Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:15:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cố An cũng nhiều, thấy ở nhà già, trẻ nhỏ và phụ nữ, trực tiếp lấy xà phòng, khăn mặt cùng đường đỏ, đường trắng , hỏi họ đổi .”

 

“Đổi thế nào?"

 

“Đại nương, trong nhà các nếu tiền thì dùng tiền mua, chúng cháu cần phiếu, giá cả giống hệt cửa hàng cung tiêu công xã.

 

Nếu tiền cũng thể dùng trứng gà, trứng vịt, gà mái già để đổi."

 

Mọi xong liền hớn hở mặt.

 

Những thứ là đồ khan hiếm đối với nông dân, gặp lúc trong nhà hỷ sự tang ma, tìm quan hệ xếp hàng cũng chẳng mua đồ thế .

 

Hỏi giá cả, quả nhiên đúng là bằng với cửa hàng cung tiêu thật.

 

Mọi lập tức hành động, về nhà lấy tiền thì lấy tiền, bắt gà thì bắt gà, gom trứng thì gom trứng.

 

Chừng nửa tiếng , đồ đạc hai mang đến “đổi" hết sạch.

 

Họ cũng nán lâu, trực tiếp đạp xe về.

 

Tuy nhiên, đồ họ đổi khá nhiều, giống như xà phòng mấy thứ nhỏ nhặt thể giấu .

 

Đến vùng ven thành phố, Cố An đề nghị riêng, cuối cùng hội quân tại nhà Cương Tử.

 

“Được !"

 

Cái miệng của Cương T.ử toe đến tận mang tai.

 

Những thứ ở nhà chẳng thiếu thốn gì, mà về nông thôn đổi sáu con gà mái già, hơn bốn mươi quả trứng gà, mười mấy quả trứng vịt, tiền cũng thu về hơn tám đồng!

 

Cái chẳng khác gì nhặt tiền !

 

Bởi vì sự hồi phục của Bạch Tuyết Mai là điều ai cũng thấy rõ, cộng thêm Ban Tổ chức đích đến tặng cờ thi đua, bệnh nhân của Thanh Âm dần dần đông lên.

 

Mỗi ngày thể khám cho năm sáu , phần lớn tập trung buổi sáng.

 

Hơn nữa đa trung niên và cao tuổi, hiệu quả giao tiếp cao lắm, thường xuyên một bệnh nhân khám đến nửa tiếng, đến lúc tan thì đến rát cả họng.

 

Chẳng còn cách nào khác, già thích lải nhải, chuyện đông chuyện tây, chỉ riêng kể bệnh sử thôi mất bao lâu , giữa chừng còn dễ lạc sang chuyện nhà cô Ba, ngõ Bảy...

 

Thanh Âm “hóng" sạch tin đồn lớn nhỏ trong nhà máy.

 

Lâm Lị bình thường cũng hai ba bệnh nhân, nhưng lạ là từ khi Thanh Âm phòng khám độc lập, phía cô chẳng ai đoái hoài tới.

 

Mọi đằng ít lời bàn tán, chẳng là do kỹ thuật cô kém còn tỏ thái độ .

 

Mấy bà đại nương, ông đại gia đó thường là lời hết sa sầm mặt cắt ngang, nếu còn lải nhải thêm thì cô trực tiếp nể mặt.

 

Cứ thế một trở , ngay cả khi kỹ thuật của cô cũng tồi, nhưng trong điều kiện sự lựa chọn, chắc chắn vẫn sẵn lòng chọn tiểu bác sĩ Thanh hơn.

 

“Cô cũng đừng giận, Tiểu Thanh cố ý tranh giành bệnh nhân của cô ."

 

Chị Trương đan áo len .

 

Chị Lý cũng khuyên nhủ:

 

“Con Tiểu Thanh thế nào chúng còn ?

 

Bệnh nhân chọn cô bé, chúng cũng chẳng cách nào."

 

Họ còn đỡ, mỗi một câu khiến mặt Lâm Lị càng đen hơn, cô trực tiếp phất tay áo bỏ .

 

Chị Trương và chị Lý ngơ ngác:

 

“?"

 

Cái vị “hắc sát thần" nữa ?

 

Lâm Lị càng nghĩ càng thấy khó chịu.

 

Ngồi trong văn phòng của thấy Thanh Âm ở sát vách trò chuyện ôn tồn với bệnh nhân, thỉnh thoảng còn tiếng sảng khoái truyền , tại đến chỗ cô khám bệnh ?

 

Chẳng lẽ bản tính họ thích ?

 

Càng nghĩ càng giận, Lâm Lị trực tiếp đến phòng y tá:

 

“Trong lòng các , là loại hẹp hòi như ?"

