Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 393
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được thôi, là nào của cháu Tiểu Thanh?”
“Em họ của một bạn cháu, nếu bác cần thì chiều mai hai giờ cháu dẫn qua bác xem thử nhé?”
Bác B-éo Hải đồng ý, nhân tiện cũng luôn điều kiện tiền lương:
“Kiểu mới đến cái gì cũng , tháng đầu tiên chỉ thể trả 25 đồng lương, nghỉ phép bốn ngày, đợi việc thì tăng lên 35 đồng, nếu biểu hiện còn thể cao hơn chút nữa.
Ưu điểm là mức lương trong lao động thời vụ là cao, hơn nữa là căn tin trường học, thời gian dùng bữa cố định, cũng chỉ bận rộn hai thời gian đó, vẫn thể nghỉ ngơi .
Nhược điểm là bao ăn ở, thanh niên đó tự tìm chỗ ở.”
Thanh Âm ghi nhớ, chiều về liền với chị dâu Tần, bảo chị hỏi thử ba em họ nhà dì Hai Hồng xem ai .
Thông qua bữa cơm hồi mùa xuân đó, cô thích tính cách của dì Hai Hồng, giúp tìm đối tượng thì cô nguồn lực, nhưng nếu là thể để con trai dì đến thành phố tìm một công việc, cũng thuận tiện cho việc tìm đối tượng hơn ?
Một trai hướng nội, ngoài rèn luyện một chút cũng là chuyện .
Chị dâu Tần thế mà một công việc, lập tức đại hỷ:
“Được chứ, thể cho .”
Hai năm nay hàng ngàn hàng vạn thanh niên tri thức về thành phố, nhiều việc , những đợi việc mỗi ngày sắp đạp đổ ngưỡng cửa của văn phòng đường phố và cục nhân sự , chị bao giờ dám nghĩ đến chuyện để các em họ đến thành phố Thư việc, vì căn bản là tìm mà!
Quả nhiên, dì Hai Hồng khi cũng vui mừng khôn xiết, lập tức hỏi ba đứa con trai hướng nội xem ai , kết quả nửa phút lên tiếng, cuối cùng vẫn là út ấp a ấp úng để cho.
Trưa ngày hôm , chị dâu Tần bến xe đón , đưa đến trường của Thanh Âm, Thanh Âm dẫn cho bác B-éo Hải xem mặt.
Cậu thanh niên cũng họ Hồng, tên là Hồng Giang, giống hệt trong ký ức của Thanh Âm, vô cùng hướng nội, giữa khuôn viên trường học qua kẻ mà dám khác, bác B-éo Hải hỏi gì nấy, những gì khác hỏi cũng hé nửa lời.
“Cậu thanh niên trông dáng vẻ vạm vỡ, là sức việc , ngày mai đến thì cứ phụ việc ở bếp .”
“Vâng, .”
Hồng Giang cúi đầu .
Công việc coi như giải quyết xong, nhưng chỗ ở vẫn định đoạt, chị dâu Tần lo lắng, tổng thể để ở chung nhà , như thế thì chen chúc nổi, trái bà đại ma Dương trong đại viện khi , bảo là đằng nào bà cũng sắp dọn , đang bảo hai đứa con trai giúp thu dọn hành lý đây, chủ nhà cũ cũng sẽ qua đây ở, là cứ để thuê .
Nhà lớn, hồi bà đại ma Dương và Hổ T.ử ở thì vặn, Hồng Giang ở một thì còn thấy rộng rãi, dù cũng hành lý gì nhiều.
Cậu mới đến, đất khách quê , ở cùng một đại viện với chị họ và rể họ, thể chăm sóc lẫn , nên lập tức đồng ý ngay.
Chỉ là tiền thuê nhà so với thu nhập của thì cao, tận 5 đồng một tháng, nhưng cũng còn cách nào khác, căn tin trường học cung cấp chỗ ở, tự giải quyết, nếu cộng thêm chi phí nữa, một tháng tiêu tốn ít tiền .
Người thuê thật sự là, ở thời đại nào cũng đều khổ cực.
Thế là, Hồng Giang cứ thế định cư tại thành phố Thư, miệng lưỡi vụng về, đối với chị họ là chị dâu Tần và Thanh Âm cũng lời cảm ơn gì, chỉ âm thầm ghi nhớ ơn nghĩa trong lòng, nhất định sẽ báo đáp họ.
Tìm kiếm ròng rã nửa tháng, khi Thanh Âm thi xong tất cả các môn, Lý Bình với vẻ mặt đầy lo lắng tới:
“Tiểu Thanh, em cách nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-393.html.]
“Sao cô Lý?”
