Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 380

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Âm vốn dĩ chỉ , trong lòng còn đang nghĩ lát nữa về món gì ngon bồi bổ cho Thương Lang, đột nhiên thấy đối diện con đường, cách ba trăm mét, mấy đeo băng đỏ tới, là ban đả kích đội trị an, hoặc là thường phục, rõ ràng là nhắm những cửa rạp chiếu phim mà tới.”

 

Tuy rằng hiện tại còn lũ quỷ nhỏ quấy phá nữa, nhưng lén lút bán đồ vẫn thuộc về đầu cơ trục lợi, nếu bắt vẫn xử phạt, nhẹ thì giáo d.ụ.c tư tưởng phạt tiền tịch thu, nặng thì cải tạo lao động.

 

Trước rạp chiếu phim cây cối và kiến trúc che chắn, thấy mấy mặc thường phục , ước chừng bắt một phát là trúng phóc, Thanh Âm đưa mắt quét qua, đột nhiên thấy trong mấy buôn bán nhỏ thế mà một bóng dáng quen thuộc.

 

kỹ nữa, thực sự là cô !

 

Thanh Âm vội vàng bảo Cố An dừng xe , kéo cửa xe :

 

“Tổ Tĩnh, mau lên xe!"

 

Cô gái mặc một chiếc áo bông rách, bên trong buộc mấy cái túi, chứa đầy hạt dưa và hạt dẻ rang, để giữ nhiệt còn nhét nhiều bông, nóng đến mức cô mồ hôi nhễ nhại, lúc đột nhiên thấy một chiếc xe dừng mặt , còn gọi .

 

Thanh Âm kịp giải thích, một tay kéo cô lên xe, đóng cửa xe , phóng vụt .

 

Tim Tổ Tĩnh sắp nhảy khỏi l.ồ.ng ng-ực, “Thanh Âm... ?"

 

Thanh Âm cũng hỏi , cuối tuần thăm đồng hương , nhưng lúc là lúc những chuyện đó, cô chỉ chỉ xe:

 

“Thấy ?"

 

Họ , đám thường phục liền xông , bắt quả tang mấy đang bán đồ, chỉ chạy thoát hai , nhưng đó đều là những tay buôn sành sỏi thường xuyên đến đây.

 

Tổ Tĩnh càng thêm sợ hãi, nếu là lính mới như cô thì tuyệt đối chạy thoát .

 

là sinh viên đại học, bắt thì hậu quả còn nghiêm trọng hơn nhiều so với những tay buôn chuyên nghiệp , nhẹ thì lưu vết trong hồ sơ, nặng thì ngay cả học tịch cũng giữ nổi.

 

“Cảm ơn nhé Thanh Âm, nếu ... hậu quả thật dám tưởng tượng."

 

“Sao tìm con đường ?"

 

“Đồng hương giới thiệu đấy, tớ thiếu tiền, cửa rạp chiếu phim dạo ai bán hạt dưa, bảo tớ đến thử xem."

 

Thực là một sinh viên đại học, nhiều kinh nghiệm xã hội, lạ nước lạ cái, nghĩ chuyện bán hạt dưa quá đơn giản , thực trong đó ẩn chứa nguy hiểm mà cô còn .

 

Ngay cả hạng lăn lộn ngoài chợ nhiều năm như bà Từ mà cũng thường xuyên thấp thỏm lo âu, mấy hôm chính là vì tránh né bắt mà cẩn thận giẫm một miếng vỏ chuối, ngã một cái là gãy xương luôn, đến nay vẫn còn ở nhà dưỡng bệnh xuống giường đây.

 

Thanh Âm giúp bà xem bệnh mấy , nên ít càm ràm về nguyên nhân xảy chuyện.

 

Tổ Tĩnh vẫn còn nghĩ chuyện quá đơn giản.

 

Thanh Âm cũng tiện nhiều, thế là dạy Ngư Ngư chào :

 

“Ngư Ngư đây là bạn học của , dì Tĩnh Tĩnh nhé."

 

“Con chào dì Tĩnh Tĩnh ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-380.html.]

Tổ Tĩnh đầu , thấy là một cô bé ba bốn tuổi, mắt to mũi cao mặt tròn nhỏ, mái tóc b.úp bê chạm lông mày, ngắn ngắn, giống như con b.úp bê Tây Liên Xô bày trong tủ kính cửa hàng Hoa Kiều, trong lòng cũng yêu thích, móc từ trong áo bông một nắm hạt dưa:

 

“Nè con ăn ."