 

Nói xong, cũng chẳng đợi họ phản ứng, cô một nữa phất tay áo bỏ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-57.html.]

Chị Trương và chị Lý:

 

“?"

 

Lại nữa đây?

 

Thế , Thanh Âm ở sát vách một nữa nhận một xấp dày “đơn thu-ốc ảo"!

 

Cô thực sự dây thần kinh nào của Lâm Lị chập mạch nữa.

 

Khám xong bệnh nhân cuối cùng thì đến giờ tan , cô cởi áo blouse trắng thì thấy đang dựa cửa.

 

“Mẹ gọi cô qua ăn cơm."

 

Cố An mặc bộ quân phục cũ do Phòng Bảo vệ phát thống nhất, cắt kiểu tóc húi cua ngắn, đường chân tóc ở thái dương như điêu khắc , góc độ hảo vô cùng, là một khuôn mặt chuẩn đồ họa.

 

Ngay cả Thanh Âm vốn quen trai cũng khỏi sững sờ.

 

Cậu , đúng là trai thật.

 

Bà Cố da dẻ nhưng ngũ quan đoan chính, vóc dáng cao.

 

Bố Cố thì dáng cao nhưng nước da trắng trẻo, mày mắt đẽ...

 

Cậu chọn hết ưu điểm của cả hai mà lớn lên nha!

 

“Sao , mấy ngày gặp nhận ?"

 

Cố An đến mức tự nhiên, sờ sờ mũi.

 

“Cậu cắt tóc ngắn trông lắm."

 

Thanh Âm bao giờ tiếc lời khen ngợi khác.

 

Mặt Cố An đỏ lên một chút:

 

“Cô thì cái gì gọi là , con nhóc..."

 

Thôi bỏ , linh hồn bên trong là một con nhóc phim ảnh.

 

“Cậu yên tâm, cô bé ở thế giới bên sống ."

 

Thanh Âm mỉm với .

 

Gần đây cô mơ thấy Tiểu Thanh Âm hai , cô bé ở thế giới đó thực sự hạnh phúc, thành tích tiến bộ vững chắc, một bạn thể tâm sự, bố cô bé sự nghiệp thuận lợi, thăng chức một chút, đang bàn bạc mua cho cô bé một căn nhà ở thành phố mà tương lai cô bé học đại học, sổ đỏ chỉ tên một cô bé.

 

Cố An im lặng, đại khái thể hiểu, nhưng hiểu lắm.

 

Thanh Âm cũng gì thêm, sóng vai cùng ngoài.

 

Trên đường gặp quen, đều nhiệt tình chào hỏi hai , ai cũng họ đính hôn từ bé, cùng cũng ai .

 

Đi mãi đến đầu ngõ, Cố An bỗng nhiên thốt một câu:

 

“Cẩn thận chị dâu cô và Lưu Đại.

 

Đồ cưới của cô... của Tiểu Thanh Âm, dễ lấy ."

 

“Sao ?"

 

Cố An gì, chỉ mắt cô.

 

Cả hai đều là thông minh, Thanh Âm đương nhiên hiểu ý của .

 

Ngay trong khoảnh khắc đó, cô bỗng nảy ý nghĩ “ kết minh".

 

Hiện tại cô tiếp nhận cuộc đời của Tiểu Thanh Âm, thì mỗi một lựa chọn tiếp theo cô chỉ cần trách nhiệm với chính .

 

Có thể sớm ngày lấy đồ cưới chính là trách nhiệm lớn nhất với bản , bởi vì bên trong đó còn một thứ cho đến nay vẫn thể ước tính giá trị.

 

Đó là một cuốn y thư — Lưu Thị Vạn Bệnh Hồi Xuân Lục.

 

Vàng thỏi lớn nhỏ và trang sức ngọc tuy cũng đáng tiền, nhưng dù cũng là vật ch-ết, tiêu xài cũng hết.

 

Tức là bây giờ vẻ bán một hai vạn thì giống như là một khoản tiền khổng lồ, nhưng trong mắt “Thanh tổng" từng thấy qua tiền lớn ở kiếp , đây thực sự tính là gì, dù mất sạch cô cũng thể kiếm .

 

Thứ mà bà cụ Thanh để , thứ mà Tiểu Thanh Âm trong giấc mơ vẫn kịp dặn dò hết, kho báu vô giá thực sự chính là một cuốn y thư gia truyền của dòng họ Lưu.

 

Mỗi Thanh Âm mơ thấy cô bé, lúc giấc mơ sắp kết thúc, Tiểu Thanh Âm đều dặn cô lấy “thứ đó" trong đồ cưới, để hời cho nước ngoài.

 

 

Loading...