Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 366
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:41:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghĩ gì thế?"
Cố An cũng về, một tay đút túi quần, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó.
Thôi Tiểu Ba vặn ló đầu ngoài đổ nước, thấy hai họ, gật đầu coi như chào hỏi.
“Không gì, ăn ?"
“Chưa."
“Anh , để em hâm ."
Cơm canh vẫn còn ấm lò, thực hâm cũng , Cố An sờ sờ nhiệt độ của bát tráng men:
“Cứ thế mà ăn thôi."
“Chuyện mấy hôm , tin tức gì ?"
“Vẫn , nhưng mai là chủ nhật ."
Thanh Âm hiểu ý, đông mắt tạp, tiếp tục nữa:
“ , con gái ăn hạt dưa, mai tiện đường thì mua một ít về cho con bé."
Thực cô cũng thể mua, nhưng Cố An dạo bận thấy mặt mũi , mỗi ngày lúc về con gái ngủ say, lúc con bé còn thức, chỉ thể ngắm con, hôn lên trán con một cái, lúc tìm một việc cho cũng thể thúc đẩy tình cảm cha con.
“Được."
Người đàn ông trịnh trọng đồng ý.
Trời tối, bà Cố dạo một vòng trở về, kể những chuyện lớn nhỏ xảy trong ngày, ngoài việc các bà cụ trong viện trò chuyện, nhà ai đôi co, nhà ai cãi , nhà ai ăn thịt, nhưng bà thích , đến là say sưa.
Nói , liền đến chuyện của Tiêu Vân gần đây:
“Bà Dương nó gần hai tháng về nhà , hôm đó về cũng chỉ tới ngõ Hạnh Hoa đứa trẻ một cái, giờ bản bệnh trái tìm chồng sắc thu-ốc cho, bám lấy nhà ngoại như thế, nó bảo đẻ nó sắc cho cơ chứ."
Thanh Âm bỗng nhiên nảy một ý, hai tháng về nhà, đây là mấu chốt.
“ , giúp con tìm bà Dương hỏi xem, b.ăn.g v.ệ si.nh của chị Tiêu Vân còn dùng , nếu dùng thì cho con mượn một cái."
Bà Cố hiểu:
“Bản con chẳng ?
Thứ thể dùng của khác , hơn nữa Tiêu Vân ở bên , thì cũng chẳng mang theo bên ."
Thanh Âm chớp chớp mắt, dám suy đoán của , ngỡ Cố kìm thì vở kịch diễn tiếp nữa.
Bà cụ tuy thắc mắc, nhưng lời của Âm Âm thì cho dù bất hợp lý đến bà cũng thực hiện triệt để:
“Đợi đấy, về ngay, nếu mượn thì bảo thằng An ngoài mua cho con."
Thanh Âm vội, Cố chuyến , chắc một lát, hoặc là “ lâu".
Quả nhiên, nửa tiếng , Thanh Âm sách mấy trang , bà mới hớn hở trở về:
“Hê, cái nhà lão Dương , chẳng chỉ mượn cái b.ăn.g v.ệ si.nh thôi , mà ầm ĩ lên ."
Chính là , bà Dương thấy bà đến nhà, là mượn thứ , vốn dĩ định bảo , nhưng bỗng nhiên nhớ Tiêu Vân về nhà ngoại hai tháng nay chẳng thấy về lấy b.ăn.g v.ệ si.nh nhỉ, đây mỗi đến ngày đều về lấy, thời gian dài như dùng...
Bà nếu thực sự ở ngõ Hạnh Hoa xa lánh đám đông thì đúng là những chuyện , nhưng Tiêu Vân còn bảo bà hàng ngày về nhà lau dọn giặt giũ, những thứ đó dùng qua , để ở , bà một cái là ngay.
Những bà cụ giàu kinh nghiệm sống là hạng gì cơ chứ, tâm tư tỉ mỉ như sợi tóc, một chút manh mối nhỏ là lập tức ngửi điều bất thường ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-366.html.]
Quả nhiên, Cố chân về đến nhà, đằng bên cãi ầm ĩ.
Thanh Âm vốn dĩ cũng chắc chắn, cô cũng phim cung đấu cho tẩu hỏa nhập ma, thấy hai vị đào hồng là liên tưởng đến phá thai, cô chính là để Cố thăm dò một chút, nếu chuyện gì, bà Dương giải thích rõ b.ăn.g v.ệ si.nh của Tiêu Vân ở bên là xong, nếu chuyện... thì kịch mới thực sự bắt đầu.
