Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:36:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa nghĩ đến đó, chị Trương bỗng nhiên đến cửa nhà, “Thanh Âm nhà ?”

 

Thanh Âm tinh thần phấn chấn, “Chị Trương tới đây, mau nhà , ngoài trời nóng lắm.”

 

Hơn hai giờ chiều, nắng gắt ch.ói mắt, Thanh Âm trong nhà còn bật quạt điện mới , nếu một lát quần áo sẽ ướt sũng.

 

Chị Trương xách một cái túi lưới lớn, bên trong là từng quả đào to gần bằng nắm tay lớn, đỏ hồng phấn phớt, vô cùng đáng yêu, ngay cả trong khí cũng nồng nàn mùi thơm của đào mật.

 

“Ôi chao, nhà cô mát mẻ thật đấy, đây là cháu trai đằng nhà chồng chị gửi tới, làng của họ chuyên trồng loại đào mật to ngọt , gửi cho nhà chị rõ nhiều, chị nghĩ chắc Ngư Ngư sẽ thích nên mang qua cho con bé một ít.”

 

Chị Trương cách chuyện, là mang cho Ngư Ngư thì Thanh Âm sẽ từ chối.

 

“Cảm ơn chị Trương, con bé nhà, ngoài chơi , chị cứ chơi một lát, lát nữa con bé về chắc chắn sẽ vui lắm cho xem.”

 

Chị Trương thuận thế xuống, đón gió quạt thổi bớt mồ hôi , “Vừa đến cổng lớn gặp một bà hàng xóm cũ, cho bà mấy quả .”

 

Thanh Âm ngạc nhiên, “Người ở viện 16 ?”

 

thế, là bà Dương đấy, bà ở dãy nhà đối diện, bảo chị một lát, chị , chị thấy đứa cháu trai nhà bà vẫn .”

 

Hóa , cha của chị Trương đều là lãnh đạo cũ của nhà máy cơ khí, chị lớn lên trong khu tập thể nhà máy cơ khí từ nhỏ, cùng bà Dương cũng là hàng xóm quen thuộc.

 

“Trước đây về nhà chị đứa trẻ nhà bà lắm, nhưng chị thấy chỉ là , bằng tháng với Ngư Ngư mà bây giờ mới chỉ miễn cưỡng tựa chăn một lúc, lâu hơn là sẽ đổ nghiêng.”

 

Chị ở cửa, khéo thấy cảnh đứa trẻ đổ nghiêng.

 

Cô xem , hai đứa trẻ sinh cùng năm cùng tháng, một đứa thì chạy nhảy tung tăng miệng mồm liến thoắng, một đứa thì , nhà họ Dương chắc hẳn là đau lòng lắm.

 

Chẳng trách đây Thanh Âm phát hiện bà Dương cứ Ngư Ngư mà ngẩn , đó chính là hình ảnh mà bà tưởng tượng về đứa cháu đích tôn của đấy.

 

Thanh Âm cảm thấy, lòng phòng thể , vẫn nên tránh để Ngư Ngư ở riêng với nhà họ Dương.

 

“Nói đến bà Dương thì cô cũng cần lo lắng , bà tuy tính tình ghê gớm một chút, nhưng bắt nạt bà thì bà cũng chủ động gây sự với ai, đây việc ở căng tin nhà máy cơ khí còn thường xuyên mang đồ ăn cho lũ trẻ trong viện đấy.”

 

Hồi đó bà giúp việc ở căng tin, nhất là những bữa tiếp đãi lãnh đạo, lúc nào cũng dư cái gì đó, mang về dù chỉ là nửa cái màn thầu thì cũng là lương thực tinh hiếm đối với lũ trẻ.

 

Gia đình chị Trương điều kiện khá giả, tuy ăn đồ thừa của khác, nhưng từ nhỏ thấy cảnh đó, chị cũng cảm thán bà Dương là .

 

“Em thấy bà già lắm mà, nghỉ hưu ?”

 

“Chẳng vì đứa con trai út , để con trai út văn phòng thanh niên trí thức cử xuống nông thôn, bà nhường công việc cho nó, chồng bà là ông Dương vẫn đang ở xí nghiệp thịt, thu nhập mỗi tháng cũng ít.”

 

Thanh Âm rõ, xí nghiệp thịt thời đúng là đơn vị b-éo bở mà ai cũng , bao nhiêu vắt óc tìm cách đó, ở xưởng đó tùy tiện vơ một ít lòng già lợn, nội tạng lợn mang về cũng là món ngon mà nhiều gia đình cả năm ăn một , giống như nhà họ Liễu đây đắc ý nhất chính là đống lòng mề mi-ễn ph-í .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-359.html.]

