Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lại đến hoạt động dã ngoại mùa xuân ở trường, những bạn học cùng cảnh như Tổ Tĩnh ít, đều nộp nổi năm đồng, Chung Kiến Thiết tức giận, thế là gác chuyện dã ngoại mùa xuân .”

 

Thanh Âm thấy mừng, cô còn mong như nữa là!

 

Không tinh thần danh dự tập thể, mà thực sự là hành động dã ngoại còn bỏ tiền lớn để mua trang phục theo ý cô là ngớ ngẩn, Lưu Lệ Vân ở ký túc xá nhạo mấy ngày liền.

 

“Cậu xem lạ , hồi mới nhập học, chúng thích thầy Chung bao nhiêu, cảm thấy thầy lớn hơn chúng mấy tuổi, giống như một trai thiết, nhưng kể từ khi thấy thầy và Lâm Mi yêu , tớ liền ghét thầy , thấy bộ mặt tươi của thầy là tớ bực ."

 

“Đó là đương nhiên, bởi vì nhân phẩm gì của thầy đôi mắt tinh tường của phát hiện chứ ."

 

Trường học cấm thầy trò yêu chắc chắn là căn cứ khoa học, mắt của cũng sáng, nhưng Lâm Mi đối với việc bạn trai rốt cuộc là ai vẫn luôn giấu giấu diếm diếm, họ là bạn cùng phòng cũng tiện trực tiếp đ-âm thủng, đành giả vờ hồ đồ thôi.

 

Mấy tháng , cùng với việc thực hiện chính sách cải cách mở cửa, bầu khí xã hội dần cởi mở, phụ nữ yêu cái ngày càng nhiều, cũng ngày càng sẵn lòng chi tiền cho bản , việc kinh doanh của phòng thẩm mỹ ngày một phát đạt, một Ngọc Ứng Xuân cũng sắp bận xuể , mà tiền hoa hồng Thanh Âm nhận cũng ít, mấy tháng cộng hơn một nghìn .

 

Có tiền, cô cũng hiếm khi nghỉ ngơi một ngày, Thanh Âm dự định dạo phố một chuyến thật hoành tráng, sắm sửa cho cả nhà già trẻ lớn bé mấy bộ cánh mới!

 

Mẹ Cố tuy cũng sẽ mua, nhưng mắt của già dù cũng bảo thủ, Thanh Âm thích lắm những màu sắc u ám đó, năm nay tuổi mụ cũng mới hai mươi lăm, Cố An mới qua ba mươi, cứ mặc những màu đen trắng xám đó cảm thấy chút lãng phí năm tháng tươi .

 

Kết quả sáng sớm ngủ dậy, Tiểu Cúc tới gọi cửa:

 

“Thím ơi, em dậy ạ?"

 

Ngư Ngư vốn dĩ còn mơ mơ màng màng, lập tức mắt sáng rực lên:

 

“Chị ơi Ngư Ngư dậy nè, Ngư Ngư lười nha!"

 

Nói lồm cồm bò dậy, cần và bà giúp đỡ, tự mặc quần áo , lạch bạch chạy mở cửa.

 

“Em ăn sáng ?"

 

Cô bé để dành cho em một cái bánh bao ngũ cốc, chính cô bé cũng chỉ ăn một cái, nỡ ăn nhiều .

 

“Em ăn , lát nữa mua quẩy cho em ăn."

 

Cho nên tối qua con bé đặc biệt để dành bụng, chỉ để chờ bữa tiệc quẩy sáng nay.

 

“Quẩy hả..."

 

Tiểu Cúc nuốt nước miếng.

 

Hồi nhỏ cô bé chắc mới ăn một hai thôi, sớm chẳng còn ký ức gì nữa , nhưng gần nhất là hồi tháng lúc phát lương, mua cho một , cô bé ăn một mạch hết một cái luôn đấy!

 

Cái vị thơm đó, cái vị b-éo đó, đó mấy ngày mơ cũng thấy đang ăn quẩy.

 

Thanh Âm vung tay một cái:

 

“Để bụng đó, lát nữa thím mời các con ăn quẩy, uống sữa đậu nành, thêm hai quả trứng nữa, thấy nào?"

 

Ai ngờ chị dâu Tần từ chối:

 

“Tiêu tiền đó gì, theo sang nhà dì hai ăn , chính là chuyên môn qua đây gọi đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-383.html.]

Chị và Ngọc Ứng Xuân cùng tới, tay còn xách hai cái sọt.

