Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn cái tiền đồ của ông kìa, vì lượng lớn nên mới bảo ông ngóng sớm, đừng hỏng việc."
“ việc mà bà còn yên tâm , mấy nào hỏng ?
Chỉ là kể từ khi Thanh Dương ch-ết, mụ vợ mặt vàng nhà ngày nào cũng canh chừng sát , về muộn một lát là mụ lên xưởng tìm, về nhà còn ngửi tới ngửi lui, đúng là mũi ch.ó."
Lâm Tố Phân thích , trong ánh mắt đầy vẻ chán ghét, nhưng thể nhẫn nhịn, tiếp tục việc chính:
“Số lượng nhiều, nhất chúng đừng gặp mặt nữa, cứ như , để đồ ở chỗ cũ, ba giờ rưỡi sáng thứ Ba, đặt ở đó, ông tìm cớ về lấy, tiện tay để tiền trong đó, giữa chừng chúng chạm mặt."
“Hôm đó ông ca đêm chứ?"
Lưu Đại đồng ý một tiếng, Lâm Tố Phân nghĩ ngợi, rốt cuộc vẫn yên tâm:
“Tiền ông đếm cho kỹ, thiếu một xu."
Chuyện thực sự quá quan trọng, bà đang thiếu tiền, thiếu một xu cũng .
Đây thực sự là nhiều nhất từ tới nay, nhiều hơn tất cả những cộng , nếu bên đang cần tiền gấp, món đồ như bà cũng nỡ đẩy với cái giá , cộng thêm việc cô em chồng đột nhiên thông minh lên, bà cũng sợ đêm dài lắm mộng.
Chỉ cần phi vụ thành công, bao nhiêu khổ cực bà chịu đựng đây đều xứng đáng.
“ quy tắc mà, bên cũng tin tưởng , nếu chẳng đưa một nửa tiền cọc, bà cứ ngoài mà hỏi, ở cái đất Thư Thành , mấy cái mặt lớn như ."
Lâm Tố Phân ngắt lời khoe khoang của ông , xác nhận thời gian một nữa, đó mỗi về nhà nấy.
Thanh Âm nấp ở góc cối xay đ-á ở viện , đợi Lâm Tố Phân xa, thấy tiếng bà đóng cửa, xổm thêm nửa tiếng đồng hồ, chân tê cứng, lúc mới về.
Vừa nãy cô cột một sợi tóc nhỏ lên tay nắm cửa, quả nhiên lúc về sợi tóc biến mất, Lâm Tố Phân vặn thử cửa phòng cô.
May mà ổ khóa bác Lưu chọn là loại thể dùng chìa khóa khóa trái từ bên ngoài, bà vặn như thế, tuyệt đối ngờ bên trong .
Mẹ kiếp, kiếp cô lăn lộn thương trường cũng gặp đối thủ nào tâm tư tỉ mỉ như , đây đúng là xem nhẹ Lâm Tố Phân .
Thanh Âm rón rén ngủ, sáng sớm hôm thức dậy là cái dáng vẻ lúc thì vô hại lúc lời châm chọc, Lâm Tố Phân mảy may nghi ngờ, còn hỏi cô ăn một bát cháo ngô .
Thanh Tuệ Tuệ khỏi cửa ngay đó, môi còn dính chút váng mỡ, rõ ràng là lén ăn vụng trong phòng .
Thanh Âm bật :
“Đã phân gia mà vẫn còn cẩn thận thế ?"
Lâm Tố Phân khựng , thầm nghĩ tao cứ để mày châm chọc thêm hai ngày nữa, cứ chờ xem.
Tuy nhiên, Thanh Âm cũng đấu khẩu với bà , trong đầu cô lúc là chuyện tối qua:
“Thứ gì ?
Chỗ cũ là ở ?”
Nguyên chủ thực sự quá ngây thơ trong sáng, chẳng gì về chuyện trong nhà và đại viện cả, tìm kẽ hở từ trí nhớ của cô là chuyện thể.
thể khẳng định là, một nơi mà Lâm Tố Phân và Lưu Đại đều thể qua trong thời gian ngắn giữa đêm, chắc chắn là ở gần đại viện, xa nhất cũng quá đầu ngõ.
Cô thản nhiên dạo hai vòng cũng chẳng thấy chỗ nào thể giấu đồ .
