Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 386

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm lớn mỗi xách một giỏ, Tiểu Cúc dắt tay Ngư Ngư, tung tăng phía , thẳng tiến đến công xã bắt xe buýt.”

 

Vừa lên xe, ít về phía họ, nhưng chị dâu Tần nhanh trí, chủ động bắt chuyện với bà cụ bên cạnh, chủ động tiết lộ là đến nhà ở nông thôn, ở thành phố mua rau đắt quá, thấy rau dại thì tiện tay đào một ít mang về, thể tiết kiệm tiền thức ăn trong hai ngày.

 

Mọi cũng còn chú ý đến họ nữa.

 

Đợi đến khi về tới ngõ Hạnh Hoa là bốn giờ rưỡi chiều, mấy bà cụ việc khâu vá cũng mệt, về phòng nghỉ ngơi, họ lặng lẽ lẻn nhà.

 

Trên đường phân chia xong xuôi, năm giỏ trứng thì nhà Ngọc Ứng Xuân một giỏ, nhà chị dâu Tần hai giỏ, bên Thanh Âm hai giỏ, dù cũng là Ngư Ngư phát hiện .

 

Sau đó ai về nhà nấy xử lý.

 

Bà nội Cố thấy hôm nay thu hoạch lớn như , chút hối hận vì cùng, nếu bà , chắc còn nhặt nhiều hơn nữa, cái kiểu lên núi nhặt đồ đào rau dại , cũng chỉ lúc còn trẻ mới trải qua, gặp nạn đói, khó nhặt .

 

Bữa tối bà đ-ập luôn năm quả trứng gà rừng, thêm chút nước ấm khuấy đều, cho lên nồi hấp thành một bát to trứng hấp, nhỏ thêm hai giọt dầu vừng, thơm ơi là thơm, một Ngư Ngư thể ăn hết nửa bát.

 

Thanh Âm cảm thấy, nếu cuộc sống ngày nào cũng thoải mái như thế thì bao... kết quả là, Cố An ngoài một chuyến, lúc về mang theo một “tin ”.

 

“Thương Lang ở bên cạnh , lẽ ngoài một chuyến trong vài ngày tới.”

 

“Đi ạ?”

 

Thanh Âm dỗ con ngủ xong, hỏi.

 

“Chắc là Bắc Kinh và Đông Bắc, nhờ điều tra , Thôi Tiểu Ba khả năng là bên đó, bọn chúng vẫn còn Đông Bắc, nhưng cần trực tiếp qua đó xác nhận một chút, còn một công việc khác, thích hợp nhất.”

 

“Dùng phận giả, cho nên đến lúc đó em vẫn tiếp tục giúp che đậy.”

 

Cố An nắm lấy tay cô, như đang giao phó trọng trách:

 

“Ở nhà vất vả cho em.”

 

“Cái cảm giác hai cùng nỗ lực tạo dựng cuộc sống cho Ngư Ngư , thể coi là vất vả chứ.”

 

Đôi vợ chồng trẻ mỉm .

 

những chuyến công tác như , Thanh Âm chẳng vui vẻ nổi.

 

Sự nguy hiểm là điều thể hình dung .

 

“Anh rốt cuộc là liên lạc với những nào, họ năng lực lớn như , thể dùng phận giả đưa tới tận Đông Bắc?”

 

“Anh em tò mò về những việc bên ngoài, những điều thể nhiều, nhưng em yên tâm, còn là của ngày xưa nữa.”

 

Anh đang nỗ lực để xứng đáng với em, Thanh Âm.

 

Lý Phương xin nghỉ phép một tuần, đến thứ năm Thanh Âm tới phòng giáo vụ tìm cô , mới tìm chính chủ.

 

Sắc mặt cô vô cùng tiều tụy, tóc tai xơ xác, khóe miệng nổi lên hai cái nốt rộp, đôi môi khô nẻ bong tróc, đang lo lắng bốc hỏa.

 

“Cô Lý, dạo cô nghỉ phép là chuyện gì xảy ạ?”

 

Lý Phương vuốt mái tóc gió thổi loạn, thở dài:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-386.html.]

“Nhà cô chút việc, Lý Bình chuyện.”

 

Hóa là việc nhà, Thanh Âm thở phào, Lý Bình chuyển biến .

 

“Em đợi cô dọn dẹp một chút.”

