Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 390

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trở về khu tập thể, bà nội Cố bỗng dưng nảy một thói quen — thích toe toét.”

 

Ngư Ngư thấy khó hiểu:

 

“Mẹ ơi, tại bà nội vui thế ạ?”

 

Miệng rộn ràng tận — thế cơ mà!

 

Thanh Âm chỉ chứ :

 

“Đợi con lớn lên sẽ thôi.”

 

“Vậy bây giờ Ngư Ngư lớn mà ạ.”

 

“Đợi con lớn bằng Đồng Đồng thì sẽ hiểu.”

 

Nếu là quá ngốc.

 

Đồng Đồng dù cũng là thiên bẩm, tính phổ biến.

 

Đồng Đồng sắp sửa lên cấp hai , đúng là một đứa trẻ thiên tài, Ngư Ngư thích chạy theo , vì luôn thể trả lời nhiều câu hỏi mà đám trẻ con khác , bộ não của dường như tất cả các câu trả lời cho vấn đề thế giới .

 

Cố An nhà, thông báo ngoài là công tác Bắc Kinh, là nhiệm vụ do xưởng trưởng Lưu sắp xếp, nên sợ Thôi Tiểu Ba phát hiện, Thanh Âm cũng cần dán mắt nữa, đương nhiên cô cũng sự kiên nhẫn như Cố An, giữa chừng vẫn tranh thủ thời gian thăm Trần Dương một chuyến, tiện thể hỏi xem ông nơi nào T.ử Tuyết Đan .

 

Thanh Âm nhớ, ở đời trong lâm sàng dùng nhiều nhất, dân cũng quen thuộc nhất là An cung ngưu hoàng , năm đó lúc chữa bệnh cho bà cụ Tiêu Liên Anh cũng là dùng loại .

 

Trái T.ử Tuyết Đan thì dùng nhiều, cơ bản là còn mấy nhà máy sản xuất nữa, Trần Dương lăn lộn trong giới Đông y bao nhiêu năm nay, nếu ông chỗ nào bán thì lẽ sẽ giúp việc.

 

Hôm nay, Trần Dương và vợ ông là Tiết Mai đều ở nhà, một đang đài lột đậu nành, một đeo kính lão đan áo len, thấy hai con Thanh Âm tới cửa thì vui mừng:

 

và lão già nhà mới nhắc tới cô đấy, mau .”

 

Thanh Âm xách theo ít trái cây và hai hộp đồ hộp:

 

“Con chào thầy Trần, chào dì Tiết ạ.”

 

“Kìa cô, còn khách sáo thế, đây là bé Ngư Ngư , dì ở trạm y tế thấy một bé gái trông giống cô, thử hỏi xem tên Thanh Âm , bé còn trò chuyện với dì một lúc lâu, dì ngay là chắc chắn lầm mà, hổ là đứa trẻ thể tự quấn dây rốn quanh tám vòng trong bụng .”

 

Thanh Âm ha ha, đây thể coi là lịch sử đen tối đầu tiên của Cố Ngư Ngư nhỉ.

 

“Dây rốn tám vòng là cái gì ạ?”

 

Thanh Âm xoa xoa đầu bé, giải thích qua chuyện năm đó:

 

“Nhờ bà Tiết đây cứu con đấy, con nên cảm ơn bà Tiết nhé.”

 

“Con cảm ơn bà Tiết ạ.”

 

“Ôi chao, ngoan quá, con tên là gì nào?”

 

“Tên thường gọi của con là Ngư Ngư, tên thật là Cố Bạch Loan, năm nay con bốn tuổi ạ!”

 

Nếu , còn tưởng đây là bản mẫu giới thiệu bản do lớn bảo bé học thuộc lòng, thực Thanh Âm từng dạy bé, là bé tự cảm thấy trả lời câu hỏi diện, nên tự nghĩ câu trả lời.

 

Trần Dương gật đầu:

 

“Thông minh, giống hệt cháu.”

 

“Mẹ cháu đương nhiên là cao thủ thông minh nhất thế giới ạ!”

 

Trần Dương và Tiết Mai ha ha, trong đầu bé thì “cao thủ thông minh” tương đương với “cao thủ võ lâm” mà.

 

Thanh Âm cũng thấy ngượng, một đứa con gái sẵn sàng thổi phồng lúc nơi, đôi khi khiến cô thấy khá là “ hổ tập thể”.

 

Trò chuyện vài câu, Thanh Âm bắt đầu về chẩn đoán và việc dùng thu-ốc cho Lý Bình của , hỏi xem Trần Dương thấy như khả thi .

 

Trần Dương vuốt cằm, trầm tư một lát:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-390.html.]

