Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 367

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mặc dù đều khuyên như , nhưng trong lòng ai nấy đều xem náo nhiệt, ồ hố, cô hôm nay nếu thể tìm và chứng minh thu-ốc phá t.h.a.i thì là hiểu lầm, nhưng nếu dám tìm, thì còn cần gì nữa ?”

 

Lý do gì khiến một đàn bà chồng lén lút uống thu-ốc phá t.h.a.i lưng chồng?

 

Uống thì thôi , còn bắt chồng giúp sắc thu-ốc, cái bắt nạt là quá đáng quá ?

 

Tiêu Vân dám tìm đơn thu-ốc , đầu đơn thu-ốc chỗ “chẩn đoán" ghi rành rành đó, cô nếu lấy lẽ còn thể mập mờ cho qua chuyện, lấy thì coi như xong đời.

 

“Mẹ, con ghét bỏ thằng Hổ, kéo theo đó là con cũng mắt, nhưng cũng thể tạt nước bẩn lên con như chứ?"

 

Bà Dương suýt nữa tức đến ngã ngửa:

 

“Cái gì?

 

tạt nước bẩn lên cô?

 

thấy con mắt nào ghét bỏ thằng Hổ ?

 

Trước mặt bao nhiêu hàng xóm đây, thể thề độc, mà ghét bỏ thằng Hổ thì sẽ ch-ết t.ử tế, trái là cô, cô dám thề độc như ?"

 

Bà Dương đối xử với đứa trẻ như thế nào, đều thấy rõ mồn một, đúng là còn chăm sóc hơn cả đẻ đứa trẻ, mỗi ngày ba bữa bón miệng, ị đùn tiểu dầm đều giặt giũ, thậm chí vì để ảnh hưởng đến tình cảm đôi vợ chồng trẻ, bà tự dắt cháu ngoài thuê phòng ở, chồng như , thực sự còn lời nào để .

 

“Tiêu Vân , cái chị đúng là đổi trắng đen , bà Dương thế nào hàng xóm chúng hàng xóm mấy tháng nay cũng rõ, tuyệt đối như chị ."

 

thế, chị đến thăm thằng Hổ, chị tưởng thằng Hổ mỗi ngày đều là hít khí trời mà lớn chắc?"

 

“Mỗi ngày tiểu dầm ị đùn là nó tự biến thành sạch sẽ ?"

 

Sự chất vấn của sắc mặt Tiêu Vân như lật đổ bảng màu, thực sự là vô cùng đặc sắc.

 

Mà bởi vì vây xem quá nhiều, cô chặn , cũng .

 

“Đến đến , con trai bà Dương đến !"

 

hét to một tiếng, hóa là mấy nhóc hóng hớt sợ chuyện lớn chạy đến xưởng cơ khí tìm nhà họ Dương tới.

 

Xưởng cơ khí cách ngõ Hạnh Hoa cũng xa, xe đạp thì về về cũng chỉ mất hai mươi phút.

 

Ba cha con nhà họ Dương bước đại viện bao vây bởi những ánh mắt đồng cảm ấm áp.

 

Anh cả nhà họ Dương xưa nay thật thà, cũng nhiều, trái hai nhà họ Dương lấy lạ:

 

“Các bà các cô thế , nhà ai cãi ?"

 

Người báo tin bà Dương gặp chuyện , chồng nàng dâu cãi .

 

Đứa trẻ ngốc, chính là nhà đó.

 

Bà già Liễu càng quá đáng, một keo kiệt như lôi một nắm hạt dưa, bệt bậu cửa, chuẩn xem một vở kịch lớn nhất thiên hạ.

 

Bà Dương thấy sự đến nước , chỉ đành gọi nhà trong phòng, “rầm" một tiếng đóng c.h.ặ.t cửa, cũng tiện thật sự khom lưng lén, chỉ tốp năm tốp ba trong viện, vểnh tai lên.

 

Chẳng mấy chốc, từ căn nhà ngang truyền tiếng gầm thét phẫn nộ kìm nén của cả nhà họ Dương, cùng tiếng la the thé của Tiêu Vân, khàn cả giọng.

 

“Đứa trẻ là của thằng nào, thằng gian phu là ai?"

 

“Anh quản chắc, giỏi thì đừng ngăn cản, để về nhà ngoại."

 

“Gian phu rốt cuộc là ai, thiến nó!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-367.html.]