 

Lý Phương ăn ở nhà ăn trường, đều mang bánh bao từ nhà , cô mang theo hộp cơm , ngày mai mới cái mà ăn.

 

Các giáo viên trong văn phòng thấy , trêu chọc:

 

“Cô Lý của chúng đúng là phát huy phong cách gian khổ phấn đấu, nếu là cô, nhà cửa ngày xưa trả , gì thì cũng thể để bản chịu thiệt thòi nữa.”

 

Hóa , mấy ngày thông báo, căn nhà ngày của nhà họ Lý tịch thu, giờ nhà họ Lý hành vi phạm pháp, cân nhắc trả , còn về những thứ đồ cổ, tranh chữ cướp , chẳng ai dám nghĩ thể lấy .

 

Mấy nhà Lý Phương hiện tại vẫn đang ở trong nhà tập thể của đơn vị chồng, chỉ cần chỗ ở là .

 

mím môi, nhiều.

 

“Kìa chị xem, căn nhà đó cô Lý họ vẫn lấy , cũng , càng thể bán , cuộc sống chẳng vẫn cứ bình thường ?”

 

Có một giáo viên khác chịu nổi liền lên tiếng giải thích giúp cô .

 

Thì , nhà họ Lý tuy trả nhà, nhưng cũng là một mớ bòng bong, dạo đang bận rộn với mống rắc rối đó.

 

Không giống như cuộc tranh chấp giữa hai cô cháu nhà họ Thanh, năm xưa khi nhà họ tịch thu, để giải quyết vấn đề nhà ở cho dân nghèo thành phố, nhà đó phân cho các phố, phố cho những cư dân cảnh khó khăn, nhà ở chật chội thuê , ở bao nhiêu năm nay đều tình cảm với căn nhà, đương nhiên là trả cho chủ thực sự.

 

Cũng nghĩ rằng trả tiền thuê nhà bao nhiêu năm nay, căn nhà đó chính là của , dựa trả cho con cháu tư sản là trả chứ?

 

Gia đình Lý Phương khép bao nhiêu năm nay, cũng dám thực sự đuổi , dù những năm đó họ cũng chỉnh đốn đến sợ , mang cái mác đó quá lâu , cho nên nhà thu hồi vẫn là một món nợ khó đòi.

 

“Thậm chí nếu thực sự lấy , cũng dùng để chữa bệnh cho em gái cô , ?”

 

Mọi vội vàng gật đầu, trái càng thêm đồng cảm với chị em nhà họ Lý.

 

Ra khỏi cổng trường, Lý Phương đưa Thanh Âm lên xe buýt, suốt dọc đường cả hai đều gì, mãi cho đến khi tới cửa bệnh viện, cô mới trầm giọng mở lời:

 

“Chút nhà cửa , cô và Lý Bình quyền kế thừa ngang , thậm chí nếu thực sự bán , phần của nó chắc chắn dùng để chữa bệnh, phần của cô, trích một ít cho con học, còn cô cũng sẵn lòng dùng để chữa bệnh cho nó.”

 

Đây là tình chị em chân thành nhất ở thời đại .

 

Trong lòng Thanh Âm là mùi vị gì, đau xót vì Lý Bình trân trọng c-ơ th-ể và sức khỏe của để biến thành thực vật, nhưng đáng hận hơn vẫn là đàn ông PUA cô .

 

Vì thực sự đủ khả năng chi trả phí chăm sóc cao ngất ngưởng ở phòng hồi sức tích cực, Lý Bình chuyển tới phòng bệnh thông thường, lúc đang giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền, thở yếu ớt.

 

Lý Phương ngoại hình Lý Bình bình thường đúng là khiêm tốn, lông mày thưa thớt, mũi đủ cao, môi dày, da dẻ cũng đen, đuôi mắt và khóe miệng đều những dấu vết mà năm tháng để .

 

Lý Phương nắm nắm tay cô , phản ứng.

 

Lại dùng khăn ướt lau mặt cho cô , vẫn phản ứng.

 

Ngược lúc lau tới lòng bàn chân, ngón chân của cô cử động vài cái, nhưng bản Lý Phương chính là giải phẫu pháp y, loại vận động tự chủ lên điều gì.

 

Cần rằng, tất cả trạng thái thực vật đều là cử động.

 

 

Loading...