Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 379
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô đối với Ngư Ngư thực sự là nuôi thả cơ bản, lớn chuyện con bé thì cứ để mặc con bé, tùy con bé, mặc gì ăn gì tùy con bé, chỉ cần phạm sai lầm mang tính nguyên tắc, Thanh Âm đều ngăn cản.”
Đến mức cô nhóc bây giờ ngày càng chủ kiến, mới bốn tuổi chỉ huy đám trẻ con lớn trong viện chạy xoay vòng vòng, ném bao cát chơi thế nào, con bé cách chơi mới, bài đồng d.a.o nhảy dây thế nào, con bé cũng thể biên từ mới!
Thanh Âm nghĩ một lát thông tình hình của Lý Bình nên điều trị thế nào, tìm vài cuốn sách y học lật xem, đó cũng chuyên môn về thực vật, dù thời cổ đại cũng danh từ , cô chỉ thể bắt tay từ các triệu chứng gần giống như hôn mê, ngủ mê, ngủ gà.
Xem cả buổi tối cũng chẳng đầu đuôi gì.
Đến ngày hôm , học mới , khác với dự liệu của Lưu Lệ Vân, cô cứ tưởng mặc trang phục thống nhất là một chuyện dễ giải thích cũng hợp lý, Chung Kiến Thiết kiên quyết đồng ý, còn mắng cho cô một trận, cô với tư cách là lớp trưởng, gánh vác trọng trách thu tiền, mà tinh thần danh dự tập thể, xúi giục bạn học kháng cự mua trang phục, giác ngộ thực sự là quá thấp vân vân... cô tức hề nhẹ.
Dù cô cũng là lao động tiên tiến từng đạt nhiều vinh dự, lời của Chung Kiến Thiết cô chẳng gì cả, cũng quá ức h.i.ế.p ?
Tối hôm đó càng nghĩ càng tức, còn đỏ cả vành mắt, cũng là do điện thoại, nếu còn chẳng sẽ gọi điện cho Thanh Âm than vãn ba ngày ba đêm !
Tổ Tĩnh chỉ cảm thấy tin tức là một tiếng sét đ-ánh ngang tai thêm một nữa.
Năm đồng bạc đấy, là tiền ăn một tháng của cô , đây?
Bởi vì nỗi nhục nhã do mượn tiền lộ phí khi khai giảng năm ngoái, thực cô mượn của bất kỳ ai dù chỉ một xu, cho nên đây là lựa chọn hàng đầu của cô .
Hay là, đến cửa rạp chiếu phim bán ít đồ rang?
Cô tham lam, cô chỉ cần gom đủ năm đồng , thể nộp đúng hạn thứ Hai là , cô trở thành trường hợp đặc biệt trong lớp, trường hợp học sinh ngay cả năm đồng cũng nộp nổi.
Thanh Âm thần sắc trầm mặc của cô , trong lòng cũng cảm thấy Chung Kiến Thiết quá giáo điều, vốn dĩ là chuyện dã ngoại mùa xuân, mặc gì thì mặc, cứ bày đặt trang phục thống nhất gì cho thừa thãi, quan trọng là chi phí thống nhất nộp thực sự là quá cao, năm đồng bạc đấy, bằng mấy ngày lương của một công nhân bình thường , điều đối với những sinh viên đại học đến từ khắp nơi, điều kiện gia đình đồng đều mà , thực sự “đắt đỏ".
Không ai cũng năm đồng tiền nhàn rỗi để mua quần áo, nhưng Chung Kiến Thiết dường như quan tâm.
Kịp sinh nhật bốn tuổi của Ngư Ngư, yêu cầu ngừng của Cố An, sự điều phối từ nhiều phía của Từ Văn Vũ, cuối cùng họ cũng thể đón Thương Lang về nhà .
Bé Ngư Ngư mong ngóng bao lâu nay, trong mơ cũng nghĩ tới chuyện , hôm nay sắp thực hiện .
“Mẹ ơi, hôm nay chúng đón Thương Lang ạ?"
“ , con ăn cơm cho ngoan, lát nữa chúng sẽ xuất phát."
Cố An lau chùi chiếc xe rách nát từ sớm, còn chuẩn sẵn một tấm đệm bông dày và mềm, vì vết thương của Thương Lang nghiêm trọng, hiện tại tuy hồi phục bảy tám phần nhưng vẫn lo lắng đường xa vất vả sẽ chấn động đến vết thương của nó.