Hóa là bà hiệu thu-ốc tìm T.ử Tuyết Đan nhưng tìm thấy, d.ư.ợ.c sư già với bà rằng thứ nhiều dùng, hiệu thu-ốc dự trữ, bảo bà đến bệnh viện Trung y hỏi thử xem, kết quả bệnh viện Trung y cũng tìm thấy, cuối cùng bà còn đến cả Đồng Nhân Đường hỏi, bảo bà rằng T.ử Tuyết Đan , nhưng T.ử Tuyết Tán.
Thực thành phần cũng tương đương , chỉ là dạng bào chế khác thôi, bà mua một ít, “Em xem cái ?”
“T.ử Tuyết Đan là phù hợp nhất.”
Mọi loại , tán, cao, đơn đều định dựa theo tình trạng bệnh, dùng dạng “đan" tự nhiên cái lý của việc dùng đan.
Lý Bình ở trạng thái thực vật lâu như , đột nhiên dùng dạng “tán" sợ bà chịu nổi, lợi bất cập hại.
“Người của Đồng Nhân Đường , công hiệu của An Cung Ngưu Hoàng Hoàn cũng tương đương với nó, hỏi lấy , thấy giá đắt quá nên mua ngay, qua đây hỏi em xem, nếu thể thế thì mua ngay lập tức.”
An Cung Ngưu Hoàng Hoàn, T.ử Tuyết Đan, Chí Bảo Đan gọi là “Lương Khai Tam Bảo” của Trung y, thực chất công hiệu của ba loại cũng tương tự , đều thể dùng để điều trị chứng nhiệt bế, nhưng tính hàn của An Cung Ngưu Hoàng Hoàn là mạnh nhất, phù hợp hơn với những bệnh nhân đàm nhiệt quấy phá, còn Chí Bảo Đan thì đúng như tên gọi, vô cùng trân quý và hiếm , ít khi xuất hiện thị trường...
Hiện tại phù hợp nhất với Lý Bình, vẫn là T.ử Tuyết Đan.
Bệnh viện và hiệu thu-ốc đều , Thanh Âm đột nhiên nghĩ đến một khả năng, “Liệu nhà máy d.ư.ợ.c phẩm nhỉ?”
“Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm cũng quen ai, nhưng sẽ nghĩ cách.”
Lý Bình c.ắ.n môi, bà cả đời thật thà bổn phận, giỏi giao thiệp, đáng lẽ với gia thế và năng lực việc đây của bà, đáng lẽ tích lũy một mối quan hệ và tài nguyên, nhưng bà đến dường như cũng thích kết giao với khác.
Bây giờ khi cần nhờ vả, liền cảm thấy lúng túng.
Thanh Âm nỡ để bà khó xử, “Thế , chúng chia quân hai đường, em cũng hỏi thử xem .”
Phía Tô Tiểu Mạn và Nguyên Vệ Quốc cô cũng nhờ vả , nhưng kết quả đều giống , loại thu-ốc ít dùng, bên ngoài cơ bản là mua , họ huy động sức mạnh của tất cả xung quanh cũng tìm một viên nào.
Nguyên Vệ Quốc , tháng Nhật Bản và Hàn Quốc một chuyến, Trung y ở hai quốc gia Đông Á cũng một lượng tiếp nhận nhất định, thậm chí một phương thu-ốc mà Trung Quốc ít dùng thì họ vẫn còn đang sử dụng, lẽ bên đó thể tìm thấy.
thể đặt hết hy vọng một .
Ngư Ngư ngẩng đầu họ chuyện, đợi cô Lý , con bé liền liến thoắng hỏi:
“Mẹ ơi cái gì là kem chia hai đường ạ?”
“Là chia quân hai đường, nghĩa là cùng nỗ lực, phân công hợp tác.”
“Con hiểu , giống như con với Thương Lang cùng lấy điểm tâm ăn, chính là chia quân hai đường, đúng ?”
Khi còn nhỏ, Thương Lang đất cho con bé kiễng chân và canh chừng, con bé giẫm lên Thương Lang, đứa nhỏ lùn tịt liền thể với tới điểm tâm mà cất .
“Cũng gần như đấy, nhưng con ngoan ngoãn ở nhà , ngoài mua thu-ốc.”
Thanh Âm chào hỏi bà nội Cố một tiếng, bảo bà trông chừng Ngư Ngư, bữa tối cần đợi cô, còn đến mấy giờ.
Từ ngõ Hạnh Hoa qua đó chỉ cần bốn trạm xe, nếu đường tắt thì sẽ gần hơn, nhưng cô ngày hôm nay chạy quá nhiều nơi , bộ nữa.