 

“Cảm ơn dì Tĩnh Tĩnh ạ, dì nóng ?"

 

đấy Tổ Tĩnh, cởi áo bông ."

 

Trong tháng Tư nhiệt độ tăng cao, mặc áo bông, giấu đồ, chỗ áp sát ước chừng đều nóng đến bỏng .

 

Tổ Tĩnh ngại ngùng, nhưng cũng Thanh Âm là một sảng khoái, quá uỷ mị ngược , thế là mở áo cho nóng thoát ngoài.

 

“Thanh Âm thả tớ ở cổng trường là , tớ về chỉnh đốn một chút, tối một chuyến, tối họ tan chắc là quản nữa nhỉ."

 

Thanh Âm thở dài:

 

“Hay là đừng nữa, nếu ban đả kích báo lên trường, thể sẽ..." đuổi học.

 

Thực cô vẫn luôn tán thành cách của Tổ Tĩnh, rõ ràng tiền trợ cấp trường phát đủ ăn no , nhưng cô vẫn một ngày một bữa cơm, mỗi bữa chỉ ăn một cái bánh bao ngũ cốc, uống thêm bát canh mi-ễn ph-í của nhà ăn, tiền ăn còn chẳng lẽ cô còn gửi về quê ?

 

Trong lòng Thanh Âm, chỉ bản ăn no, sức lực học tập, nỗ lực việc thì mới thể đổi vận mệnh của cả nhà, bây giờ tiết kiệm chút tiền , gom góp mấy tháng gửi về một , đối với gia đình đông đúc của nhà họ Tổ mà thực sự là muối bỏ bể, kết quả là chính cô cũng suy dinh dưỡng nghiêm trọng...

 

Mỗi ngày đầu óc choáng váng mà học tập thì học bao nhiêu đầu?

 

Cô thực sự cũng quan tâm đến tình hình học tập của các bạn cùng phòng, Lưu Lệ Vân tiến bộ định, Lâm Mi thể giữ vững, duy chỉ Tổ Tĩnh khi nhập học thành tích thi đại học nhưng sa sút hết đến khác, tuy đến mức trượt môn nhưng nguy hiểm .

 

Trạng thái như , thể học bao nhiêu kiến thức chuyên môn thực sự hữu dụng, là bác sĩ, dựa kỹ thuật chuyên môn để kiếm cơm mà.

 

Thực sự chút lợi bất cập hại.

 

Không Thanh Âm “ bánh mì thì ăn thịt", mà là xung quanh cô cũng quen họ hàng quê, ví dụ như dì hai và mấy chị họ của chị dâu Tần, theo việc thực hiện chế độ khoán sản xuất cuối năm ngoái ở tỉnh Hoàn An, nhiều đại đội sản xuất trong tỉnh Thạch Lan cũng chia thành mấy đội nhỏ, bắt đầu theo con đường , quyền lựa chọn trồng gì, khi nào trồng, trồng bao nhiêu lớn hơn nhiều, ngày tháng của xã viên nông thôn cũng dễ thở hơn ít.

 

Mà khu vực nơi quê nhà Tổ Tĩnh ở cũng bắt đầu thực hiện .

 

Chẳng may nữa, chỉ cần cả nhà lười biếng, lên núi đào rau dại, nhặt ít đồ rừng, kiểu gì cũng ch-ết đói , chút tiền của cô gửi về tác dụng thực sự lớn.

 

Sau một năm học, Thanh Âm thực trở thành bạn bè với Tổ Tĩnh, nhưng cô dường như cảnh giác với mỗi tiếp cận , đối với những chủ đề mà đều hứng thú cô cũng tham gia, kỳ nghỉ hè năm ngoái mời đến nhà chơi cô cũng đến, lúc ôn tập cuối kỳ Thanh Âm khoanh vùng trọng điểm, mời cùng đến thư viện cô cũng từ chối...

 

Bị từ chối nhiều , cô cũng chủ động nữa.

 

Bây giờ ngược là cô và Lưu Lệ Vân quan hệ gần gũi hơn, Lâm Mi và Tổ Tĩnh hơn, chỉ Diêu Lệ Na gần như là vô hình, về ký túc xá ở, cũng cùng học.

 

Tuy nhiên, Thanh Âm cũng tiện sâu quá, vẫn để cô xuống ở cổng trường.

 

Tổ Tĩnh hai bước, , nhỏ giọng khẩn cầu:

 

“Cậu thể giúp tớ giữ bí mật, chuyện hôm nay đừng kể cho bạn học và thầy giáo ?"

 

 

Loading...