“Thôi , cứ như , già mà chẳng kiếm tiền, còn chiều chuộng, những bạn cùng lớp năm xưa điều kiện bằng , giờ ai nấy đều sống hơn , chồng là cán bộ thì cũng là công nhân bậc cao, chỉ là một thằng đồ tể bảo ngẩng mặt lên ?"

 

“Nếu do gen nhà , sinh một đứa ngốc nhỏ, thì đến nông nỗi ?"

 

“Chính là cái thằng ngốc nhỏ , cả ngày chỉ ăn với , xem con nhà ai như hả?"...

 

Phía vẫn còn đang cãi vã, Thanh Âm và Cố , cái gọi là “vô lý cãi cùn" —— cứ một câu giỏi thì ly hôn, giỏi thì thả về nhà ngoại.

 

khổ nỗi nhà họ Dương đây sợ ly hôn khó tìm khác, đều nghĩ chỉ cần một đàn bà ở đó, cứ thế mà sống qua ngày, giữ thể diện mặt .

 

“Con xem điều kiện nhà họ Dương cũng tệ, cứ nghĩ thông mà treo cổ cái cây cong queo cơ chứ?"

 

Thanh Âm nghĩ ngợi:

 

“Có lẽ, họ kết hôn nhiều năm con, là nguyên nhân từ cả nhà họ Dương chăng."

 

Vừa cô phát hiện, cả nhà họ Dương tuy vẻ cường tráng, nhưng râu ria nhiều, mũi tẹt và nhỏ, ngay cả lòng bàn tay cũng nhỏ hơn đàn ông trưởng thành bình thường một chút.

 

Cái trong Trung y diện chẩn mà , cũng là một biểu hiện của thận hư, thể là một trăm phần trăm, nhưng xác suất cao.

 

Không cô theo thuyết âm mưu, là bà Dương vốn dĩ cũng chẳng hạng , nếu nhà họ chút sai trái nào thì thể dung túng cho Tiêu Vân mưa gió bao nhiêu năm nay ?

 

Điều kiện nhà họ Dương, tái hôn thực thực sự khó, cả một gia đình đều là công nhân, trong thời đại vẻ vang là biểu hiện của cuộc sống sung túc.

 

Mẹ Cố há hốc mồm, kinh ngạc vô cùng:

 

“Hèn chi, từ hôm con khám bệnh cho thằng Hổ, một sự hoài nghi, thằng Hổ lẽ con của cả nhà họ Dương, bởi vì tình hình ngày sinh nở thực sự là quá, quá kỳ lạ."

 

Bà cụ bỗng nhiên nhỏ giọng , thậm chí còn bày từng điểm nghi vấn.

 

“Nghi vấn thứ nhất:

 

Thông thường sản phụ đủ tháng đều chạy chạy xa, sắp sinh mà còn về nhà ngoại bản chuyện chút kỳ lạ."

 

“Nghi vấn thứ hai:

 

Sinh con ở nhà ngoại mà lấy một giúp đỡ, bệnh viện, mời bà đỡ, nhà ngoại vắng về mới đứa trẻ '' sinh ."

 

“Nghi vấn thứ ba:

 

Ngày sinh tìm báo tin cho nhà nội, thế mà đến trưa hôm mới báo tin, cái thế nào cũng giống một gia đình mong mỏi mười mấy năm mới mong m-ụn con."

 

Bà cụ tuôn một tràng ba điểm, tự cho là cứ, ăn dưa mà ăn cả năng lực suy luận logic luôn .

 

“Cho nên, nghi ngờ thằng Hổ lẽ là cô nhặt ở bên ngoài, hoặc là mua về?"

 

“À đúng."

 

Mẹ Cố vỗ mạnh một cái đùi, trong nháy mắt cảm thấy như Conan nhập thể, “Mẹ mà, cô mà nhẫn tâm thế, hóa miếng thịt từ rơi xuống ."

 

Thanh Âm , Cố vẫn còn thiên chân quá đỗi, thấy sự bùng nổ thực sự.

 

“Mẹ ơi ơi, em bé là miếng thịt từ rơi xuống, đúng ạ?"

 

Vốn dĩ họ tưởng Ngư Ngư ngủ , bỗng nhiên con bé thốt một câu.

 

“Ái chà con tỉnh , ngủ ?"

 

“Em bé nhớ , nên tỉnh dậy thui ạ ~"

 

 

Loading...