 

bà Dương quý cái bong bóng cá đến thế, thật là khó hiểu.

 

“Vợ chồng bà Dương và con cả đều là , danh tiếng trong khu tập thể khá , chỉ con thứ đây lo ăn, nhưng bây giờ cũng tu tâm dưỡng tính, định bụng sống t.ử tế , chỉ là...”

 

Đang hóng chuyện dở chừng, Thanh Âm sốt ruột chịu , “Sao cơ ạ?”

 

Chị Trương hạ thấp giọng, “Chỉ là vợ cả, Tiêu Vân, là một kẻ chỉ chăm lo cho em trai nhà đẻ thôi.”

 

“Phù ma (kẻ cuồng giúp đỡ em trai)?”

 

“À đúng đúng, ý là như đấy, cứ một lòng giúp đỡ em trai nhà đẻ, còn nhà chồng sống ch-ết chẳng thèm quan tâm, cô bảo tại chồng và bố chồng cô bây giờ dám mang đồ về nhà nữa?”

 

Cái b-éo bở ở xí nghiệp thịt, ai mà chẳng nhịn vơ một ít về nhà, nhưng nhà họ Dương vơ về bao nhiêu đều Tiêu Vân mang hết về trợ cấp cho nhà đẻ , nhà đẻ cô còn bô bô cái miệng rêu rao chuyện ngoài, em trai cô quán ăn quốc doanh uống say năng hùng hồn, nhà quan hệ ở xí nghiệp thịt nọ, khéo Giám đốc xí nghiệp thịt bàn bên cạnh thấy, về nhà là lập tức lệnh kiểm tra nghiêm ngặt xem là những ai đang đào góc tường xã hội chủ nghĩa.

 

Thế là hại đều chút màu mỡ nào nữa, đồng nghiệp thực sự ghét cay ghét đắng hai cha con nhà họ Dương, hai cha con họ vốn dĩ nhát gan, khác dám lấy nửa cân thì họ chỉ dám lấy hai ba lạng, bây giờ thì ngay cả ngón tay cũng dám chạm miếng thịt nào nữa .

 

“Lại chị hết lòng vì em trai như ...”

 

“Cái đó là gì, gia đình ông bà Dương thực sự là những vô cùng hậu đạo, cô gả về mười hai năm con, ông bà lão từng một lời nặng nhẹ, bây giờ sinh đứa trẻ bại... như , nhà họ Dương vẫn nhẫn nhục chịu khó nuôi nấng, thường xuyên là cũng mang theo, bà Dương khi mất việc, vốn dĩ khu phố phân cho một công việc quét dọn nhà vệ sinh tạm thời, chỉ vì trông cháu mà bà cũng từ bỏ luôn, Tiêu Vân lập tức đầu cho đẻ ngay, cô xem chuyện đúng là...”

 

Chị Trương uống ngụm nước, bình thường chị cũng thích đưa chuyện như , nhưng hôm nay là với Thanh Âm, cô kín miệng, với tư cách là một hóng chuyện đạt chuẩn, chị chi-a s-ẻ hết những tin tức mới thôi.

 

Chị năng vẫn khá khách quan, Thanh Âm tin rằng tin tức của chị chắc nước, hàng chuẩn.

 

“Thế mà Tiêu Vân còn đang đòi ly hôn ở nhà kìa.”

 

“Vì ạ?”

 

Họ thường chồng với con dâu, chứ kiểu nhà chồng tổng thể đều khá mà con dâu quậy phá thế thì đúng là đầu tiên thấy.

 

“Mẹ chị hôm tối đêm đau bụng, ngoài vệ sinh, thấy nhà họ nhỏ tiếng cãi , Tiêu Vân đem đứa trẻ bỏ ở ngoại thành, ngoài thì cứ là bệnh ch-ết , nhưng nhà họ Dương đồng ý, cô liền đòi ly hôn, đứa trẻ ngốc kéo chân kéo tay.”

 

“Cô vứt bỏ đứa trẻ ?”

 

Thanh Âm hít một khí lạnh, chuyện như chỉ thỉnh thoảng xảy ở những vùng nông thôn lạc hậu hẻo lánh, với những gia đình sinh con gái thôi.

 

Thanh Âm thở dài thườn thượt, cô , thực sự nổi chuyện .

 

Miếng thịt từ rơi xuống, thể nhẫn tâm vứt bỏ chứ?

 

Vứt ngoài đồng hoang m-ông quạnh thì sẽ ai nhặt về , hoặc là ch-ết đói, hoặc là chui bụng báo sói thôi.

 

 

Loading...