin hỏi ai là bác sĩ Đào Anh Tài ạ?”
Nghe thấy cái tên , tất cả đồng loạt sang, đ-ánh giá từ xuống .
Có tò mò, bất ngờ, cũng cả hả hê.
Thanh Âm nguyên do nhưng chỉ thể giả vờ :
“ là thực tập sinh mới của bác sĩ Đào, phân xuống, đến gặp ông để trình diện ạ.”
Lần , ánh mắt của đồng loạt chuyển thành thương hại.
Một cô gái xinh xắn thế , lát nữa mà lên chắc trông chẳng xinh gì nổi.
Chủ nhiệm Vương thở dài, chỉ chỉ hành lang phía :
“Bác sĩ Đào ở căn phòng .”
Đến cả chủ nhiệm khoa đại tài mà cũng như nuốt ruồi thế , Thanh Âm dự cảm rằng ba tháng thực tập của chắc chắn sẽ dễ dàng gì.
Đi qua hành lang, tới cuối đường, cô phát hiện đó là một phòng việc riêng, biển cửa còn ghi “Phòng Chủ nhiệm", ước chừng cũng là chiếm dụng.
Cửa khép hờ, thể thấy bên trong phát tiếng ngáy như tiếng máy sấy tóc.
Thanh Âm đ-ánh liều, gõ cửa văn phòng với lực nhẹ cũng nặng.
Một lúc , tiếng ngáy bên trong mới ngừng một chút, truyền một tiếng “Vào ” uể oải.
Vừa bước liền thấy bàn việc đối diện cửa là một đàn ông ngoài năm mươi tuổi đang ngửa, mái tóc hoa râm rối bù, đầu mũi đỏ sưng, đúng chuẩn mũi sư t.ử do uống r-ượu nhiều.
Ngay cả chiếc áo blouse trắng cũng bẩn thỉu, cúc áo cài xộc xệch...
Hai chân gác lên bàn việc, đống bệnh án bên lộn xộn, thậm chí còn vài dấu giày.