Thanh Âm vốn dĩ hạng thù dai, nhưng mắng cô thì , mắng Ngư Ngư thì xong, loại “hàng hóa nguy hiểm" vấn đề ở não như Tiêu Vân , cô tiện tay thu dọn một chút mà thôi.
“Tiêu Vân giỏi cho cô, cô hai tháng về nhà , cô xem trong bụng cô là giống của thằng đàn ông hoang nào?!"
“Mang t.h.a.i gì cơ, con đang gì."
“Không , m.a.n.g t.h.a.i mà cô hai tháng dùng băng vệ sinh, cô lừa ai cơ chứ?"
“Con chỉ là sức khỏe nên mới dùng thôi, ai quy định là nhất định dùng thứ ."
“Cô khỏe chỗ nào, chẳng lẽ cô mãn kinh ?"
Bà Dương tức đến mức nổ đom đóm mắt, bà hàng ngày đến phòng con trai lau dọn, đương nhiên con trai con dâu thời gian ở bên , bởi vì Tiêu Vân bao giờ đổ r-ác, mà cô nào cũng dùng b.a.o c.a.o s.u, bà già dọn dẹp những thứ đó thực sự là quá hổ, bao nhiêu năm nay vì con trai và cháu nội bà đều nhẫn nhịn hết, hôm nay phát hiện thực sự là nhịn nổi nữa.
Nhìn ánh mắt phẫn nộ đến cực điểm của bà, Tiêu Vân lòng hoang mang thôi, mặt vẻ chịu oan ức tột cùng:
“Mẹ thể con như , hai tháng con chỉ là kinh nguyệt đều, sức khỏe , cho nên con mới đến bệnh viện bốc thu-ốc Bắc mà, con mà m.a.n.g t.h.a.i thì con dám uống thu-ốc bừa bãi ?
Chẳng lẽ sợ sinh một đứa ngốc nhỏ nữa ?"
“Phi, cho phép cô nhắc tới thằng Hổ, chừng chính là m.a.n.g t.h.a.i nên mới uống thu-ốc phá t.h.a.i đó!"
Tim Tiêu Vân đ-ánh “thịch" một cái.
Bà Dương chồng nàng dâu với cô mười mấy năm, sắc mặt cô cũng đ-ánh “thịch" một cái, bà chỉ là thuận miệng thôi mà, chẳng lẽ thật sự là cô ...
“Cô thật sự...
đây lẽ đúng là thu-ốc phá t.h.a.i ?"
“Không , thực sự chỉ là thu-ốc điều kinh thôi."
lúc bà Dương tin lời cô nữa :
“Tiểu Thanh, Tiểu Thanh cô mau đến giúp bà xem xem, nồi là thu-ốc gì."
Sợ Tiêu Vân đến cướp, bà trực tiếp bê cả cái nồi đất đang nóng hầm hập chạy thẳng sang nhà họ Cố.
Tất cả hàng xóm xem náo nhiệt:
“?"
Thế cũng ?
Bà Dương đây là luyện qua “Thiết Sa Chưởng" trong truyền thuyết !
Bởi vì ở đại viện xưởng cơ khí, hai con cãi gì e dè, trong cuộc đối thoại của họ, thông tin quá nhiều, quần chúng ăn dưa trong nhất thời thể tiêu hóa hết .
Thanh Âm cần cũng , đến nước , thu-ốc phá t.h.a.i thì thật là với sự che che đậy đậy của Tiêu Vân.
“Bà Dương, thu-ốc sắc lâu như , biến mùi , cháu cũng ngửi , chỉ bên trong Đào nhân Hồng hoa là để hoạt huyết hóa ứ, nhưng cụ thể là phối dùng với loại thu-ốc nào thì cháu , là bà đến bệnh viện bốc thu-ốc tìm đơn thu-ốc xem ?"
Cái đơn thu-ốc mới là bằng chứng đanh thép nhất.
Tất cả về phía Tiêu Vân.
“ đó Tiêu Vân, nếu chồng chị hiểu lầm chị , thì cứ tìm đơn thu-ốc cho xem ."
“Dù cũng là một nhà, hiểu lầm thì giải tỏa là xong."