Chuyện cứ quẩn quanh trong đầu cho đến tận lúc tan vẫn nghĩ đầu đuôi gì, vặn ngang qua chỗ đ-ánh chìa khóa cũ, thế mà gặp hai cô bé, một cao một thấp.
“Chị Âm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-39.html.]
“Đại Nha, Nhị Nha, là các em?"
Đại Nha dắt Nhị Nha, đeo cặp sách nhỏ chạy :
“Chị Âm, tụi em đến đây chơi, chị tan ạ?"
Thanh Âm với các bé vài câu, cảm thấy chút lạ:
“Trời sắp tối , mau về nhà , đừng để bà ngoại lo lắng."
“Bà ngoại ốm , đang ở bệnh viện, ông ngoại chăm bà , tụi em chỗ nào để ."
Miệng Đại Nha nhanh, loáng một cái rõ bà ngoại bệnh gì, ở bệnh viện nào, giường mấy .
Thanh Âm cảm kích sự giúp đỡ của bác Lưu, cũng lo lắng hai chị em ở nhà một an :
“Đi thôi, các em dẫn chị thăm bà ngoại nào."
Các bậc phụ thời đại để trẻ con ở nhà một là chuyện thường thấy, dù trị an cũng , lớn thì bận rộn, nhà nào nhà nấy đều vượt qua như .
Thanh Âm là của mấy chục năm , cô thể dự đoán nhiều mối nguy hiểm tiềm tàng.
Đi thăm bệnh thì mua chút đồ.
Thanh Âm dẫn các bé về nhà , lấy ba tệ và một ít phiếu đường, tiên cửa hàng thực phẩm phụ mua hai cân đường đỏ, đó cân thêm một cân bánh quy, ba ăn.
Bánh quy đúng là đồ ngon, nguyên liệu đầy đặn, mỗi một miếng đều thấm đẫm mỡ và sữa bột, cầm thấy nặng trịch, ăn trong miệng giòn thơm.
Có thể thấy Đại Nha, Nhị Nha bình thường cũng thiếu những đồ ngon thế , mỗi đứa ăn hai miếng là ăn nữa, nhường cho “chị Âm ăn nhiều , để hỏng là ăn nữa ".
Đồ ăn thời ít dùng chất bảo quản dài hạn, nên để lâu.
Thanh Âm tò mò, điều kiện gia đình thế nào mới nuôi dạy hai cô bé như thế , bác Lưu và bác gái Lưu rõ ràng là điều kiện kinh tế , cha của các bé, Quý Kiến Quân, chắc hẳn xuất khá.
Cũng đúng thôi, Lâm Tố Phân và Thanh Tuệ Tuệ gần đây đang bám c.h.ặ.t lấy nhà họ Quý buông mà.
Bác gái Lưu ở khoa nội bệnh viện khu, là viêm ruột thừa, mới phẫu thuật xong, vẫn thể xuống giường.
Lúc Thanh Âm và các bé đến nơi, bác Lưu đang dùng một tay lóng ngóng bón cháo trắng cho bà.
“Bác gái đỡ hơn chút nào ạ?"
“Đỡ nhiều , chỉ là thu-ốc tê hết tác dụng nên vết mổ đau."
Bác gái Lưu là một phụ nữ diện mạo thanh tú, mái tóc vì lâu nên chút rối bù, nhưng khuôn mặt sạch sẽ, rõ ràng là bác Lưu chăm sóc .
“Cháu cũng thật là, đến thì đến thôi, còn mang đồ gì."
Thanh Âm mỉm , đặt đường đỏ lên tủ đầu giường, bắt đầu hỏi thăm tình hình bệnh tật.
“Haiz đừng nhắc nữa, bà già cứ tiếc của, đồ ăn thừa của trẻ con bà nỡ đổ , cứ khăng khăng để dành tự ăn.
Mấy ngày nay bụng đau dữ dội bà cũng chẳng , tối hôm thực sự chịu nổi nữa mới .
Nếu là ban ngày thì tìm cháu , nhưng ban đêm nghĩ tiện nên đưa thẳng bệnh viện luôn, cái là bảo viêm ruột thừa ngay, bên trong ruột nát bét ."
Thanh Âm gật đầu, Quý Kiến Quân cách ba bữa gửi đồ ăn thức uống cho hai cô con gái, mỗi gửi nhiều, trẻ con ăn hết, bà cụ chẳng là ăn bệnh .