 

“Nhà họ hàng của chị dâu, chúng em kéo bè kéo lũ theo sợ tiện ạ."

 

“Không , từ nhỏ với dì hai , hồi nhỏ còn là dì hai nuôi lớn đấy, đến nhà dì cũng giống như về nhà đẻ ."

 

Kể từ khi bước khỏi bóng tối, cả chị dâu Tần như sống , thậm chí còn vui vẻ hơn đây, bởi vì sẵn lòng chi tiền .

 

Trước đây luôn cảm thấy để dành cho con cái học mua nhà kết hôn nọ, bây giờ chuyện nhận nuôi họ tạm thời nhắc tới, tiền lương của hai vợ chồng thể sống vô cùng sung sướng, bình thường chỉ thích chỗ nào đồ ăn ngon trò chơi .

 

“Cô đấy, chính xác thì đây là dì hai, mà là dì ba mới đúng, nhưng gọi dì hai từ nhỏ quen , sửa ."

 

Chị dâu Tần khổ .

 

Mẹ chồng thành bác gái, chị xếp thứ hai, dì hai vốn dĩ cũng thành dì ba.

 

Thanh Âm còn định từ chối, dù là nhà đẻ ruột thịt, họ theo cũng thích hợp mà.

 

“Nghe , chuyện đấy."

 

Chị dâu Tần nháy mắt với cô, bóp bóp tay, hạ thấp giọng, “Dì hai hôm qua nhắn lời tới, nhà họ núi đ-ánh một con lợn rừng, lén lút xử lý , cũng dám bán, nên bảo chúng đều qua đó ăn một bữa."

 

Hồ!

 

“Dì dượng hai giải phóng là thợ săn, họ Hồng, bà nội Ngư Ngư nhà cô lẽ từng qua đấy, mấy em họ của cũng học vài chiêu, chỉ là nơi đó của họ hẻo lánh, cũng chẳng ai tới thu mua gì cả."

 

“Ôi, dì hai họ nhát gan lắm, giống những khác dám thành phố bán đồ, nếu còn thể phụ giúp thêm cho gia đình."

 

Thanh Âm gật đầu, tuy phong khí xã hội cởi mở hơn nhiều, nhưng thị trường vẫn mở cửa, gì cũng vẫn cần giấy giới thiệu, nông dân việc chính đáng mà thành phố, từ khoảnh khắc thành phố để mắt tới , nếu còn tiện tay xách theo chút thịt chút trứng gì đó, chắc chắn sẽ bắt tội đầu cơ trục lợi.

 

Cách của dì hai Hồng thực là bảo hiểm nhất.

 

Bà Cố mấy năm nay bận rộn trông cháu, bao nhiêu năm núi , còn nhớ nổi thợ săn họ Hồng nào nữa, nhưng đến nhà , liền thoái thác ch.óng mặt, nghỉ ngơi, bảo vợ chồng Thanh Âm dắt Ngư Ngư .

 

Chị dâu Tần thấy khuyên , cũng đành bỏ cuộc, một nhóm vội vàng bắt xe buýt.

 

Ngôi làng nơi nhà dì hai Hồng ở gọi là làng Tiểu Hỷ.

 

Tuy vẫn thuộc phạm vi quản lý của thành phố Thư Châu nhưng là vùng núi xa xôi , tám giờ họ lên xe buýt, đổi hai chặng xe, bộ hơn hai mươi phút đường núi, mãi cho đến mười giờ rưỡi mới cuối cùng tới làng.

 

Hơn nữa trong làng tập trung, nhà cách nhà ít nhất tám mươi một trăm mét, ngay cả nhà giữa cha và con cái, chị em cũng xây liền kề .

 

Thanh Âm vô cùng hiếu kỳ:

 

“Chị dâu, tại như ạ?"

 

“Hồi chỗ ở, là núi sâu, đó hai hộ gia đình từ nơi khác chuyển tới, hai nhà hòa thuận với , nhà xây cũng cách xa , đó thêm mấy hộ rải r-ác chuyển tới, thấy bãi đất rộng như , liền dứt khoát ở xa một chút, khoanh thêm chút sân vườn."

 

Hồi đó, bên ngoài binh hoang mã loạn, cũng chẳng ai quản đất thổ cư gì đó, tự nhiên là xây thế nào thì xây thế thôi.

 

Tiểu Cúc và Ngư Ngư chạy ở đằng nhất, Cố An cùng Tần nhỏ và Trương nhỏ ở phía , thấp giọng chuyện gì đó, ba phụ nữ ở cuối cùng buôn chuyện.

 

 

Loading...