Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có thể đến bệnh viện khu vực coi như là đường tắt để vượt lên!”

 

“Được, nếu cháu đến thì thứ hai tuần qua đó, nhớ xin giấy giới thiệu của đơn vị cháu.”

 

Phó giám đốc Lưu vội vàng đồng ý:

 

“Lát nữa sẽ ký giấy cho cô ngay.”

 

Nói thật lòng, hôm nay ông gánh vác chuyện thực chất cũng là vì yêu mến một nhân tài như Thanh Âm.

 

Một bác sĩ giỏi như , ông chỉ giữ nhà máy cả đời, đây chính là bảo vệ sức khỏe cho bà con, là thần hộ mệnh đấy!

 

Trò chuyện thêm một lát, Tần Chấn Hoa rời .

 

Thanh Âm phát hiện Lâm Lỵ cũng biến mất từ lúc nào, đoán chừng cô thích những cảnh tượng lãnh đạo chuyện phiếm thế nên chuồn sớm.

 

Lòng ơn của Thanh Âm đối với cô chỉ thể lặng lẽ ghi tạc trong lòng.

 

Buổi tối về ngõ Hạnh Hoa, đều đến hỏi thăm chuyện buổi trưa.

 

Một mặt họ mắng mấy kẻ “băng đỏ" chuyện , sinh con lỗ đ-ít, mặt khác an ủi cô đừng sợ, chuyện gì cứ gọi một tiếng, cả xóm sẽ đến giúp.

 

Lòng Thanh Âm ấm áp vô cùng, nhưng cô cũng đang suy ngẫm, rốt cuộc là ai tố cáo ?

 

Tờ đơn thu-ốc của Trương Nhị Đản trong tay tên b-éo họ Lưu , cô nhớ rõ là cất tủ.

 

Sau đó khi đưa cho Lâm Lỵ thống kê lượng bệnh nhân khám ngoại trú, vì cũng thứ tự cố định, nên cô cũng để ý nó còn ở đó .

 

Mà hôm nay, tên b-éo họ Lưu , cô tìm thì thấy nữa.

 

Chỉ thể là nó mất trong thời gian từ lúc khám bệnh đến hôm nay.

 

Trong suốt nửa tháng đó, mỗi ngày tiếp xúc với bao nhiêu bệnh nhân, trừ những trường hợp đặc biệt, cô cũng thể nhớ rõ thời gian khám cụ thể của từng .

 

Như , tra xem ai lấy trộm đơn thu-ốc thì khá phiền phức.

 

Còn về những đơn thu-ốc khống thì càng khó tra hơn.

 

điều đó nghĩa là cô sẽ bỏ qua cho kẻ tiểu nhân đ-âm lén lưng.

 

Thanh Âm dự định ngày mai đến phòng khám sẽ rà soát tất cả đơn thu-ốc gần đây xem tìm manh mối gì .

 

Thanh Âm tựa đầu giường sách, cứ cảm thấy trong phòng thiếu thiếu cái gì đó.

 

À đúng , Tiểu Bạch nhà.

 

Nói là “", vì cái con chim nhỏ giống hệt như Cố An, mấy ngày thấy mặt mũi .

 

Đã quen với việc mỗi ngày về nó kêu gù gù đến dụi , mấy ngày liền thấy bóng dáng, cô chút lo lắng ——

 

Liệu khi nào bắt chảo dầu ?

 

bảo nó lương tâm thì cũng đúng, tối đến nó vẫn bay về ngủ, thức ăn và nước đặt trong bát mỗi ngày đều vơi đúng giờ.

 

Cố An mới thực sự là kẻ lương tâm, đến ngủ cũng thèm về ngõ Hạnh Hoa nữa.

 

Bà Cố lẩm bẩm mấy ngày, sang nhà Cương T.ử tìm mấy đều thấy .

 

Nghe hôm nay Thanh Âm xảy chuyện lớn như cũng đến giúp, khiến bà lão tức điên lên, bảo giỏi thì đừng về, về là bà nhất định cho mặt.

 

Thanh Âm thì thấy chẳng cả, cô hiện tại việc quan trọng hơn bận rộn.

 

Phía Tô Tiểu Mạn bàn bạc xong với nhà máy, giá d.ư.ợ.c liệu thực sự ưu đãi.

 

Lâm Lỵ cũng liên hệ với xưởng mộc, tủ thu-ốc đưa kế hoạch sản xuất.

 

Thanh Âm tranh thủ tất việc hiệu thu-ốc khi đến bệnh viện khu vực trình diện.

 

Mọi đều luyến tiếc cô, sợ cô lên bệnh viện tuyến thời gian khám ở trạm xá, tìm cô khám bệnh sẽ thuận tiện.

 

Thanh Âm liền suy tính xem thể thương lượng với bệnh viện khu vực , một tuần cô đến đó vài ngày, những ngày còn vẫn ở đơn vị cũ.

 

Như thể tập trung khám cho bệnh nhân mấy ngày đó, mà cũng lỡ việc học tập bên .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-90.html.]

Giữa tháng sáu, thứ hai, Thanh Âm cầm giấy giới thiệu của nhà máy đến bệnh viện khu vực trình diện.