Theo lời Từ Văn Vũ , nội tạng của Thương Lang đều lòi cả ngoài, cơ bản là đứt một vòng, ruột còn lòi ngoài một thời gian dài, cách đây lâu mới nhét bụng , đủ để tưởng tượng thương thế nghiêm trọng đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-379.html.]
Anh sợ Ngư Ngư sợ, nên mãi mới đón về, cũng là vì nguyên nhân .
điều Ngư Ngư là, bố đón Thương Lang về, một mặt là do con bé cứ nhắc mãi, mặt khác cũng là vì nghĩ thường xuyên thể về nhà đúng giờ, lo lắng để già trẻ nhỏ ở nhà an , Thương Lang đến cũng thể bảo vệ họ.
Mười giờ rưỡi sáng, gia đình ba đến quân khu, khi bàn giao với Từ Văn Vũ, thuận lợi nhận một cái thùng gỗ lớn, may mà ở giữa khe hở, việc thông gió thành vấn đề.
Thương Lang “nhốt" mấy tháng trời, gây mê dùng thu-ốc, g-ầy đến mức còn dáng con ch.ó nữa, lúc đang ủ rũ đó, nhưng khoảnh khắc thấy tiếng của cô chủ nhỏ thì lập tức tinh thần hẳn lên, “Gâu ——"
“Thương Lang Thương Lang là bạn , là Ngư Ngư đây nè!"
“Ư ư ——" Thương Lang dùng sức cào cào thùng gỗ, một cái mõm đen thui thò .
Ngư Ngư sờ sờ cái mõm của nó, khịt khịt mũi :
“Thương Lang ngoan nhất, lời nhất nè."
Bàn tay nhỏ vỗ vỗ cái chân ch.ó thò , “Thương Lang là em bé ngoan, yêu em bé ngoan nhất nè."
, bây giờ con bé bắt đầu bước giai đoạn mơ hồ, phân rõ khái niệm ai đẻ ai, cứ tưởng chị Tiểu Cúc là do bác Trương đẻ , là do bà nội đẻ , còn con bé thì đẻ Thương Lang... vì chơi quá nhiều trò chơi đồ hàng, trong trò chơi con bé nhỏ nhất mà, luôn các chị sắp xếp em bé, một nhỏ cũng , con bé tiếc lắm luôn.
Bây giờ, con bé là một nhỏ nha!
Thanh Âm và Cố An , xem quyết định là đúng đắn, họ đều con bé học quá sớm, khi mẫu giáo vẫn nên lấy vui chơi chính, cô và Cố An thỉnh thoảng dạy thêm chút đếm , kể chuyện, phiên âm vân vân là những kiến thức cơ bản, như lớp một tiểu học sẽ quá vất vả.
Còn về những thứ khác, cần thiết, thể học thành thế nào còn , chỉ cần con bé vui vẻ là .
thường xuyên chơi với đám trẻ lớn, luôn là đứa chăm sóc, Thanh Âm lo lắng con bé dễ hình thành tính cách ỷ khác, lúc đón Thương Lang về, con bé sẽ trách nhiệm tự chăm sóc “kẻ yếu".
Nuôi con thực sự mệt, nhưng cũng vui.
Đón Thương Lang, họ chợ mua hai khúc xương ống lớn cùng cà rốt, khoai tây, thời tiết ấm , tủ lạnh, những loại rau thời gian bảo quản dài hơn một chút, cũng dễ hỏng, thuận đường ngang qua rạp chiếu phim, Ngư Ngư đột nhiên chỉ bên ngoài “Hạt dưa kìa".
Hóa là thấy mấy bán hạt dưa, trong đại viện khi bà Từ gãy chân tháng thì lâu đến đây hoạt động, hôm nay bán hạt dưa đổi , cho nên con bé một cái là nhận ngay.
Khu vực rạp chiếu phim hiện nay là một cái chợ nhỏ, bán hạt dưa, bán nước ngọt, bán mơ, tỳ bà, hạt dẻ... lặt vặt, mười mấy , thấy nam thanh nữ tú là hỏi mua .
Người bán đây chủ yếu là những bà già công việc, nhưng kể từ khi chính sách nới lỏng, cộng thêm nhiều thanh niên tri thức về thành phố việc , vì cuộc sống cũng lượt gia nhập đội ngũ đầu cơ trục lợi.