“Suy nghĩ của cô tỉ mỉ, bình thường đều phát hiện nhiệt độ c-ơ th-ể của bệnh nhân bình thường, mà việc quan sát đại tiện khi dùng thu-ốc cũng là một biểu hiện để phán đoán thu-ốc đ-ánh trúng mục tiêu , , .”

 

sự khẳng định của ông, Thanh Âm hướng của lẽ đúng:

 

bây giờ một vấn đề, là con dùng T.ử Tuyết Đan cho cô , thị trường lẽ khó mua , nên phiền thầy Trần ạ.”

 

“T.ử Tuyết Đan, dùng đúng là nhiều, thế , cô cứ chơi một lát, để qua hiệu thu-ốc của bệnh viện chúng hỏi thử xem .”

 

Thanh Âm thế là nhà, bầu bạn trò chuyện với Tiết Mai.

 

Tiết Mai định nấu cơm, Thanh Âm ngăn , giờ vẫn tới bữa, cố ý chọn thời gian tới là để gây phiền hà cho hai ông bà.

 

“Ôi chao, chỉ mải chuyện lớn, Ngư Ngư ăn kẹo nào?”

 

Ngư Ngư đương nhiên là , cái miệng nhỏ háu ăn cái gì cũng ăn, nhưng bé vẫn ngoan, chỉ gật gật đầu chứ tự tiện lấy chạm đồ vật.

 

Tiết Mai lấy từ kệ đồ cổ xuống một cái hộp nhỏ, mở :

 

“Kẹo mạch nha.”

 

Kẹo mạch nha Ngư Ngư từng ăn, mỗi buổi chiều tầm ba bốn giờ, sẽ một ông cụ quẩy gánh len lỏi khắp các phố phường, tiếng “đinh đinh đang” gõ vang, đám trẻ con trong khu tập thể hễ thấy là ông cụ tới .

 

Có điều, bà nội cho ăn nhiều, một tuần nhiều nhất chỉ mua một , một ăn trong hai ngày, bé vẫn trân quý món đó.

 

Tiết Mai bẻ một miếng nhỏ:

 

“Nào, nếm thử .”

 

“Mẹ ăn ạ.”

 

Thanh Âm lắc đầu, miếng kẹo nhỏ màu nâu vàng, cô nhớ tới một phương thu-ốc ông nội thường dùng đây — Tiểu kiến trung thang.

 

Trong đó một vị thu-ốc quan trọng nhất chính là kẹo mạch nha (di đường).

 

Mặc dù ông cụ luôn nhấn mạnh rằng loại kẹo mạch nha họ dùng ngày xưa giống kẹo mạch nha bây giờ, nhưng hiện tại thợ thủ công kẹo mạch nha kiểu cũ còn nhiều, nên thường dùng kẹo mạch nha thế để thu-ốc.

 

“Ngư Ngư ăn ít thôi nhé, kẹo là ông Trần để dành thu-ốc đấy.”

 

Cũng sợ bé hỏng răng.

 

Ngư Ngư hạnh phúc nheo nheo mắt:

 

“Ngon quá ạ, giống kẹo đinh đinh bà nội mua.”

 

Tiết Mai hơ hơ, hiền từ xoa cái đầu nhỏ của bé:

 

“Không giống ở chỗ nào nào, cho bà xem.”

 

Đây chính là sinh linh bé nhỏ sinh bàn tay bà mà.

 

“Kẹo màu đen hơn ạ, mềm hơn, dính răng.”

 

“Hê, con bé , cái gì cũng cháu nếm hết , còn tan ngay trong miệng nữa, đúng ?”

 

Cô bé thành ngữ “tan ngay trong miệng”, nhưng bé thể hiểu đại khái “tan” nghĩa là gì:

 

“Vâng , đúng ạ, dính răng.”

 

Kẹo đinh đinh mua bên ngoài, mỗi bé ăn đều dính răng, lúc đ-ánh răng phê bình thôi.

 

Thanh Âm cũng thấy hứng thú:

 

“Chất lượng kẹo mạch nha khá nhỉ.” hèn chi Trần Dương quý như , đựng trong hộp, còn đặt ở ngăn cao kệ, ước chừng còn chẳng nỡ cho cháu nội cháu ngoại ăn chứ.

 

Tiết Mai đưa qua một miếng, bảo cô cũng nếm thử.

 

“Đây là mua đại bên ngoài , là nhãn hiệu lâu đời của thành phố Thư chúng hồi nhỏ , tên là Hòa Thiện Đường, ngày xưa là xưởng thu-ốc, chỉ nấu kẹo mạch nha , dùng thu-ốc nhiều, mà chế biến Thục địa cũng nổi tiếng, Lục vị địa hoàng càng tuyệt vời, các thầy thu-ốc Đông y thời của chúng đều thích dùng, đáng tiếc quá.”

 

 

Loading...