 

Đầu tiên cô thẳng đến phòng Khoa giáo, bên đó thấy tên cô:

 

“Đồng chí Thanh Âm , phía Chủ nhiệm Tần chào hỏi , cháu trực tiếp đến khoa Chẩn đoán hình ảnh tìm ông , ông sẽ sắp xếp cho cháu.”

 

Một chủ nhiệm khoa mà quyền hạn lớn như ?

 

Thanh Âm nhớ vẻ kiêng dè của tên b-éo họ Lưu đối với ông ngày hôm đó, phận của Tần Chấn Hoa dường như... đơn giản?

 

Tên b-éo họ Lưu đến cả mặt mũi của Phó giám đốc Lưu cũng thèm nể, nể mặt ông , chắc hẳn là kiêng dè bản ông hoặc ông .

 

Nghĩ đoạn, khi nhận thẻ thực tập, bảng tên và chiếc áo blouse trắng in tên bệnh viện, Thanh Âm tới khoa Chẩn đoán hình ảnh.

 

Thời gian còn sớm nên bệnh nhân, Tần Chấn Hoa nhấp một ngụm , hỏi han đơn giản tình hình của cô vài câu:

 

“Thế nhé, mặc dù cháu là Trung y gia truyền, nhưng lâm sàng Tây y cũng nên tiếp xúc một chút mới .

 

Thời gian mấy tháng còn , cứ khoa Nội ba tháng, khoa Ngoại ba tháng, cháu thấy thế nào?”

 

“Dạ quá ạ, thể học hỏi cả nội và ngoại khoa thì còn gì bằng.”

 

Tần Chấn Hoa thấy cô giống mấy lão già Trung y bảo thủ bài xích những thứ của Tây y, trong lòng đ-ánh giá cao cô thêm vài phần:

 

thấy công việc ở trạm xá của các cháu cũng bận rộn.

 

Thế , trong một tuần, thứ hai, tư, sáu cháu đến bệnh viện , thứ ba, năm, bảy thì vẫn ở trạm xá như cũ.

 

Nếu gặp việc gấp thì cháu cứ bàn bạc với bác sĩ hướng dẫn để đổi ca.”

 

Thanh Âm một nữa cảm thấy cảm kích, Tần Chấn Hoa thực sự là một hướng dẫn thấu hiểu nỗi khổ của cấp cơ sở!

 

Cô còn kịp mở lời, ông sắp xếp thời gian xong xuôi cho cô !

 

Tần Chấn Hoa nhấp thêm hai ngụm , uống nốt ngụm nước cuối cùng trong cốc:

 

“Đi thôi, đưa cháu trình diện ở khoa Nội .”

 

Bệnh viện khu vực hiện tại đây gọi là bệnh viện huyện, vì sáp nhập nội thành nên mới đổi tên, nhưng quy mô vẫn lớn.

 

Tòa nhà khám bệnh là một dãy nhà thấp, khu nội trú bao gồm cả nội và ngoại khoa cũng chỉ năm tầng.

 

Hơn nữa Thanh Âm đến , khoa Nội ở đây là khoa Nội chung, chia nhỏ thành tiêu hóa, hô hấp huyết học, phàm là bệnh ngoại thương hoặc cần phẫu thuật thì đều tính là khoa Nội.

 

Cũng thật trùng hợp, ở lối cầu thang bọn họ còn bắt gặp một nhóm thực tập sinh mặt mũi non choẹt, là sinh viên trường y chuyên khoa, đây cũng là một hình thức cử học đại học.

 

Tần Chấn Hoa phía , trò chuyện với một cán bộ khác của phòng Khoa giáo.

 

Thanh Âm phía , nhân tiện quan sát các thực tập sinh , lứa tuổi đồng đều:

 

lớn nhất bốn mươi tuổi, nhỏ nhất mới mười sáu mười bảy, còn nhỏ hơn cả cô.

 

Chắc chỉ thời đại mới xuất hiện sự chênh lệch tuổi tác như .

 

Vừa , , cô bỗng bắt gặp một đôi mắt sáng lấp lánh đang mỉm , Thanh Âm sững ——

 

Sao trông quen quen nhỉ?

 

“Thanh Âm, là bạn ?”

 

Người là một cô gái tóc ngắn ngang tai, chiếc áo sơ mi vải dacron còn in vài bông hoa ngọc lan, đôi mắt tròn xoe, trông cực kỳ đáng yêu.

 

“Là , còn bạn là...”

 

Thật sự quen.

 

“Mình là Mao Hiểu Bình, khóa 68 trường Trung học 2 Đông Thành đây, chúng từng cùng tham gia đội ngâm thơ mà, tên là Mao Hiểu Bình, bạn còn nhớ ?”

 

Thanh Âm cuối cùng cũng tìm thấy vị đàn chị từ trong ký ức của nguyên chủ.

 

Khi đó bọn họ đều là thành viên của câu lạc bộ văn học trường, còn cùng đến Cục Văn hóa tham gia ngâm thơ.

 

Chỉ điều Mao Hiểu Bình lớn hơn cô hai khóa, đó nhanh ch.óng nghiệp, từ đó về cũng gặp nữa.

 

 

Loading...